Nghịch Thiên
Chương 394
Lý Vân Tiêu bước chân vững vàng trên con đường lát đá xanh cổ kính, hòa mình vào dòng người tấp nập của Thượng Giới. Khác với sự hỗn loạn và nguyên thủy của hạ giới, nơi đây mang một vẻ trật tự nhưng cũng không kém phần phồn thịnh. Linh khí trong không khí đặc quánh, như sương mù lượn lờ giữa những kiến trúc hùng vĩ, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái đến tận tâm can. Các tu sĩ đi lại trên phố, đa phần đều mang khí tức mạnh mẽ hơn hẳn những cường giả đỉnh phong ở Vạn Tượng Đại Lục trước kia hắn từng gặp. Chỉ một tùy tiện xuất hiện, cũng đủ sức áp chế một tiểu tông môn ở hạ giới.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Nơi này, ngay cả một người bán hàng rong cũng có tu vi Luyện Khí Kỳ, trong khi ở hạ giới, đó đã là cấp độ có thể khai tông lập phái. Cường giả Phá Không Cảnh, từng là đỉnh cao mà Lý Vân Tiêu phải ngước nhìn, giờ đây lại chỉ là những người gác cổng, tuần tra phố phường. Thậm chí, thỉnh thoảng hắn còn bắt gặp những luồng khí tức mạnh mẽ hơn, lướt qua trên không trung, mang theo uy áp khiến những tu sĩ cấp thấp phải cúi đầu, đó là những cường giả Hư Thần Cảnh hoặc cao hơn nữa.
Nhưng điều khiến Lý Vân Tiêu chú ý nhất không phải là cảnh tượng tráng lệ hay sức mạnh tu vi, mà là ánh mắt của những người dân nơi đây. Một sự kiêu ngạo tiềm tàng, một sự tự tin đến mức mù quáng, như thể họ là những kẻ được chọn, những chủ nhân thực sự của vũ trụ. Đặc biệt, khi một vài ánh mắt lướt qua hắn – một kẻ mặc trang phục không quá nổi bật, khí tức lại có vẻ thu liễm – đều mang theo sự khinh thường khó che giấu. Họ gọi những kẻ từ hạ giới phi thăng lên là “tạp nhân”, là “phàm cốt”, coi thường như thể hắn không đáng tồn tại.
“Phàm nhân ư? Tạp cốt ư?” Lý Vân Tiêu thầm nhếch mép. Hắn đã quá quen với những cái nhìn đó. Từ khi còn là phế vật ở La Gia, cho đến khi bị cả Vạn Tượng Đại Lục coi là dị số, ánh mắt khinh miệt chưa bao giờ là thứ có thể ngăn cản bước chân hắn. Ngược lại, nó càng hun đúc thêm ý chí Nghịch Thiên trong huyết quản hắn.
Hắn đi sâu vào một thị trấn sầm uất, nằm dưới chân dãy núi cao chót vót mà hắn đã nhìn thấy từ xa. Đây chắc hẳn là Linh Phong Trấn, nơi gần Thiên Linh Tông nhất. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng thảo luận của các tu sĩ vang lên ồn ã. Lý Vân Tiêu tìm đến một tửu quán có vẻ lớn nhất trong thị trấn, nơi thường là nguồn thông tin dồi dào nhất.
Chọn một góc khuất, hắn gọi một vò rượu và vài món ăn đặc trưng của Thượng Giới. Linh tửu nơi đây đậm đà linh khí hơn hẳn, vừa uống vừa có thể hấp thu tu luyện. Hắn thả lỏng tinh thần, lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh.
“Nghe nói, Vân Phi Dương sư huynh lại vừa đột phá rồi!” Một tu sĩ trẻ tuổi, mặt mày hớn hở, nói với bạn mình.
“Đương nhiên rồi! Vân Phi Dương sư huynh chính là Thiên Mệnh Chi Tử của Thiên Linh Tông chúng ta! Hắn sinh ra đã mang Tiên Cốt, được Thiên Đạo ưu ái, tu luyện một ngày bằng người khác mười ngày. Nghe nói chỉ trong vòng ba năm, hắn đã từ Phá Không Cảnh sơ kỳ đột phá lên Hư Thần Cảnh đỉnh phong, sắp chạm đến ngưỡng Cổ Thần Cảnh rồi!” Người bạn kia phụ họa, giọng điệu đầy tự hào và ngưỡng mộ.
“Đúng vậy, ta nghe nói lần này tông chủ Thiên Linh Tông đã bí mật đưa hắn vào một cấm địa cổ xưa, nơi có một bộ công pháp Cổ Thần cấp, chỉ có Thiên Mệnh Chi Tử mới có thể lĩnh ngộ. Với thiên phú của Vân Phi Dương sư huynh, việc hắn trở thành Cổ Thần, thậm chí là Tiên Đế chỉ còn là vấn đề thời gian.”
Những lời bàn tán tiếp tục vang lên, tất cả đều xoay quanh một cái tên: Vân Phi Dương. Thiên Mệnh Chi Tử. Tiên Cốt. Thiên Đạo ưu ái. Mỗi từ ngữ lọt vào tai Lý Vân Tiêu đều khắc sâu thêm sự quyết tâm trong lòng hắn.
“Thiên Mệnh Chi Tử sao?” Lý Vân Tiêu khẽ nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng lan tỏa. “Quả nhiên, Thượng Giới này cũng không khác hạ giới là bao, chỉ là quy mô lớn hơn, cường giả nhiều hơn, và cái gọi là ‘Thiên Mệnh’ cũng được tô vẽ thêm vẻ huyền bí mà thôi.”
Trong mắt hắn, cái gọi là Tiên Cốt hay Thiên Đạo ưu ái chẳng qua cũng chỉ là một dạng tài nguyên, một dạng khởi điểm tốt hơn người khác. Điều quan trọng không phải là có được những thứ đó, mà là liệu có đủ ý chí để vượt qua mọi giới hạn, kể cả giới hạn của chính “Thiên Mệnh” hay không. Hắn, một kẻ xuất thân phế vật, không có Tiên Cốt, không được Thiên Đạo ưu ái, thậm chí còn bị Thiên Đạo bài xích, nhưng vẫn từng bước đi đến cảnh giới này, chính là minh chứng sống động nhất.
“Nếu Thiên Mệnh của ngươi là bất khả xâm phạm, vậy ta sẽ là kẻ đầu tiên lật đổ nó,” Lý Vân Tiêu thầm nhủ. Hắn không có ý định gây sự vô cớ, nhưng cũng không thể chấp nhận một thế giới mà số phận của mỗi người đã được định đoạt từ khi sinh ra, bị trói buộc bởi cái gọi là “Thiên Mệnh”.
Hắn bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ hơn. Các tu sĩ ở đây, tuy mạnh mẽ, nhưng ánh mắt lại có phần thiếu đi sự sắc bén, sự trải nghiệm sinh tử mà hắn thường thấy ở những cường giả hạ giới. Họ dường như đã quá quen với sự thuận lợi, với con đường bằng phẳng do “Thiên Mệnh” vạch ra. Điều này khiến họ có vẻ kiêu ngạo, nhưng cũng tiềm ẩn sự yếu đuối khi đối mặt với nghịch cảnh thực sự.
“Thiên Linh Tông…” Lý Vân Tiêu thì thầm, ánh mắt hướng về phía những ngọn núi ẩn hiện trong mây. Hắn cần tìm hiểu kỹ hơn về tông môn này, về cơ cấu quyền lực của họ, và quan trọng nhất là về Vân Phi Dương, Thiên Mệnh Chi Tử. Hắn không vội vàng xông lên, đó không phải phong cách của hắn. Hắn cần quan sát, cần nắm rõ tình hình, tìm ra những lỗ hổng trong cái gọi là “Thiên Mệnh” mà họ đang phụ thuộc.
Hắn cũng cần tìm kiếm những kẻ có cùng chí hướng, những người bị “Thiên” ruồng bỏ, hoặc những kẻ đơn giản là không cam lòng với định mệnh. Liên minh Nghịch Thiên, như la bàn cốt truyện đã chỉ ra, không thể chỉ có một mình hắn. Hắn tin rằng, ở một nơi rộng lớn như Thượng Giới này, sẽ không thiếu những linh hồn mang khao khát tự do, khao khát thay đổi vận mệnh.
Đêm dần buông xuống, thị trấn Linh Phong vẫn không ngừng náo nhiệt. Lý Vân Tiêu đứng dậy, thanh toán tiền rượu. Hắn không có ý định ở lại tửu quán này lâu. Hắn cần một nơi yên tĩnh hơn để tu luyện và suy nghĩ. Trước khi thực sự đặt chân lên Thiên Linh Tông, hắn cần làm quen với quy tắc của Thượng Giới, cần củng cố lại sức mạnh của bản thân trong môi trường linh khí dồi dào này.
Bước ra khỏi tửu quán, Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm Thượng Giới. Những vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai khổng lồ, xa xăm và bí ẩn. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, ngọn lửa Nghịch Thiên trong tim hắn càng bùng cháy dữ dội hơn. Hắn sẽ không chỉ lật đổ một Thiên Mệnh Chi Tử, mà là cả cái ý niệm về “Thiên Mệnh” đang chi phối toàn bộ vũ trụ này.
“Vân Phi Dương, Thiên Linh Tông… ta đến đây.”