Nghịch Thiên
Chương 302
Mùi trà thanh nhã trong quán đã bị xua tan bởi hơi thở gấp gáp của sự sợ hãi và kinh hoàng. La Chinh bước đi, mỗi bước chân đều rắn rỏi, không hề ngoảnh đầu lại. Phía sau hắn, tiếng đổ vỡ của bàn ghế, tiếng la hét thất thanh và những lời xì xào kinh hãi vẫn còn văng vẳng, nhưng tất cả đều không thể chạm tới tâm trí hắn.
Hắn biết, hành động vừa rồi không chỉ là một sự đáp trả đơn thuần. Đó là một lời tuyên chiến. Một lời tuyên chiến với những kẻ tự cho mình cái quyền phán xét, với những thế lực đã quen thói dùng uy quyền để chà đạp người khác. Và quan trọng hơn, đó là một lời thách thức ngầm gửi đến cái gọi là “Thiên Mệnh” mà chúng tôn thờ.
Diễm công tử, kẻ kiêu căng ngạo mạn, giờ đây chắc đã nằm bẹp dưới đất, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi. Hắn ta chỉ là một con tốt thí, một ví dụ điển hình cho sự hủ bại và ảo tưởng sức mạnh của những kẻ được “Thiên Mệnh” ưu ái. La Chinh không hối hận. Hắn thà trở thành một kẻ dị biệt, một hạt giống nghịch thiên bị căm ghét, còn hơn là cúi đầu sống dưới sự sắp đặt của một cái gọi là “Thiên Đạo” đầy bất công.
Con đường dẫn đến Phong Vân Thành không quá xa, nhưng đối với La Chinh, mỗi bước đi đều mang theo ý nghĩa của một sự lột xác. Gió thổi lồng lộng qua mái tóc hắn, mang theo hơi thở của những vùng đất mới, những cuộc đối đầu mới. Hắn không còn là La Chinh của ngày xưa, kẻ bị ruồng bỏ, bị khinh miệt. Hắn là một ngọn lửa, đang âm thầm cháy rực, chờ ngày bùng lên thiêu rụi mọi xiềng xích.
Trên đường đi, thỉnh thoảng hắn lại bắt gặp những ánh mắt tò mò, xen lẫn sợ hãi từ những người qua đường. Tin tức về vụ việc ở quán trà lan truyền nhanh như cháy rừng. Người ta chỉ trỏ, thì thầm về một “dị số” dám một mình đối đầu với Diễm công tử, một nhân vật có liên hệ mật thiết với Thanh Huyền Tông. Danh tiếng của hắn, dù tốt hay xấu, đang dần được khắc sâu vào tâm trí của Đại Lục này.
“Dị số… Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Đạo…” La Chinh lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt. Hắn không cần danh xưng, không cần sự công nhận. Hắn chỉ cần sức mạnh, đủ sức mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý, đủ sức mạnh để lật đổ những kẻ đã gieo rắc đau khổ cho hắn và những người vô tội.
Hắn nhớ đến Lôi Minh, kẻ đã hủy hoại gia đình hắn, kẻ đã tước đoạt tất cả của hắn. Lôi Minh là một “Thiên Mệnh Chi Tử” điển hình, một kẻ được ban cho tài năng và vận may phi phàm, nhưng lại dùng nó để thỏa mãn dục vọng ích kỷ của bản thân. Thanh Huyền Tông, thế lực đứng sau Lôi Minh, chính là bức tường đầu tiên mà La Chinh phải vượt qua.
Phong Vân Thành, đúng như tên gọi của nó, là một nơi hội tụ của phong vân, của những biến động, của những nhân vật tài năng và quyền lực. Từ xa, La Chinh đã thấy bóng dáng sừng sững của những bức tường thành cao ngất, chạm tới mây xanh. Những tòa tháp vút cao, những mái ngói cong vút ẩn hiện trong làn sương sớm, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ, tráng lệ. Linh khí ở đây dồi dào hơn hẳn những nơi hắn từng đi qua, mang theo một cảm giác sống động, mạnh mẽ.
Cổng thành mở rộng, dòng người tấp nập ra vào như mắc cửi. Thương nhân, tu sĩ, lính gác, tất cả đều mang theo một vẻ bận rộn, hối hả đặc trưng của một đô thị lớn. La Chinh hòa vào dòng người, cố gắng không gây sự chú ý. Hắn không muốn rước thêm phiền phức không cần thiết trước khi kịp tìm hiểu rõ về thành phố này.
Vừa bước qua cổng thành, một luồng năng lượng vô hình quét qua người hắn. Đó là trận pháp bảo vệ thành, đồng thời cũng là cơ chế kiểm tra thân phận và tu vi của những người ra vào. La Chinh không động đậy, để luồng năng lượng lướt qua. Hắn cảm nhận được sự mạnh mẽ của trận pháp này, cho thấy Phong Vân Thành không chỉ có tường cao hào sâu mà còn có những cường giả trấn giữ.
Bên trong thành, cảnh tượng còn ngoạn mục hơn. Những con đường lát đá xanh rộng lớn, những cửa hàng san sát, bày bán đủ loại kỳ trân dị bảo. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Hắn thấy những tu sĩ mặc đạo bào của các tông môn khác nhau, những chiến binh vạm vỡ với áo giáp sáng loáng, và cả những thư sinh nho nhã với kiếm bên hông.
Phong Vân Thành là nơi tập trung của rất nhiều thế lực, và cũng là nơi mà các “Thiên Mệnh Chi Tử” thường tụ tập để tranh đoạt tài nguyên, thể hiện tài năng. Chắc chắn Lôi Minh cũng sẽ sớm xuất hiện ở đây, nếu hắn ta chưa đến. La Chinh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Hắn muốn đối mặt, không chỉ với Lôi Minh, mà với tất cả những kẻ tự xưng là đại diện cho “Thiên Đạo” kia.
Hắn tìm một quán trọ nhỏ, nép mình trong một con hẻm yên tĩnh. Quán trọ không quá sang trọng nhưng đủ sạch sẽ và kín đáo. Hắn thuê một phòng ở tầng trên, cửa sổ nhìn ra con phố nhỏ phía dưới. Đây sẽ là điểm dừng chân tạm thời của hắn, là nơi hắn có thể suy tính kế hoạch tiếp theo.
Ngồi bên cửa sổ, La Chinh mở tấm bản đồ hắn đã mua từ một thị trấn nhỏ trên đường. Bản đồ chi tiết về Phong Vân Thành, đánh dấu các tông môn lớn, các phủ đệ thế gia, và cả những khu vực quan trọng khác. Thanh Huyền Tông có một chi nhánh lớn ở đây, một địa điểm không thể bỏ qua. Và chắc chắn, những “Thiên Kiêu” của các tông môn khác cũng sẽ hiện diện. Đây chính là sân khấu mà hắn cần để biểu diễn.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận linh khí dồi dào chảy trong cơ thể. Công pháp “Nghịch Thiên Quyết” mà hắn tu luyện từ vật phẩm cổ xưa kia đang vận hành một cách trôi chảy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mỗi khi hắn phá vỡ một giới hạn, mỗi khi hắn đối đầu với một thử thách, “Nghịch Thiên Quyết” lại càng trở nên tinh thuần. Nó không chỉ là một công pháp, mà là một lời thề, một sự phản kháng với định mệnh.
Hắn cần phải nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Ở Phong Vân Thành này, cường giả nhiều như mây, nếu không đủ mạnh, hắn sẽ bị nhấn chìm. Hắn cần tìm kiếm cơ duyên, những bảo vật, những công pháp phù hợp với “Nghịch Thiên Đạo” mà hắn đang theo đuổi. Hắn cũng cần tìm hiểu thêm về “Thiên Mệnh Chi Tử” và bí ẩn đằng sau “Thiên Đạo”. Không thể hành động một cách mù quáng.
Một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. La Chinh mở mắt, cảnh giác. Hắn chưa từng tiết lộ danh tính hay hành tung của mình ở đây. Ai có thể tìm đến hắn?
“Vị công tử này, có phải ngài là La Chinh?” Một giọng nói nhẹ nhàng, thanh thoát vang lên từ bên ngoài. Giọng nói mang theo chút ngập ngừng, nhưng không kém phần kiên định.
La Chinh đứng dậy, chậm rãi tiến về phía cửa. Hắn không trả lời ngay, mà dùng thần thức quét qua. Bên ngoài là một nữ nhân, dáng người thanh mảnh, mặc y phục màu xanh lam giản dị, gương mặt bị che khuất bởi một tấm khăn voan mỏng. Nàng không có tu vi quá cao, nhưng lại mang một khí chất thanh tao, thoát tục. Quan trọng hơn, nàng không hề có địch ý.
“Ngươi là ai?” La Chinh hỏi, giọng nói trầm ổn, lạnh nhạt.
“Thiếp là Mộc Lan, là người của Vạn Bảo Lâu. Thiếp đến đây là để mời công tử tới gặp lão gia nhà thiếp.” Nữ nhân tự xưng là Mộc Lan trả lời, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng lại toát lên vẻ bí ẩn.
Vạn Bảo Lâu? La Chinh nhíu mày. Đó là một trong những thương hội lớn nhất, có mạng lưới rộng khắp Đại Lục, chuyên kinh doanh đủ loại bảo vật, công pháp, thông tin. Việc họ tìm đến hắn, ngay sau khi hắn đặt chân đến Phong Vân Thành, có vẻ không phải là ngẫu nhiên.
“Vì sao Vạn Bảo Lâu lại muốn gặp ta?” Hắn hỏi, không hề mở cửa. Thận trọng là điều cần thiết ở một nơi xa lạ như Phong Vân Thành.
Mộc Lan khẽ cười, giọng nói vẫn điềm tĩnh: “Vạn Bảo Lâu của thiếp có thể buôn bán mọi thứ, kể cả thông tin. Có lẽ, công tử là người mà lão gia nhà thiếp đã chờ đợi từ lâu.”
“Người đã chờ đợi?” La Chinh lặp lại, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc. Chờ đợi hắn? Một kẻ dị số, một kẻ nghịch thiên? Phải chăng Vạn Bảo Lâu cũng có liên quan đến những bí mật đằng sau “Thiên Đạo” và “Thiên Mệnh Chi Tử”?
Hắn chợt nhớ lại lời của la bàn cốt truyện: “MC dần phát hiện ra rằng, sự sắp đặt của “Thiên Mệnh” không đơn thuần là tự nhiên, mà có bàn tay của những thế lực siêu phàm, thậm chí là các vị thần linh cổ xưa can thiệp.” Phải chăng, Vạn Bảo Lâu là một trong những thế lực đó, hoặc ít nhất, họ nắm giữ những thông tin quan trọng?
Đây có thể là một cái bẫy, nhưng cũng có thể là một cơ hội. Một cơ hội để hắn có được thông tin, để hiểu rõ hơn về thế giới này, về những đối thủ mà hắn sắp phải đối mặt. Hắn không thể lùi bước.
La Chinh mở cửa. Gương mặt hắn lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại sắc bén, dò xét. “Được. Ta sẽ đi cùng ngươi. Nhưng nếu có bất kỳ ý đồ xấu nào, Vạn Bảo Lâu của ngươi sẽ phải trả một cái giá đắt.”
Mộc Lan mỉm cười, nụ cười ẩn hiện sau tấm voan, mang theo chút bí ẩn nhưng không hề có vẻ sợ hãi. “Công tử cứ yên tâm. Vạn Bảo Lâu của thiếp luôn làm ăn chính đáng. Mời công tử theo thiếp.”
Nàng quay người, nhẹ nhàng dẫn đường. La Chinh bước theo sau, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa thận trọng, vừa hưng phấn. Phong Vân Thành, đúng là nơi của phong vân hội tụ. Cuộc hành trình nghịch Thiên của hắn, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, đầy rẫy những bí ẩn và cạm bẫy, nhưng cũng hứa hẹn những cơ duyên chưa từng có.
Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của hắn sẽ là một sự đối đầu, một sự thách thức. Và hắn, La Chinh, đã sẵn sàng.