Nghịch Thiên
Chương 301

Cập nhật lúc: 2026-03-16 19:12:18 | Lượt xem: 4

La Chinh bước đi giữa màn đêm tĩnh mịch của vùng núi hoang vu, mỗi bước chân đều mang theo một ý chí kiên định, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn không hề ngoái đầu nhìn lại những kẻ Thanh Huyền Tông đang nằm thoi thóp phía sau. Đối với hắn, đó chỉ là những con tốt thí, những tín hiệu hắn gửi đi để thách thức một thứ lớn lao hơn, một thứ được gọi là “Thiên Mệnh”.

Gió đêm lướt qua mang theo hơi lạnh, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa hừng hực trong lòng La Chinh. Hắn biết, tin tức về việc hắn ra tay với đệ tử Thanh Huyền Tông, đặc biệt là việc hắn cố ý không giết chết mà chỉ phế đi để truyền lời, sẽ nhanh chóng lan truyền. Thanh Huyền Tông là một trong những tông môn đứng đầu đại lục, và Lôi Minh lại là một trong những Thiên Kiêu sáng giá nhất của họ. Việc hắn công khai tuyên chiến như vậy không khác gì châm một ngọn đuốc vào ổ kiến lửa.

“Thiên Mệnh Chi Tử sao?” La Chinh lẩm bẩm, nụ cười khẩy hiện trên môi. “Nếu ta không nghịch, thì còn gì là ý nghĩa của cuộc đời này nữa?”

Hắn không vội vàng. Mục tiêu của hắn không chỉ là Lôi Minh, mà là toàn bộ cái gọi là “Thiên Mệnh” đang áp đặt lên đại lục này. Hắn cần phải trở thành một cái gai, một dị số không thể bị dung hòa, để mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình. Chỉ khi đó, hắn mới có thể phá vỡ những xiềng xích vô hình đang trói buộc tất cả.

La Chinh tiếp tục đi về phía đông, nơi những thành trì lớn ẩn hiện trong sương mờ như những ngọn hải đăng của nền văn minh. Hắn chọn con đường ít người qua lại, nhưng sự hiện diện của hắn, dù chưa ai biết mặt, đã bắt đầu tạo nên một làn sóng ngầm.

Ba ngày sau, La Chinh đặt chân đến một thị trấn nhỏ mang tên An Bình, nằm trên con đường huyết mạch dẫn đến Phong Vân Thành, một trong ba thành phố lớn nhất đại lục. Thị trấn tuy nhỏ nhưng khá sầm uất, là điểm dừng chân của nhiều tu sĩ và thương nhân. Vừa bước vào một quán trà ven đường, La Chinh đã nghe được những câu chuyện râm ran.

“Nghe nói chưa? Vụ án ở biên giới phía Tây của Thanh Huyền Tông ấy!” Một tu sĩ trung niên râu ria xồm xoàm hạ giọng kể.

“À, cái vụ mấy đệ tử Thanh Huyền Tông bị phế công lực, còn bị bắt truyền lời thách thức Lôi Minh Thiên Kiêu à? Chuyện đó lan nhanh như gió ấy chứ!” Một người khác đáp lời, gương mặt đầy vẻ kinh hãi.

“Đúng vậy! Có kẻ to gan đến vậy sao? Dám công khai đối đầu với Thanh Huyền Tông, lại còn thách thức Thiên Kiêu Lôi Minh! Kẻ đó chắc chắn là một dị nhân, không muốn sống nữa rồi!”

“Không muốn sống hay muốn tạo phản đây? Thanh Huyền Tông đã phát ra lệnh truy nã rồi đấy. Dù chưa có hình ảnh, nhưng mô tả là một thanh niên áo đen, khí chất bất phàm, tu vi khó đoán. Nghe nói hắn còn để lại một câu: ‘Thiên Mệnh ư? Chẳng qua là trò cười của lũ chuột nhắt mà thôi!’”

La Chinh nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên. Hắn không ngờ tin tức lại truyền nhanh đến vậy, và những lời hắn nói cũng được thêm thắt đôi chút kịch tính. Tốt, càng kịch tính càng tốt. Hắn muốn những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử” kia phải cảm thấy bị đe dọa.

Trong lúc những câu chuyện về “dị số” La Chinh đang được lan truyền, một sự kiện khác lại thu hút sự chú ý của mọi người trong quán trà. Một nhóm người ăn mặc sang trọng, khí chất kiêu ngạo bước vào. Dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, trên trán có một ấn ký hình ngọn lửa nhỏ. Hắn vừa bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn, không phải vì sự kiêu ngạo, mà vì một sự kính nể và sợ hãi ngấm ngầm.

“Là Kim Diễm công tử của Liệt Hỏa Tông!” Một tiếng thì thầm vang lên.

“Liệt Hỏa Tông là thế lực phụ thuộc của Thanh Huyền Tông, Kim Diễm công tử lại là một trong những Thiên Kiêu được Thanh Huyền Tông bồi dưỡng. Nghe nói hắn có huyết mạch Thần Thú, tiềm lực vô hạn, được mệnh danh là ‘Tiểu Hỏa Thần’!”

Kim Diễm công tử liếc nhìn một lượt, ánh mắt dừng lại trên bàn của La Chinh, nhưng chỉ thoáng qua rồi lướt đi. Hắn có vẻ không quan tâm đến những kẻ tầm thường. Hắn đi thẳng đến một chiếc bàn trống, tùy ý ngồi xuống, sau đó vẫy tay ra hiệu cho tiểu nhị.

“Nghe nói dạo này có một kẻ không biết sống chết dám chọc giận Thanh Huyền Tông?” Kim Diễm công tử nhếch mép, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. “Cái loại dị số này, chẳng qua là tự tìm cái chết. Thiên Mệnh đã định, kẻ nào dám nghịch chuyển, đều sẽ hóa thành tro bụi.”

Lời nói của Kim Diễm công tử vang vọng khắp quán trà, như một lời khẳng định uy quyền của “Thiên Mệnh” và Thanh Huyền Tông. La Chinh vẫn ngồi yên, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia lạnh lẽo.

Bỗng nhiên, một tiếng khóc thút thít vang lên từ góc quán. Một thiếu nữ ăn mặc giản dị, đôi mắt đỏ hoe, đang run rẩy ôm lấy một lão bà tóc bạc phơ. Kế bên họ là một gã tu sĩ trung niên, gương mặt hung tợn, đang giằng co một chiếc túi gấm từ tay lão bà.

“Trả lại cho chúng tôi! Đó là linh thạch cuối cùng để cứu mạng cha tôi!” Thiếu nữ khóc nấc.

“Cứu mạng? Hừ! Các ngươi dám nợ tiền của Hắc Lang bang ta, còn đòi cứu mạng? Linh thạch này coi như tiền lãi! Nếu không muốn bị phế một tay, thì câm miệng lại!” Gã tu sĩ hung tợn quát.

Lão bà run rẩy van xin: “Tiểu nhân cầu xin đại nhân, cha con bé đang hấp hối. Nếu không có linh thạch này, ông ấy sẽ chết mất!”

Gã tu sĩ cười khẩy: “Chết thì chết! Mạng chó các ngươi đáng giá mấy đồng linh thạch chứ? Hơn nữa, sống chết cũng là Thiên Mệnh đã định. Kẻ nào dám nghịch Thiên, sẽ phải trả giá!”

La Chinh nghe đến đây, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh. Hắn đã quá quen thuộc với cái lý lẽ “Thiên Mệnh” này. Kẻ mạnh dùng nó để đàn áp kẻ yếu, để biện minh cho hành động bóc lột của mình. Đây chính là thứ mà hắn muốn phá vỡ.

Kim Diễm công tử ở bàn bên cạnh cũng nghe thấy, nhưng hắn chỉ nhếch môi khinh thường. Loại chuyện nhỏ nhặt này không đáng để hắn bận tâm. Đối với hắn, kẻ yếu bị ức hiếp là chuyện thường tình, là lẽ tự nhiên của “Thiên Đạo”.

La Chinh chậm rãi đứng dậy, từng bước đi về phía góc quán. Gã tu sĩ Hắc Lang bang thấy có người đến gần, liền quát lớn: “Kẻ nào? Dám xen vào chuyện của Hắc Lang bang ta?”

La Chinh không nói gì, chỉ vươn tay ra. Tốc độ nhanh đến mức gã tu sĩ hung tợn kia không kịp phản ứng. Một luồng linh lực vô hình bóp chặt cổ tay gã, giật mạnh chiếc túi gấm về phía La Chinh.

“Ngươi… ngươi dám cướp đồ của ta? Ngươi biết ta là ai không? Ta là người của Hắc Lang bang, bang chủ chúng ta có quan hệ mật thiết với Liệt Hỏa Tông!” Gã tu sĩ gào lên, nhưng giọng nói đầy vẻ hoảng sợ khi cảm nhận được sức mạnh kinh khủng từ bàn tay La Chinh.

La Chinh vẫn giữ im lặng, hắn ném chiếc túi gấm về phía lão bà và thiếu nữ. Sau đó, hắn siết chặt bàn tay đang nắm cổ tay gã tu sĩ. Một tiếng rắc khẽ vang lên, cổ tay gã tu sĩ lập tức biến dạng, xương cốt vỡ vụn. Gã ta hét lên thảm thiết, ngã vật xuống đất ôm lấy cánh tay.

“Cái gì?” Kim Diễm công tử đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào La Chinh. Hắn không ngờ lại có kẻ dám ra tay trước mặt mình, còn dám động đến người có liên quan đến Liệt Hỏa Tông.

La Chinh quay đầu, ánh mắt lạnh như băng chạm vào ánh mắt đầy giận dữ của Kim Diễm công tử. “Thiên Mệnh của ngươi, chỉ là cái cớ để chà đạp người khác.”

“Ngươi… ngươi là ai?” Kim Diễm công tử tức giận hỏi. “Dám xen vào chuyện của Liệt Hỏa Tông, ngươi không muốn sống nữa à?”

La Chinh khẽ cười. Nụ cười đó không có chút ấm áp nào, chỉ có sự ngạo nghễ và thách thức. “Ta là kẻ nghịch Thiên.”

Vừa dứt lời, một luồng khí thế hùng vĩ bùng phát từ cơ thể La Chinh, quét ngang toàn bộ quán trà. Những chén trà vỡ vụn, bàn ghế đổ nát. Tất cả tu sĩ trong quán đều cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên mình, khiến họ khó thở. Khí thế đó không phải là sự áp bức của cảnh giới, mà là một loại ý chí cường đại, một sự phản kháng mãnh liệt với mọi quy tắc.

Kim Diễm công tử lùi lại một bước, gương mặt biến sắc. Hắn cảm nhận được một mối đe dọa lớn lao từ thanh niên áo đen này. Sức mạnh này… không giống với bất kỳ tu sĩ nào hắn từng gặp. Nó vượt ra ngoài lẽ thường, vượt ra ngoài sự hiểu biết của hắn về “Thiên Đạo”.

“Kẻ nghịch Thiên?” Kim Diễm công tử lặp lại, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Hắn chợt nhớ đến những tin đồn vừa nghe được về một “dị số” dám thách thức Thanh Huyền Tông.

La Chinh không dừng lại để giải thích. Hắn quay người, tiếp tục bước ra khỏi quán trà, để lại phía sau một khung cảnh hỗn loạn và những ánh mắt kinh hãi. Hắn biết, vụ việc này sẽ lại thổi bùng lên ngọn lửa tin đồn, sẽ lại khắc sâu hơn hình ảnh “dị số” của hắn vào tâm trí mọi người. Và chắc chắn, nó sẽ nhanh chóng truyền đến tai Thanh Huyền Tông, đến tai Lôi Minh.

Mục tiêu của hắn là Phong Vân Thành, trung tâm của những thế lực lớn mạnh. Hắn muốn ở đó, đối mặt trực diện với những kẻ tự xưng là “Thiên Mệnh Chi Tử”, đối mặt với cái gọi là “Thiên Đạo” mà chúng tôn thờ. Cuộc hành trình nghịch Thiên của hắn, giờ đây mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8