Nghịch Thiên
Chương 234

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:39:36 | Lượt xem: 4

Diệp Trần bước qua ngưỡng cửa Vạn Bảo Các, một làn linh khí nồng đậm hơn hẳn hạ giới ập vào mặt, khiến mỗi tế bào trong cơ thể hắn như được tưới tắm. Không gian bên trong rộng lớn đến choáng ngợp, tựa như một tiểu thế giới thu nhỏ. Những dãy kệ gỗ đàn hương chạm khắc tinh xảo vươn cao tít tắp, trưng bày vô số vật phẩm lấp lánh ánh sáng huyền ảo: từ những thanh kiếm khí tức sắc bén, bảo giáp lấp lánh phù văn, đến những lọ đan dược tỏa hương thơm ngào ngạt, hay những ngọc giản chứa đựng công pháp cổ xưa.

Dòng người tấp nập qua lại, mỗi người đều mang khí tức cường đại, ánh mắt cao ngạo, toát lên vẻ thượng đẳng của những kẻ sinh sống ở Thượng Giới. Diệp Trần cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Ở hạ giới, hắn là đỉnh cao, là huyền thoại. Nhưng ở đây, hắn chỉ là một hạt cát nhỏ bé, một phàm nhân mới chân ướt chân ráo đặt chân đến. Khí tức tu vi của hắn, tuy đã đạt đến cảnh giới phi thăng, nhưng ở Thượng Giới này, có lẽ chỉ là cấp độ nhập môn, thậm chí còn thấp hơn những người phục vụ ở đây.

“Khởi đầu từ con số không, ta sẽ làm lại điều đó.” Diệp Trần thì thầm, nắm chặt tay. Ánh mắt hắn không hề nao núng, ngược lại còn ánh lên sự kiên định đến sắt đá. Hắn không có linh thạch Thượng Giới, không có danh tiếng, không có chỗ dựa. Việc đầu tiên là phải kiếm được nguồn tài nguyên để tu luyện và sinh tồn.

Hắn lướt qua các quầy hàng, quan sát tỉ mỉ từng vật phẩm. Thượng phẩm ở đây, nếu đặt ở hạ giới, chắc chắn sẽ gây ra một cuộc huyết chiến. Nhưng Diệp Trần biết, không phải mọi thứ lấp lánh đều là vàng. Hắn có một trực giác nhạy bén, một khả năng thấu thị bản chất vạn vật mà chính hắn cũng không lý giải được hoàn toàn, có lẽ là do hạt giống Nghịch Thiên trong cơ thể hắn đã nảy mầm.

Một tiểu nhị với gương mặt hơi kênh kiệu, thấy Diệp Trần đứng tần ngần ở khu vực đan dược cấp thấp, liền tiến lại gần, giọng điệu hờ hững: “Vị khách quan này có cần giúp đỡ không? Khu vực này chỉ trưng bày những đan dược Luyện Khí, Trúc Cơ. Nếu muốn xem hàng cao cấp hơn, xin mời đi thẳng.”

Diệp Trần khẽ nhíu mày. Hắn biết mình trông có vẻ bình thường, nhưng lời lẽ của tiểu nhị này rõ ràng mang ý khinh thường. “Ta muốn hỏi, quý các có thu mua vật phẩm không?” Diệp Trần hỏi, giọng bình thản.

Tiểu nhị liếc nhìn Diệp Trần từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở bộ y phục có phần cũ kỹ của hắn, vốn là trang phục hắn mặc khi ở hạ giới. “Tất nhiên là có. Nhưng quý các chỉ thu những vật phẩm có giá trị, linh khí thuần khiết, hoặc có lai lịch rõ ràng ở Thượng Giới. Nếu là đồ vật từ hạ giới, hoặc linh khí hỗn tạp, thì e rằng…” Hắn bỏ lửng câu nói, ý tứ rõ ràng.

Diệp Trần hiểu ý. Hắn lấy ra một viên linh châu màu xanh lục, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, vốn là một trong những bảo vật hắn thu được từ một di tích cổ ở hạ giới. Linh khí của nó cực kỳ tinh thuần, nhưng lại không thuộc về hệ thống linh khí quen thuộc của Thượng Giới.

Tiểu nhị cầm lấy viên linh châu, đưa lên mũi ngửi, rồi dùng thần thức quét qua. Gương mặt hắn lộ vẻ khinh thường rõ rệt hơn. “Ồ, đây là linh khí… hạ phẩm đến từ hạ giới sao? Linh khí tạp nham như vậy, căn bản không thể dùng để tu luyện ở Thượng Giới. Hơn nữa, nó lại mang theo chút tà khí yếu ớt, chẳng có giá trị gì.” Hắn ném trả viên linh châu lại cho Diệp Trần, thái độ cực kỳ bất kính.

Diệp Trần bắt lấy viên linh châu, ánh mắt sâu thẳm. Viên linh châu này, ở hạ giới, có thể hấp thu và chuyển hóa linh khí hỗn tạp, là một bảo vật vô giá. Nhưng ở Thượng Giới, lại bị coi là phế phẩm. Đây chính là sự chênh lệch cảnh giới, sự khác biệt về quy tắc.

“Ngươi nhầm rồi.” Diệp Trần lạnh nhạt nói, giọng điệu không chút gợn sóng. “Viên linh châu này có khả năng hấp thụ và tinh luyện linh khí, là một pháp khí hỗ trợ tu luyện cực kỳ hiếm có, đặc biệt hữu dụng cho những tu sĩ có linh căn đặc biệt hoặc muốn đột phá bình cảnh.”

Tiểu nhị cười khẩy: “Ha! Pháp khí hỗ trợ tu luyện? Ngươi nghĩ Vạn Bảo Các ta không biết sao? Linh khí hạ giới chỉ có thể hỗ trợ tu luyện ở hạ giới thôi, lên Thượng Giới thì nó còn không bằng một viên linh thạch sơ cấp. Vị khách quan đây, nếu không có vật phẩm có giá trị, xin đừng làm phiền công việc của ta.”

Đúng lúc đó, một quản sự trung niên, râu tóc bạc phơ, bước qua. Vị quản sự này có tu vi ít nhất là Thần Cảnh, khí tức trầm ổn. Ông ta vừa đi vừa phê duyệt sổ sách, nhưng ánh mắt lướt qua Diệp Trần và tiểu nhị, nghe được cuộc đối thoại vừa rồi.

“Có chuyện gì ồn ào vậy?” Quản sự hỏi, giọng không vui.

Tiểu nhị vội vã cúi đầu: “Bẩm quản sự, không có gì. Chỉ là một vị khách quan muốn bán một viên linh châu hạ giới, tiểu nhân đã từ chối.”

Quản sự liếc nhìn viên linh châu trong tay Diệp Trần. Ánh mắt ông ta dừng lại vài giây, nhưng cũng không mấy để tâm. “Được rồi, để ta xem.” Ông ta đưa tay nhận lấy viên linh châu, dùng thần thức quét qua. Biểu cảm của ông ta cũng không khác tiểu nhị là mấy, nhưng lại có phần thận trọng hơn. “Linh khí tạp nham… đúng là từ hạ giới. Không có giá trị lớn.”

Diệp Trần không nói gì, chỉ bình tĩnh nhìn vị quản sự. Hắn biết, nếu không thể chứng minh giá trị của mình, hắn sẽ mãi bị khinh thường.

Quản sự định trả lại, nhưng ánh mắt ông ta vô tình lướt qua một góc quầy hàng bên cạnh, nơi một hòn đá màu xám tro, hình dạng bất quy tắc, nằm lẫn lộn giữa những mảnh vụn khoáng thạch thông thường. Hòn đá này không hề phát ra linh khí, trông cực kỳ tầm thường, bị đặt ở một vị trí khuất, có lẽ đã bị lãng quên từ lâu.

Diệp Trần khẽ nhíu mày. Trực giác của hắn mách bảo có điều gì đó không ổn. Hòn đá đó, tuy không có linh khí, nhưng lại ẩn chứa một loại năng lượng cực kỳ cổ xưa, một loại quy tắc mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây. Đó là một loại Hỗn Độn chi khí cực kỳ yếu ớt, nhưng lại vô cùng tinh thuần, bị phong ấn sâu bên trong.

Quản sự đã đưa viên linh châu hạ giới cho Diệp Trần. “Vị khách quan, vật này ta không thu.”

Diệp Trần không nhận lại ngay. Hắn chỉ tay về phía hòn đá xám tro: “Nếu quý các không thu vật của ta, vậy ta có thể xem xét vật này không?”

Quản sự và tiểu nhị ngạc nhiên nhìn theo hướng tay Diệp Trần. “Hòn đá đó sao? Đó là một mảnh khoáng thạch vô dụng, không có linh khí. Có lẽ ai đó đã nhặt bừa rồi để quên ở đây.” Tiểu nhị cười chế giễu. “Vị khách quan đây có vẻ rất thích những thứ vô dụng nhỉ?”

Diệp Trần không để ý đến lời chế giễu. Hắn tiến lại gần hòn đá, đưa tay chạm vào. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề nhưng lại vô cùng tinh khiết, truyền vào lòng bàn tay hắn. Hắn cảm thấy “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền khẽ rung động, như thể đang nhận diện một thứ gì đó cùng nguồn gốc.

“Hòn đá này…” Diệp Trần nhắm mắt, cảm nhận sâu hơn. “Nó không phải khoáng thạch vô dụng. Nó là một mảnh vỡ của Hỗn Độn Thạch, bị phong ấn bởi một loại cấm chế cổ xưa, khiến linh khí không thể thoát ra ngoài.”

Lời nói của Diệp Trần khiến cả quản sự và tiểu nhị giật mình. Hỗn Độn Thạch? Đó là một loại vật liệu truyền thuyết, được cho là hình thành từ thuở khai thiên lập địa, chứa đựng bản nguyên của Đạo. Ngay cả một mảnh vụn của nó cũng có giá trị không thể đong đếm.

Tiểu nhị bật cười phá lên: “Hỗn Độn Thạch? Vị khách quan này đừng có nói đùa. Nếu đó là Hỗn Độn Thạch thật, sao có thể bị vứt xó ở đây? Nó đã bị các đại năng Thượng Giới tranh giành đến mức sứt đầu mẻ trán rồi!”

Quản sự thì trầm ngâm hơn. Ông ta cũng từng nghe về Hỗn Độn Thạch, nhưng chưa bao giờ thấy tận mắt. Ông ta cúi xuống, cẩn thận quan sát hòn đá, dùng thần thức quét qua. Đúng là không có bất kỳ linh khí nào. Nhưng sự tự tin của Diệp Trần, cùng với trực giác của một người từng trải, khiến ông ta không thể hoàn toàn phủ nhận.

“Ngươi có bằng chứng gì không?” Quản sự hỏi, giọng điệu đã bớt vẻ khinh thường, thay vào đó là sự tò mò. Nếu Diệp Trần nói đúng, thì Vạn Bảo Các đã bỏ qua một kho báu khổng lồ.

Diệp Trần bình thản gật đầu. “Nếu ta có thể phá giải cấm chế, để Hỗn Độn chi khí lộ ra một phần, thì sao?”

Quản sự nheo mắt: “Nếu ngươi làm được, mảnh Hỗn Độn Thạch này sẽ là của ngươi. Hơn nữa, Vạn Bảo Các sẽ bồi thường cho ngươi một khoản linh thạch hậu hĩnh, và ngươi sẽ là khách quý của chúng ta.” Ông ta nói ra điều kiện, thực ra là đang thử Diệp Trần. Nếu Diệp Trần có thể làm được, điều đó chứng tỏ hắn không phải phàm nhân tầm thường.

Diệp Trần gật đầu. Hắn biết đây là cơ hội đầu tiên để hắn thể hiện giá trị của mình ở Thượng Giới. Hắn đặt viên linh châu hạ giới xuống quầy, rồi đưa hai tay ra, đặt lên hòn đá xám tro. Hắn nhắm mắt, vận chuyển công pháp Nghịch Thiên, một luồng khí tức cổ xưa từ sâu bên trong đan điền hắn bắt đầu truyền ra, bao phủ hòn đá.

Tiểu nhị đứng bên cạnh chế nhạo: “Hừ, lại định giả thần giả quỷ sao? Một phế phẩm mà cũng…”

Lời hắn chưa dứt, thì hòn đá xám tro bắt đầu rung nhẹ. Một luồng ánh sáng màu xám nhạt, cực kỳ mờ ảo, từ từ lan tỏa ra từ hòn đá, mang theo một khí tức cổ xưa, huyền bí, khiến cả không gian Vạn Bảo Các như trở nên tĩnh lặng trong giây lát. Linh khí xung quanh dường như bị nuốt chửng, tạo thành một vùng chân không nhỏ.

Quản sự biến sắc, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi lẫn mừng rỡ. Đây chính là Hỗn Độn chi khí! Tuy chỉ là một tia cực nhỏ, nhưng nó thuần khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ linh khí nào ông ta từng cảm nhận. Hòn đá xám tro, vốn bị coi là phế phẩm, giờ đây lại tỏa ra một hào quang thần bí, chứng minh lời Diệp Trần là sự thật.

Diệp Trần thu tay lại, hơi thở có chút dồn dập. Phá giải cấm chế cổ xưa này không hề dễ dàng, ngay cả với hắn. Nhưng hắn đã làm được.

“Bây giờ, quý các đã tin chưa?” Diệp Trần hỏi, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại sắc bén như lưỡi kiếm.

Quản sự run rẩy, vội vàng cúi đầu: “Lão phu mắt kém, không nhìn ra bảo vật. Vị công tử đây quả nhiên có nhãn lực phi phàm. Lão phu xin đại diện Vạn Bảo Các, xin lỗi về sự thất lễ vừa rồi.” Ông ta quay sang mắng tiểu nhị: “Ngươi còn đứng đó làm gì? Mau đi chuẩn bị linh thạch thượng phẩm, và một tấm thẻ khách quý tối cao cho vị công tử này!”

Tiểu nhị tái mặt, vội vã chạy đi, không dám hó hé lời nào. Hắn không ngờ, một “phàm nhân hạ giới” mà hắn khinh thường, lại có thể khiến quản sự phải cúi đầu.

Diệp Trần nhìn mảnh Hỗn Độn Thạch, khóe môi khẽ cong lên. Hắn đã thành công bước đầu. Đây chính là “Nghịch Thiên” – phá vỡ nhận định, lật đổ quy tắc. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn đã vươn lên ở hạ giới. Giờ đây, ở Thượng Giới rộng lớn này, hắn sẽ tiếp tục hành trình đó, từng bước một, cho đến khi không còn bất kỳ “Thiên” nào có thể định đoạt số phận của hắn.

Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào một chương mới: chương của sự đối đầu với những thế lực siêu phàm, những quy tắc cổ xưa và những định mệnh khắc nghiệt, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên trên mảnh đất Thượng Giới rộng lớn này, từ những việc làm nhỏ bé nhất để xây dựng lại tất cả từ con số không. Hắn sẽ không ngừng tiến lên, cho đến khi chạm tới đỉnh cao của vũ trụ, cho đến khi có thể tự tay định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8