Nghịch Thiên
Chương 233

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:39:06 | Lượt xem: 4

Hô hấp sâu một hơi, Diệp Trần cảm nhận luồng linh khí dày đặc gấp trăm lần so với hạ giới tràn ngập trong không khí. Nó không chỉ tinh khiết hơn, mà còn mang theo một loại năng lượng cổ xưa, uyên thâm mà hắn chưa từng cảm thấy trước đây. Đúng như những gì hắn đã nghe, Thượng Giới là một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Vụ việc vừa rồi, tuy nhỏ, lại như một lời chào hỏi khắc nghiệt. Một lời nhắc nhở rằng ở đây, sức mạnh là tất cả, và kẻ yếu sẽ bị chà đạp không thương tiếc. Nhưng điều đó không khiến Diệp Trần nao núng. Ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa quyết tâm trong tim hắn. Hắn đến đây không phải để làm kẻ bị ức hiếp, càng không phải để trở thành kẻ ức hiếp. Hắn đến đây để tìm kiếm chân lý, để phá vỡ xiềng xích định mệnh, để nghịch chuyển càn khôn.

Ánh mắt hắn đảo qua những kiến trúc nguy nga tráng lệ, những con đường lát đá cổ kính mà linh khí vẫn bao phủ mờ ảo, những dòng người tấp nập với khí tức hùng hậu. Ngay cả một tu sĩ cấp thấp nhất ở Thượng Giới này cũng mạnh hơn rất nhiều cường giả mà hắn từng gặp ở hạ giới. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát giữa sa mạc bao la, một giọt nước giữa đại dương mênh mông. Nhưng hạt cát ấy lại ẩn chứa một mầm mống nghịch thiên, giọt nước kia lại mang trong mình ý chí lật đổ cả dòng chảy.

“Cần phải tìm hiểu kỹ hơn về nơi này,” Diệp Trần tự nhủ. Hắn không thể hành động bốc đồng. Ở một thế giới hoàn toàn xa lạ, thông tin chính là chìa khóa sống còn. Hắn cần biết về các thế lực lớn, các tông môn, các quy tắc ngầm, và quan trọng nhất là con đường tu luyện ở Thượng Giới.

Rời khỏi khu vực cảng dịch chuyển, Diệp Trần hòa vào dòng người. Hắn cố gắng che giấu khí tức của mình một cách hoàn hảo nhất, không quá nổi bật cũng không quá yếu ớt. Hắn biết rằng, với xuất thân từ hạ giới, hắn sẽ bị coi thường, thậm chí là săn lùng nếu lộ ra bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào. Khinh miệt và áp bức từ những cường giả Thượng Giới đối với những “người ngoài cuộc” là điều không thể tránh khỏi.

Đi qua một khu chợ sầm uất, Diệp Trần dừng lại quan sát. Hàng hóa ở đây vô cùng phong phú, từ linh dược quý hiếm, pháp khí cổ xưa, đến các loại tài liệu tu luyện mà hắn chưa từng thấy. Giá cả cũng cao đến mức đáng kinh ngạc. Một viên linh thạch hạ phẩm ở đây có giá trị tương đương với hàng trăm viên ở hạ giới, còn linh thạch trung phẩm, thượng phẩm thì càng không thể đong đếm. Điều này cho thấy sự giàu có và chênh lệch tài nguyên giữa Thượng Giới và hạ giới là một vực sâu không đáy.

Hắn cũng nghe được loáng thoáng những cuộc trò chuyện từ các tu sĩ xung quanh. Họ bàn tán về các sự kiện gần đây, về một vị Thiên Kiêu nào đó vừa đột phá, về một bí cảnh mới mở ra, hay về sức mạnh của một Tông chủ nào đó. Những thông tin vụn vặt này, dù nhỏ, lại dần vẽ nên một bức tranh sơ lược về thế giới mà hắn đang đặt chân tới.

“Nghe nói Tần gia ở Vạn Kiếm Thành lại vừa có thêm một đệ tử đạt đến cảnh giới Thiên Nhân tầng thứ ba ở tuổi hai mươi lăm. Đúng là Thiên Mệnh Chi Tử!”

“Hừ, Thiên Mệnh Chi Tử thì sao? Ngươi quên Thần Tử của Bát Hoang Tông đã từng đánh bại ba Thiên Mệnh Chi Tử cùng lúc khi mới mười tám tuổi sao? Hắn mới là người được Thiên Đạo ưu ái!”

Diệp Trần nhíu mày. Lại là “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thần Tử”, những danh xưng mà hắn đã từng nghe ở hạ giới nhưng chưa bao giờ thấy rõ ràng như vậy. Ở đây, khái niệm về “Thiên Mệnh” dường như càng rõ ràng và ăn sâu vào tư tưởng của mọi người. Họ tin vào sự sắp đặt của trời đất, vào những kẻ được “Thiên” lựa chọn.

Hắn chợt nhớ lại lời của vị tiền bối đã giúp hắn phi thăng, rằng Thượng Giới này tràn ngập những kẻ mang danh Thiên Mệnh, nhưng có bao nhiêu kẻ thực sự xứng đáng? Và có bao nhiêu kẻ chỉ là quân cờ trong tay những thế lực cao hơn?

Bên cạnh một quầy hàng bán bản đồ và ngọc giản ghi chép thông tin, Diệp Trần dừng lại. Một lão giả râu tóc bạc phơ, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén đảo qua Diệp Trần. Lão ta dường như có thể nhìn thấu thân phận “người ngoài cuộc” của hắn.

“Tiểu tử, ngươi là người mới đến Thượng Giới sao?” Lão giả cất tiếng, giọng nói trầm đục.

Diệp Trần khẽ gật đầu, giữ thái độ khiêm tốn. “Vãn bối vừa mới phi thăng, đang muốn tìm hiểu về nơi đây.”

Lão giả cười khẩy, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt rõ ràng. “Hừ, người hạ giới. Vô số kẻ phi thăng lên đây, nhưng mấy ai có thể sống sót và đứng vững? Thượng Giới này không phải là nơi để những kẻ yếu đuối như các ngươi mơ mộng.”

Diệp Trần không phản bác. Hắn đã quá quen với những lời lẽ như vậy. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra một cơ hội. Lão giả này tuy có vẻ khinh thường, nhưng có vẻ cũng là một người am hiểu thông tin.

“Vãn bối hiểu rõ điều đó. Xin hỏi tiền bối, ở đây có nơi nào có thể thu thập thông tin về các thế lực, tông môn lớn ở Thượng Giới không? Vãn bối nguyện trả công xứng đáng.” Diệp Trần móc ra một viên linh thạch hạ phẩm, đó là một trong số ít những gì hắn còn lại sau hành trình phi thăng.

Lão giả liếc nhìn viên linh thạch, ánh mắt lộ vẻ thất vọng. “Một viên linh thạch hạ phẩm mà đòi mua thông tin Thượng Giới? Ngươi nằm mơ à? Một tấm bản đồ cơ bản nhất ở đây cũng phải cần đến mười viên linh thạch hạ phẩm!”

Diệp Trần cau mày. Mười viên linh thạch hạ phẩm, đối với hắn lúc này là một số tiền khổng lồ. Hắn đã đánh giá thấp mức độ tiêu phí ở Thượng Giới. Tuy nhiên, hắn không thể bỏ cuộc.

“Vậy xin hỏi tiền bối, có cách nào để vãn bối có thể kiếm được linh thạch trong thời gian ngắn không?” Diệp Trần thử thăm dò.

Lão giả đảo mắt, cân nhắc một lát rồi nói: “Có. Ở Thượng Giới này, kiếm linh thạch có nhiều cách. Hoặc là gia nhập tông môn, thế lực và nhận bổng lộc. Hoặc là đi làm nhiệm vụ, săn bắt linh thú, hái linh dược. Nhưng cách nhanh nhất, đối với một kẻ mới phi thăng như ngươi, có lẽ là tìm kiếm một công việc lặt vặt trong các phường hội hoặc các cửa hàng lớn. Dù sao, ngươi cũng có tu vi, có thể làm chân chạy vặt, khuân vác, hoặc phụ giúp luyện đan, luyện khí nếu có chút tài năng.”

Lão giả chỉ về phía một tòa kiến trúc cao lớn, sừng sững ở phía xa. “Ngươi thấy tòa tháp kia không? Đó là Vạn Bảo Các, một trong những phường hội lớn nhất khu vực này. Họ thường có nhu cầu tuyển dụng người làm. Nhưng đừng mong có được đãi ngộ tốt. Kẻ yếu thì chỉ có thể làm những việc thấp kém nhất thôi.”

Diệp Trần nhìn theo hướng lão giả chỉ. Vạn Bảo Các, một cái tên nghe có vẻ uy quyền và giàu có. Hắn không ngại làm việc thấp kém, miễn là có thể sống sót, kiếm được tài nguyên và quan trọng nhất là có thể tiếp cận thông tin, có cơ hội tu luyện.

“Đa tạ tiền bối chỉ dẫn.” Diệp Trần chắp tay. Hắn đã có một mục tiêu trước mắt.

Lão giả phẩy tay, không nói thêm. Diệp Trần quay người, hướng về phía Vạn Bảo Các. Hắn biết mình không thể hấp tấp. Mọi bước đi ở Thượng Giới này đều phải cẩn trọng, tính toán kỹ lưỡng.

Trên đường đi, hắn tiếp tục quan sát. Hắn nhận ra, sự phân cấp ở Thượng Giới rõ ràng hơn nhiều. Những tu sĩ mạnh mẽ thường đi cùng tùy tùng, ăn mặc sang trọng, khí thế bức người. Còn những tu sĩ yếu hơn thì cúi đầu, tránh né, không dám nhìn thẳng. Đây là một thế giới mà cá lớn nuốt cá bé, nơi mà mọi người đều tôn sùng cường giả và chà đạp kẻ yếu.

Hắn cũng cảm nhận được một loại áp lực vô hình từ không gian. Dường như, càng đi sâu vào trung tâm thành phố, áp lực này càng mạnh. Nó không phải là áp lực vật lý, mà là một loại áp lực từ Đạo, từ quy tắc của Thượng Giới. Nó khiến cho việc tu luyện và đột phá ở đây trở nên khó khăn hơn, nhưng đồng thời, một khi thành công, sức mạnh đạt được cũng sẽ khủng khiếp hơn.

“Thú vị.” Diệp Trần thầm nghĩ. Hắn thích những thử thách. Càng khó khăn, càng chứng tỏ con đường hắn đang đi là đúng đắn, là con đường Nghịch Thiên.

Hạt giống Nghịch Thiên trong hắn đã nảy mầm mạnh mẽ. Nó không chỉ là khát vọng báo thù hay mong muốn bảo vệ người thân nữa. Nó đã trở thành một ý chí kiên cường, một sự thách thức với mọi quy tắc, mọi định kiến, mọi giới hạn mà “Thiên” đã đặt ra. Từ một phế vật ở hạ giới, hắn đã từng bước vươn lên, và giờ đây, ở Thượng Giới, hắn sẽ làm lại điều đó. Hắn sẽ chứng minh rằng, ý chí của một phàm nhân có thể lật đổ cả Thiên Đạo.

Tòa Vạn Bảo Các sừng sững trước mắt, một biểu tượng của sự phồn vinh và quyền lực. Diệp Trần hít thở sâu, bước chân kiên định tiến vào. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, đã thực sự bước vào một chương mới: chương của sự đối đầu với những thế lực siêu phàm, những quy tắc cổ xưa và những định mệnh khắc nghiệt, bắt đầu từ những bước chân đầu tiên trên mảnh đất Thượng Giới rộng lớn này, từ những việc làm nhỏ bé nhất để xây dựng lại tất cả từ con số không.

Hắn sẽ không ngừng tiến lên, cho đến khi chạm tới đỉnh cao của vũ trụ, cho đến khi có thể tự tay định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8