Nghịch Thiên
Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:35:56 | Lượt xem: 4

Trần Phong mở mắt. Bên ngoài cửa sổ, ánh rạng đông vừa hé, nhuộm một màu vàng cam lên những mái ngói xanh biếc của Tề Thiên Thành. Hắn không ngủ, hoặc ít nhất, giấc ngủ của hắn chỉ là một trạng thái thiền định ngắn ngủi, đủ để tinh thần và thể phách đạt đến trạng thái sung mãn nhất. Khí tức ẩn giấu sâu bên trong đan điền, tựa như một con rồng cuộn mình chờ đợi thời cơ vươn mình ra biển lớn.

Hắn đứng dậy, duỗi người. Từng khớp xương vang lên tiếng rắc rắc nhẹ nhàng, mang theo một lực đạo mạnh mẽ đến kinh người. Đêm qua, lời thề thốt trong lòng hắn không phải là một phút bốc đồng. Đó là sự cô đọng của biết bao uất ức, biết bao quyết tâm, và cả sự căm ghét đối với cái gọi là “Thiên Mệnh” đã từng trói buộc hắn.

Hôm nay là ngày Vạn Tượng Đại Hội chính thức bắt đầu. Từ sáng sớm, Tề Thiên Thành đã không còn vẻ tĩnh lặng của đêm qua. Từ xa xa, hắn có thể nghe thấy tiếng người ồn ào, tiếng xe ngựa lục cục, tiếng rao hàng của các tiểu thương đã thức dậy sớm nhất để đón đầu dòng người đổ về. Một luồng khí thế sôi sục, náo nhiệt bao trùm cả thành phố, tựa như một con rồng khổng lồ đang thức giấc.

Trần Phong khoác lên mình bộ trường bào màu xám tro đơn giản, không hoa văn, không phô trương. Hắn không cần những thứ hào nhoáng để che giấu mình, nhưng cũng không muốn quá nổi bật ngay từ đầu. Dị số thì vẫn nên âm thầm lớn mạnh, cho đến khi không ai có thể ngăn cản được.

Hắn rời khỏi khách điếm. Vừa bước ra đường lớn, một làn sóng người và âm thanh đập thẳng vào mặt. Dòng người như nước vỡ bờ, cuồn cuộn đổ về phía trung tâm thành phố, nơi Vạn Tượng Đại Hội được tổ chức. Từ những tu sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, đến những trưởng lão tông môn uy nghiêm, hay cả những thương nhân muốn kiếm lời từ sự kiện lớn này, tất cả đều hòa vào dòng chảy ấy. Linh khí trong không khí cũng trở nên dày đặc hơn, pha lẫn với vô số hơi thở của các cường giả đến từ khắp các đại lục.

Trần Phong không vội vã. Hắn từng bước chậm rãi, quan sát xung quanh. Hắn nhìn thấy những thiếu niên, thiếu nữ khí chất hơn người, trên người khoác những bộ y phục lụa là thêu thùa hoa mỹ, bên hông đeo ngọc bội danh giá, hiển nhiên là đệ tử của các đại tông môn hoặc thế gia lớn. Ánh mắt họ tràn đầy kiêu ngạo, tự tin vào huyết mạch và công pháp của mình, tựa như họ sinh ra đã là những người được “Thiên” ưu ái.

“Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong khẽ nhếch môi. Hắn có thể cảm nhận được trên người một vài người trong số đó có một luồng khí vận đặc biệt. Không phải là khí vận phàm trần, mà là một loại khí vận được vun đắp bởi vô số tài nguyên, vô số công pháp, và cả sự sắp đặt của những thế lực đứng sau. Họ chính là những “Thiên Kiêu” được nhắc đến trong lời đồn, những người được định sẵn sẽ tỏa sáng trên con đường tu luyện.

Nhưng hắn, Trần Phong, không phải là một trong số đó. Hắn là kẻ bị ruồng bỏ, là phế vật trong mắt người đời. Khí vận của hắn là do hắn tự mình đoạt lấy, tự mình khai phá. Hắn không có “Thiên Mệnh” ban tặng, hắn có “Nghịch Đạo” của riêng mình.

Đi qua những con phố đông đúc, cuối cùng, Trần Phong cũng đến được khu vực trung tâm Tề Thiên Thành. Nơi đây đã được biến thành một quảng trường khổng lồ, với một đài tỷ võ lớn sừng sững ở giữa, được xây bằng những khối đá cổ xưa, khắc đầy phù văn huyền bí. Bốn phía đài tỷ võ là những khán đài cao ngất, đủ chỗ cho hàng vạn người. Xung quanh quảng trường, cờ xí của các tông môn, thế gia lớn bay phấp phới trong gió, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ.

Phía trước đài tỷ võ, một hàng dài các tu sĩ trẻ tuổi đang xếp hàng để đăng ký tham gia. Mỗi người đều phải xuất trình lệnh bài thân phận và trải qua một bài kiểm tra sơ bộ về cảnh giới và tuổi tác. Trần Phong cũng hòa vào dòng người, bình tĩnh chờ đợi đến lượt mình. Hắn không lo lắng về việc che giấu tu vi. Với công pháp và huyết mạch đặc biệt của mình, hắn có thể dễ dàng giả trang thành một tu sĩ cảnh giới thấp hơn, chỉ bộc lộ đủ sức mạnh để vượt qua vòng sơ khảo.

“Tiếp theo, Trần Phong!” Một vị giám khảo trung niên cất tiếng gọi. Ông ta là một trưởng lão của Thiên Uyên Tông, một trong những tông môn lớn nhất Tề Thiên Thành, tu vi đạt tới Nguyên Anh Kỳ đỉnh phong. Ánh mắt ông ta sắc bén, quét qua Trần Phong.

Trần Phong bước tới, đưa ra lệnh bài. Đó là một lệnh bài bình thường, không có bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào. Vị giám khảo nhíu mày, có vẻ hơi thất vọng. Những người có lệnh bài danh giá thường sẽ được chú ý hơn.

“Đặt tay lên Thạch Trắc Linh.” Vị giám khảo ra hiệu.

Trần Phong làm theo. Một khối đá màu xanh ngọc được đặt trên bàn. Khi hắn đặt tay lên, khối đá khẽ phát sáng, sau đó hiện lên một dòng chữ: “Cảnh giới: Kim Đan Kỳ sơ kỳ. Tuổi: Mười tám.”

Vị giám khảo gật đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm. Kim Đan Kỳ sơ kỳ ở tuổi mười tám đã là thiên tài trong mắt phàm nhân, nhưng trong Vạn Tượng Đại Hội, nơi quy tụ vô số “Thiên Kiêu”, nó chỉ ở mức trung bình khá. Hàng trăm người có cảnh giới tương tự, thậm chí cao hơn, đã đăng ký. Ông ta không chú ý nhiều đến Trần Phong.

“Được rồi, số hiệu 372. Ngươi có thể vào trong.”

Trần Phong nhận lấy số hiệu và bước vào bên trong quảng trường chính. Hắn tìm một vị trí khuất tầm nhìn, không quá gần các đệ tử tông môn lớn, cũng không quá xa để có thể quan sát toàn cảnh.

Đúng lúc này, một tiếng trống lớn vang lên, chấn động cả Tề Thiên Thành. Đó là hiệu lệnh bắt đầu Vạn Tượng Đại Hội. Trên đài tỷ võ, một lão già râu tóc bạc phơ, khí chất phi phàm bước ra. Ông ta chính là Vạn Tượng Lão Tổ, người chủ trì đại hội, đồng thời là một trong những cường giả đỉnh cao của đại lục này, tu vi đã đạt tới Hóa Thần Kỳ.

“Chư vị anh hùng hào kiệt, thiên tài tuấn kiệt đến từ khắp nơi trên đại lục Vạn Tượng!” Giọng nói của Vạn Tượng Lão Tổ vang vọng như sấm, truyền đi khắp mọi ngóc ngách của quảng trường, thậm chí là cả Tề Thiên Thành. “Lão phu, Vạn Tượng, rất vinh dự được chứng kiến sự kiện trọng đại này. Vạn Tượng Đại Hội không chỉ là nơi để các ngươi tỷ thí tài năng, chứng minh thực lực, mà còn là cơ hội để tìm kiếm cơ duyên, kết giao bằng hữu, và quan trọng hơn cả… là để chứng minh giá trị của mình trước Thiên Đạo!”

Cả quảng trường sôi trào. Những lời cuối cùng của Vạn Tượng Lão Tổ đã chạm đến khát vọng sâu thẳm nhất của mỗi tu sĩ. Ai mà chẳng muốn được Thiên Đạo công nhận, được Thiên Mệnh ưu ái?

Trần Phong đứng lặng lẽ giữa đám đông, ánh mắt lạnh nhạt. Thiên Đạo ư? Thiên Mệnh ư? Hắn sẽ cho thấy, thứ gọi là Thiên Đạo không phải là bất khả xâm phạm. Thứ gọi là Thiên Mệnh, hắn sẽ tự tay xé nát.

Vạn Tượng Lão Tổ tiếp tục giải thích thể lệ đại hội. Vòng đầu tiên sẽ là một bài kiểm tra sức mạnh ý chí và khả năng đối phó với ảo cảnh. Hàng trăm tu sĩ sẽ được đưa vào một trận pháp ảo cảnh cùng lúc, ai trụ vững lâu nhất, hoặc phá giải được ảo cảnh nhanh nhất sẽ được tiến vào vòng tiếp theo. Chỉ những người có ý chí kiên định, tâm hồn vững chắc mới có thể vượt qua.

“Đây là một bài kiểm tra không chỉ về tu vi, mà còn về bản chất của một tu sĩ,” Vạn Tượng Lão Tổ nói, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông. “Những kẻ chỉ dựa vào tài nguyên mà không có ý chí kiên cường, sẽ không bao giờ có thể đi xa trên con đường tu luyện.”

Trần Phong khẽ nhếch môi. Ý chí kiên cường? Hắn đã từng trải qua biết bao sinh tử, biết bao tuyệt vọng. Ý chí của hắn đã được tôi luyện qua lửa và máu. Ảo cảnh, đối với hắn, có lẽ chỉ là một trò đùa.

“Vậy thì, vòng đầu tiên, chính thức bắt đầu!” Vạn Tượng Lão Tổ phất tay áo. Ngay lập tức, hàng trăm cột sáng từ bốn phía quảng trường chiếu thẳng vào khu vực trung tâm, nơi hàng ngàn tu sĩ đã sẵn sàng. Một trận pháp khổng lồ được kích hoạt. Không gian bắt đầu vặn vẹo, méo mó. Chỉ trong chớp mắt, một phần quảng trường đã biến thành một cảnh tượng mờ ảo, hư thực, nuốt chửng hàng trăm tu sĩ vào bên trong.

Trần Phong cũng cảm thấy một lực hút mạnh mẽ. Trước mắt hắn, mọi thứ mờ đi, xoáy tròn. Hắn biết mình đã bị cuốn vào trận pháp ảo cảnh. Một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt hắn. Không còn là Tề Thiên Thành ồn ào náo nhiệt, mà là một vùng đất hoang tàn, đổ nát, với những bóng ma vật vờ và tiếng kêu gào thảm thiết.

Ảo cảnh này được tạo ra để moi móc nỗi sợ hãi và điểm yếu trong tâm hồn mỗi người. Nhưng với Trần Phong, nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn đã bị hắn đạp đổ từ lâu. Điểm yếu lớn nhất của hắn, hắn đã biến nó thành động lực mạnh mẽ nhất. Hắn là một kẻ Nghịch Thiên, và không có ảo cảnh nào có thể trói buộc được ý chí của hắn.

Hắn hít một hơi sâu, đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Trận chiến đầu tiên của Vạn Tượng Đại Hội đã bắt đầu. Và đây cũng là bước đi đầu tiên của hắn trên con đường lật đổ cái gọi là “Thiên Mệnh” của cả đại lục này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8