Nghịch Thiên
Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:35:25 | Lượt xem: 4

Trần Phong bước đi, mỗi bước chân đều vững chắc, mang theo một khí thế hoàn toàn khác biệt. Hắn không còn là thiếu niên của Hỏa Vân Tông, cũng chẳng phải kẻ mang danh phế vật năm nào. Giờ đây, hắn là một kẻ nghịch hành, một dị số sẽ khuấy động cả đại lục này. Hướng đi của hắn là Tề Thiên Thành, nơi Vạn Tượng Đại Hội sắp sửa khai mạc, nơi những “Thiên Kiêu” tự mãn đang tụ hội.

Con đường từ Hỏa Vân Tông đến Tề Thiên Thành không gần, nhưng với tốc độ hiện tại của Trần Phong, đó chỉ là vấn đề thời gian. Hắn không vội vã, cũng không ngừng nghỉ. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận được linh khí luân chuyển trong cơ thể, sự cộng hưởng của Hắc Viêm Minh Ấn và Ma Thần Huyết Mạch, cùng với công pháp Nghịch Thiên Quyết đã đạt đến tầng sâu hơn. Sức mạnh này, là của riêng hắn, không bị ràng buộc bởi bất kỳ “Thiên Mệnh” nào. Hắn biết, con đường mình chọn là cô độc, là đối đầu với cả vũ trụ, nhưng sự kiên định trong lòng chưa bao giờ lay chuyển.

Trên đường đi, Trần Phong gặp không ít tu sĩ cũng đang gấp rút hành trình. Họ đa phần là những thanh niên tài tuấn, hoặc là những trưởng bối hộ tống đệ tử ưu tú của mình. Mỗi người đều mang theo vẻ mặt háo hức, hoặc là tự tin ngút trời, mơ về danh tiếng và cơ duyên tại Vạn Tượng Đại Hội. Một số người cưỡi linh thú quý hiếm, một số khác lại đi trên phi kiếm, phi thuyền rực rỡ. Khí tức của họ mạnh mẽ, nhưng trong mắt Trần Phong, đó chỉ là sự phô trương hào nhoáng bên ngoài, thiếu đi sự trầm ổn và trải nghiệm sinh tử thực sự.

Trần Phong lướt qua họ như một bóng ma, không gây chú ý, cũng không muốn gây chú ý. Hắn chỉ là một lữ khách bình thường, ít nhất là trong mắt những người khác. Hắn không cần danh tiếng hão huyền, điều hắn cần là sức mạnh thực sự để phá vỡ xiềng xích vận mệnh.

Một ngày nọ, khi Trần Phong dừng chân tại một quán trọ nhỏ bên đường để nghỉ ngơi, hắn vô tình nghe được vài câu chuyện phiếm từ những tu sĩ xung quanh. “Nghe nói năm nay, Thiên Tuyển Chi Lộ sẽ mở ra ba tầng thử thách, khó hơn mọi năm rất nhiều!” Một nam tử trẻ tuổi với bộ y phục lụa là, ánh mắt đầy kiêu ngạo nói. Hắn có tu vi Linh Hải cảnh đỉnh phong, khí tức hùng hậu, nhưng trong mắt Trần Phong, hắn vẫn còn quá non nớt.

“Đương nhiên rồi, Đạo tử của Thiên Đạo Tông, Long Kiệt, đã xuất quan. Hắn được mệnh danh là người kế thừa Thiên Mệnh, tu vi đã đạt đến Bán Bộ Hóa Thần cảnh rồi!” Một kẻ khác phụ họa, vẻ mặt ngưỡng mộ, gần như sùng bái. “Long Kiệt đã từng đánh bại một lão quái vật Hóa Thần cảnh sơ kỳ chỉ bằng ba chiêu, được Thiên Đạo Tông coi là hy vọng của toàn bộ đại lục!”

“Còn có Thánh nữ của Dao Quang Thánh Địa, Lạc Băng Nhi, nàng ấy cũng là Thiên Kiêu đứng đầu thế hệ. Nghe nói nàng có thể cảm ứng được Thiên Đạo, được Thiên Linh Thể hộ thể, mỗi lần xuất hiện đều có dị tượng!”

Trần Phong nhấp một ngụm trà, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Thiên Đạo Tông, Dao Quang Thánh Địa, những cái tên quen thuộc mà hắn đã từng nghe loáng thoáng. Và cả những danh xưng “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Tuyển Chi Nhân” đầy rẫy sự tự phụ. Hắn đã quá quen thuộc với những kẻ như vậy. Từ khi còn là phế vật ở La Gia, những kẻ tự xưng là thiên tài đã luôn có mặt. Nhưng cuối cùng, số phận của họ đã đi về đâu? Hắn từng bị xem là rác rưởi, nhưng chính những kẻ rác rưởi đó lại có thể lật đổ cả trời đất.

Hắn không nói gì, chỉ lắng nghe. Hắn cần biết thêm về những đối thủ tiềm năng, về quy tắc của cuộc chơi mà “Thiên” đã đặt ra. Mỗi thông tin đều được hắn ghi nhớ, phân tích. Nhưng trong lòng, hắn không hề có chút sợ hãi hay lo lắng. Ngược lại, một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy. Hắn muốn xem, cái gọi là Thiên Mệnh, cái gọi là sự chọn lựa của “Thiên”, liệu có thể chống đỡ được sự nghịch chuyển của hắn hay không. Sự tồn tại của hắn chính là một lời thách thức trực tiếp.

Sau vài ngày hành trình nữa, cuối cùng, một tòa thành khổng lồ sừng sững hiện ra trước mắt Trần Phong. Đó là Tề Thiên Thành, thủ phủ của các thế lực tu luyện hùng mạnh nhất đại lục, và cũng là nơi tụ hội của những tinh anh được “Thiên” ưu ái. Từ xa nhìn lại, thành tường cao vút tận mây, được khắc vô số phù văn trận pháp cổ xưa, ánh sáng linh khí lấp lánh như một bức tường thành bất khả xâm phạm. Những kiến trúc bên trong thành cao ngất ngưởng, khí thế hùng vĩ, cho thấy sự phồn thịnh và sức mạnh của nơi đây. Có lẽ, đây là nơi mà “Thiên Đạo” cố tình tạo ra để nuôi dưỡng những kẻ đại diện cho nó.

Càng đến gần, sự nhộn nhịp càng rõ rệt. Dòng người ra vào cổng thành tấp nập, không chỉ có tu sĩ mà còn có cả thương nhân, phàm nhân từ khắp nơi đổ về để chứng kiến sự kiện lớn nhất trong nhiều năm qua. Linh thú cưỡi bay lượn trên không, những chiếc xe ngựa được phù văn gia cố chạy như bay trên đường lớn, tạo nên một cảnh tượng vô cùng tráng lệ. Khí tức cường giả khắp nơi, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm cả thành phố.

Trần Phong hòa mình vào dòng người, bước qua cổng thành. Ánh mắt hắn quét qua những tu sĩ trẻ tuổi, ai nấy đều mang theo vẻ tự tin ngút trời, khí tức cường đại. Hầu hết đều đã đạt đến cảnh giới Hóa Phàm, thậm chí là Linh Hải cảnh. Một số ít còn tỏa ra khí tức Hóa Thần ẩn chứa, khiến không ít người phải dè chừng. Đây chính là “Thiên Kiêu” của đại lục này, những kẻ được nuôi dưỡng trong những tông môn, thế gia hàng đầu, được hưởng thụ tài nguyên tu luyện tốt nhất.

Họ nói chuyện phiếm, bàn luận về những thành tựu của bản thân, về những đối thủ mà họ sẽ nghiền nát tại Vạn Tượng Đại Hội. Mỗi lời nói đều toát lên sự kiêu ngạo, tự phụ, dường như cả thế giới này đều phải xoay quanh họ. Trần Phong cảm thấy một sự tương phản rõ rệt. Hắn, một kẻ xuất thân từ tiểu thế giới, bị ruồng bỏ, tự mình bước lên từng bước, đối mặt với sinh tử vô số lần, mới có được thực lực như ngày hôm nay. Còn họ, sinh ra đã ở vạch đích, mọi thứ đều được trải sẵn, chỉ việc thu hoạch.

“Thật thú vị.” Trần Phong thầm nghĩ. Hắn không hề cảm thấy ghen tị hay căm ghét, chỉ là một sự hứng thú thuần túy, như một thợ săn nhìn thấy con mồi. Hắn muốn xem, khi những “Thiên Kiêu” này đối mặt với một kẻ thực sự “nghịch thiên”, liệu cái gọi là “Thiên Mệnh” của họ có còn tồn tại, hay sẽ tan vỡ như bong bóng xà phòng.

Trần Phong tìm một quán trọ tương đối yên tĩnh ở một góc khuất của Tề Thiên Thành. Hắn không muốn gây sự chú ý trước khi Vạn Tượng Đại Hội chính thức bắt đầu. Với một ít linh thạch có được từ các chiến lợi phẩm trước đó, hắn dễ dàng thuê được một căn phòng. Sau khi sắp xếp xong xuôi, Trần Phong ngồi xuống bàn, nhắm mắt lại. Hắn không tu luyện, cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ đơn thuần là cảm nhận luồng khí tức của Tề Thiên Thành, cảm nhận sự vận hành của linh khí nơi đây.

Nơi này, linh khí quả thực nồng đậm hơn rất nhiều so với những nơi hắn từng qua. Đây là một đại thành được xây dựng trên một long mạch khổng lồ, được vô số trận pháp tụ linh gia cố. Nó cung cấp một nền tảng vững chắc cho sự phát triển của các cường giả. Tuy nhiên, linh khí càng dồi dào, sự ràng buộc của “Thiên Đạo” đối với các quy tắc cũng càng chặt chẽ. Càng mạnh mẽ, càng dễ bị “Thiên” chú ý và can thiệp.

Trong tâm trí Trần Phong, Hắc Viêm Minh Ấn khẽ rung động, truyền ra một luồng khí tức u ám, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt và tái sinh. Ma Thần Huyết Mạch trong cơ thể hắn cũng âm thầm sôi trào, giống như một ngọn núi lửa đang ngủ yên, chờ đợi thời khắc phun trào. Hắn biết, thời điểm để bộc lộ tất cả đã sắp đến, và hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu này.

Vạn Tượng Đại Hội không chỉ là một cuộc thi tài giữa các “Thiên Kiêu”, mà còn là cánh cửa dẫn đến “Thiên Tuyển Chi Lộ”, một con đường được cho là do “Thiên” lựa chọn, nơi những người may mắn sẽ nhận được cơ duyên nghịch thiên, thậm chí là truyền thừa của các vị thần linh cổ xưa. Đối với Trần Phong, đó chính là cơ hội để hắn tiếp cận gần hơn với bản chất của “Thiên”, để thực sự đối đầu với nó. Hắn không tin vào sự lựa chọn của “Thiên”, hắn chỉ tin vào sức mạnh và ý chí của chính mình.

Đêm đó, Trần Phong mở mắt. Ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, vẽ nên một vệt sáng bạc trên sàn nhà. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Tề Thiên Thành lung linh ánh đèn. Thành phố này đang ngủ yên, nhưng bên trong nó, vô số giấc mơ, tham vọng và cả sự tự mãn đang sôi sục. Và trong số đó, có một ngọn lửa khác, một ngọn lửa của sự “Nghịch Thiên” đang âm thầm cháy, chờ đợi thời điểm bùng cháy dữ dội, thiêu rụi mọi thứ đã được an bài.

Hắn không phải là kẻ muốn phá hủy tất cả một cách vô cớ, nhưng hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ xiềng xích nào trói buộc mình, trói buộc những người hắn yêu quý. “Thiên Mệnh” ư? Hắn sẽ tự tay viết lại. “Thiên” ư? Hắn sẽ lật đổ. Trần Phong hít thở sâu, khí tức quanh người hắn khẽ chấn động, nhưng nhanh chóng bị hắn khống chế, ẩn giấu vào sâu bên trong. Vạn Tượng Đại Hội, ta đến đây.

Ngày mai, Tề Thiên Thành sẽ không còn yên bình nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8