Nghịch Thiên
Chương 201

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:22:56 | Lượt xem: 5

Ánh sáng chói lòa tan biến, không gian xung quanh Trần Phong đột ngột trở nên tĩnh lặng đến lạ lùng. Hắn không còn ở trong vùng đất hoang tàn của tiểu thế giới cũ, mà đứng giữa một khu rừng rậm rạp, cổ thụ vươn cao ngất trời, tán lá xanh thẫm che khuất cả ánh nắng mặt trời, chỉ để lại những khe sáng yếu ớt lọt qua như những dải lụa bạc. Một làn sương mờ ảo lượn lờ giữa những thân cây, mang theo thứ linh khí nồng đậm mà hắn chưa từng cảm nhận được trước đây. Nó không chỉ là sự dồi dào, mà còn là một loại tinh khiết, mạnh mẽ hơn gấp bội, như thể mỗi hơi thở đều đang nuôi dưỡng thân thể và linh hồn.

Trần Phong hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng linh khí tràn vào cơ thể, tẩy rửa kinh mạch. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự khác biệt rõ rệt. Đây chính là Đại Lục Vạn Tượng. Một sân khấu lớn hơn, một thế giới tràn ngập cơ hội và cũng đầy rẫy hiểm nguy, nơi mà những quy tắc cũ ở tiểu thế giới đã trở nên lỗi thời và yếu ớt.

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh. Cây cối ở đây cao lớn đến mức khó tin, thân cây rộng lớn như những tòa tháp sừng sững, rễ cây ngoằn ngoèo tựa những con mãng xà khổng lồ đang uốn lượn trên mặt đất. Từ sâu trong rừng, hắn nghe thấy những tiếng gầm gừ trầm đục, xa lạ, những tiếng kêu của các loài yêu thú mang theo sức mạnh và sự hung tợn mà hắn chưa từng nghe thấy ở thế giới cũ. Rõ ràng, đây không còn là nơi để những kẻ phế vật hay yếu kém sinh tồn, mà là lãnh địa của cường giả, nơi kẻ mạnh mới có thể đứng vững.

“Vở kịch đã khai màn,” Trần Phong lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi, ẩn chứa sự mong chờ và khát khao chiến đấu. “Thiên Mệnh Chi Tử? Thiên Đạo? Ta sẽ xem các ngươi có bản lĩnh gì mà tự xưng là tối cao, có thể chi phối vận mệnh của vạn vật.”

Hắn nhấc chân, bước đi chậm rãi nhưng đầy cảnh giác. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sự thận trọng của một kẻ săn mồi đang thâm nhập lãnh địa mới, nhưng cũng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. Linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết sau những đột phá liên tiếp ở tiểu thế giới, và quan trọng hơn, là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của sức mạnh và quy luật vũ trụ mà hắn vừa trải qua. Dù đây là một cảnh giới hoàn toàn mới, hắn không hề cảm thấy sợ hãi hay lạc lõng. Ngược lại, một cảm giác hưng phấn mãnh liệt đang trỗi dậy trong huyết quản hắn, thúc đẩy hắn tiến về phía trước.

Đi được một đoạn không xa, Trần Phong phát hiện dấu vết của con người. Đó là một con đường mòn nhỏ, bị cây cối và dây leo che phủ một phần, nhưng vẫn có thể nhìn ra những vết chân mới in trên lớp đất ẩm ướt. Có vẻ như hắn đã rơi vào một khu vực không quá xa xôi khỏi nền văn minh, hoặc ít nhất là nơi có sự qua lại của con người.

Hắn nheo mắt. Với trực giác nhạy bén được tôi luyện qua vô số trận chiến sinh tử, hắn cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ đang đến gần. Không phải yêu thú, mà là con người, và số lượng không ít. Hắn lập tức ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, thu liễm toàn bộ khí tức, biến mình thành một tảng đá vô tri, hòa mình hoàn hảo vào môi trường xung quanh.

Chỉ vài hơi thở sau, một nhóm gồm năm người xuất hiện trên con đường mòn. Bọn họ đều vận y phục bằng da thú thô ráp, trang bị vũ khí sắc bén như đao, kiếm, búa. Điều đáng chú ý nhất là khí tức tu vi của bọn họ. Người yếu nhất trong nhóm cũng đã đạt tới cảnh giới Linh Hải, tương đương với cảnh giới mạnh nhất mà Trần Phong từng biết ở tiểu thế giới. Còn người mạnh nhất, một nam tử trung niên với khuôn mặt đầy sẹo ngang dọc, ánh mắt sắc lạnh, đã đạt tới Linh Cung cảnh, một cảnh giới mà trước đây Trần Phong chỉ có thể nghe nói qua truyền thuyết và coi là đỉnh cao không thể với tới.

“Lão đại, chúng ta đã đi được mấy ngày rồi, vẫn chưa tìm thấy dấu vết của Huyết Linh Thảo,” một tên trong nhóm lên tiếng, giọng điệu mệt mỏi và có phần bất mãn.

Nam tử trung niên có sẹo nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh, đầy vẻ hung tợn. “Cứ tiếp tục tìm! Đại sư huynh sắp đột phá, Huyết Linh Thảo là vật phẩm thiết yếu. Nếu không tìm được, chúng ta đều phải chịu phạt nặng, thậm chí là bị phế bỏ!”

“Nhưng Thâm Uyên Sâm Lâm này càng vào sâu càng nguy hiểm. Nghe nói gần đây còn có yêu thú Huyết Đồ Báo xuất hiện ở khu vực này, nó rất hung tợn và khát máu…” một tên khác lo lắng nói, giọng điệu run rẩy.

Huyết Đồ Báo? Trần Phong ẩn mình trong bụi cây, lắng nghe từng lời bọn chúng. Huyết Linh Thảo, Thâm Uyên Sâm Lâm, Huyết Đồ Báo, Đại sư huynh… Những cái tên mới lạ này bắt đầu vẽ nên một bức tranh sơ lược về thế giới mà hắn vừa đặt chân đến. Nó khắc nghiệt hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng hứa hẹn nhiều tài nguyên và cơ hội hơn.

“Câm miệng!” Lão đại gầm lên, ánh mắt đầy sát khí khiến những tên đệ tử khác lập tức im bặt. “Sợ hãi cái gì? Đừng quên chúng ta là đệ tử của Hắc Phong Trại! Ở khu vực này, ai dám gây sự với chúng ta?”

Hắc Phong Trại? Nghe có vẻ như một thế lực không mấy chính phái, có phần giống thổ phỉ. Trần Phong nhếch miệng. Vừa đến đã gặp thổ phỉ sao? Cũng tốt, hắn đang cần một vài thông tin về Đại Lục Vạn Tượng, và những kẻ này trông có vẻ là nguồn thông tin dễ khai thác nhất.

Đột nhiên, lão đại dừng lại. Ánh mắt hắn sắc lẹm, nhìn thẳng vào bụi cây nơi Trần Phong đang ẩn nấp. Một luồng linh lực vô hình tỏa ra, dò xét xung quanh. “Kẻ nào trốn chui trốn lủi? Cút ra đây!”

Trần Phong khẽ nhíu mày. Khí tức của hắn đã thu liễm đến mức tối đa, đến cả yêu thú bình thường cũng khó lòng phát hiện. Vậy mà tên Linh Cung cảnh này vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn? Quả nhiên, cường giả ở Đại Lục Vạn Tượng không thể khinh thường, cảm giác của bọn chúng nhạy bén hơn rất nhiều.

Hắn không hề hoảng sợ, chậm rãi bước ra khỏi bụi cây. Vẻ ngoài của hắn vẫn còn khá trẻ, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tang thương và sắc lạnh khó tả của một người đã trải qua quá nhiều biến cố. Y phục trên người hắn có phần rách nát, trông như một kẻ vừa trải qua một trận đại chiến khốc liệt.

Năm tên cướp Hắc Phong Trại nhìn Trần Phong, ánh mắt dò xét. Bọn chúng không cảm nhận được linh lực rõ ràng từ hắn, điều này khiến bọn chúng vừa nghi ngờ vừa khinh thường. Trong mắt bọn chúng, Trần Phong chỉ là một kẻ yếu ớt, không rõ lai lịch, có lẽ là một kẻ xui xẻo lạc vào Thâm Uyên Sâm Lâm.

“Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện ở Thâm Uyên Sâm Lâm?” Lão đại cau mày hỏi, tay đã đặt lên chuôi đao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.

Trần Phong mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự nguy hiểm tiềm tàng. “Ta chỉ là một lữ khách lạc đường. Vô tình nghe lén các ngươi nói chuyện một chút thôi.”

“Nghe lén?” Một tên khác cười khẩy, ánh mắt tham lam quét qua người Trần Phong. “Một kẻ yếu ớt như ngươi mà dám bén mảng đến đây? Ngươi từ đâu đến? Nhìn ngươi chẳng giống người của Đại Lục Vạn Tượng này chút nào.”

“Chính xác là không phải,” Trần Phong thản nhiên đáp, không hề che giấu. “Ta đến từ một nơi rất xa, một nơi mà các ngươi có lẽ chưa từng nghe nói đến.”

“Ha! Lạc đường đến Thâm Uyên Sâm Lâm, lại còn trông thảm hại thế này,” tên lão đại cười lớn, tiếng cười đầy khinh miệt và độc ác. “Các huynh đệ, có vẻ như chúng ta gặp được một con dê béo rồi. Một kẻ không rõ lai lịch, lại còn đến từ nơi xa xôi, có lẽ trên người mang theo bảo vật gì đó để đến được nơi này mà chúng ta không biết.”

Bốn tên còn lại lập tức bao vây Trần Phong, ánh mắt tham lam và đầy sát ý. Ở Đại Lục Vạn Tượng, việc cướp bóc, giết người đoạt bảo là chuyện thường tình, đặc biệt là với những kẻ không có tông môn hay thế lực chống lưng như Trần Phong.

Trần Phong chỉ đứng yên, không hề có ý định phản kháng hay né tránh. Hắn muốn xem bọn chúng sẽ làm gì, và quan trọng hơn là muốn thăm dò thực lực cũng như phong cách chiến đấu của những kẻ tu luyện ở đây, những kẻ được coi là cường giả ở rìa của Đại Lục Vạn Tượng.

“Giao hết đồ trên người ngươi ra, rồi khai ra rốt cuộc ngươi là ai, đến từ đâu. Nếu không, đừng trách huynh đệ chúng ta không khách khí!” Lão đại vung đao, lưỡi đao sáng loáng chỉ thẳng vào yết hầu Trần Phong, sát khí bùng nổ.

Trần Phong thở dài, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, không còn chút vui đùa nào. “Các ngươi nói nhiều quá. Ta chỉ muốn hỏi một vài chuyện mà thôi, nhưng xem ra các ngươi không muốn hợp tác.”

“Hỏi chuyện? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám ra lệnh cho chúng ta?” Một tên đệ tử Hắc Phong Trại không kiên nhẫn, lập tức vung quyền đấm tới. Quyền phong mang theo linh lực mạnh mẽ, tạo ra một tiếng gió rít, đủ để nghiền nát một tảng đá lớn.

Trong mắt Trần Phong, cú đấm này chậm như rùa bò. Hắn khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng tránh thoát cú đấm sượt qua thái dương trong gang tấc. Sau đó, một bàn tay nhanh như chớp, tựa như tia điện, vươn ra, tóm lấy cổ tay của kẻ vừa ra đòn.

Tên đệ tử Hắc Phong Trại ngạc nhiên tột độ. Hắn chưa kịp phản ứng, một lực đạo kinh khủng đã truyền tới, bóp nát xương cổ tay hắn ngay lập tức. Tiếng xương vỡ giòn tan vang lên ghê rợn. “Aaaaa!” Hắn thét lên thảm thiết, khuôn mặt méo mó vì đau đớn tột cùng, ngã quỵ xuống đất.

“Ngươi!” Lão đại cùng những tên còn lại kinh hãi. Bọn chúng không thể nhìn rõ Trần Phong đã ra tay như thế nào. Tên đệ tử vừa rồi có tu vi Linh Hải cảnh đỉnh phong, là một chiến lực không tồi trong nhóm, sao có thể bị một kẻ trông có vẻ yếu ớt bóp nát cổ tay dễ dàng như vậy?

Trần Phong không nói nhiều. Hắn kéo mạnh tên đệ tử đang ôm tay rên rỉ, dùng hắn làm một tấm khiên sống, lao thẳng vào ba tên còn lại với tốc độ không tưởng.

“Cẩn thận!” Lão đại quát lớn, nhưng đã quá muộn.

Với tốc độ kinh người, Trần Phong lướt qua ba tên còn lại như một bóng ma. Mỗi lần hắn ra tay, đều là những đòn hiểm hóc, chính xác đến mức khó tin, nhắm vào những yếu huyệt chí mạng. Một tên bị hắn đá bay, xương sườn gãy vụn, văng vào gốc cây, ngất lịm. Một tên bị hắn đấm một quyền vào thái dương, đầu vẹo sang một bên, chết ngay tại chỗ. Tên còn lại may mắn hơn một chút, bị hắn đánh ngất xỉu bằng một đòn vào gáy, nhưng cũng không biết sẽ sống sót được bao lâu.

Chỉ trong nháy mắt, chưa đầy ba hơi thở, bốn tên đệ tử Hắc Phong Trại đã nằm la liệt. Kẻ thì chết, kẻ thì trọng thương, kẻ thì ngất xỉu. Người duy nhất còn đứng vững là tên lão đại Linh Cung cảnh, nhưng hắn đang run rẩy bần bật, ánh mắt nhìn Trần Phong đầy vẻ sợ hãi tột độ, như thể đang đối mặt với một ác quỷ.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Lão đại lùi lại từng bước, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Hắn là một cường giả Linh Cung cảnh, một kẻ có tiếng tăm trong giới thổ phỉ ở khu vực này, nhưng trước mặt Trần Phong, hắn cảm thấy mình yếu ớt và bất lực như một con kiến.

Trần Phong buông tên đệ tử bị bóp cổ tay ra, hắn ta ngã vật xuống đất, ôm lấy tay rên rỉ thảm thiết. Hắn tiến một bước về phía lão đại, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. “Ta đã nói rồi, ta chỉ là một lữ khách. Bây giờ, ngươi có thể trả lời câu hỏi của ta không?”

Lão đại nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc. Hắn không dám che giấu, vội vàng kể lại tất cả những gì hắn biết. Thâm Uyên Sâm Lâm là một khu rừng rậm lớn nằm ở rìa phía Tây của Vạn Tượng Đại Lục, là nơi trú ngụ của vô số yêu thú. Hắc Phong Trại là một băng cướp nhỏ, chuyên hoạt động trong khu vực này, dưới sự bảo hộ của Huyết Sa Môn, một tông môn bán hắc đạo ở gần đó, chuyên buôn bán nô lệ và tài nguyên bất hợp pháp. Thành trấn lớn nhất gần đây là Phong Nguyên Thành, cách đây khoảng ba ngày đường nếu đi bộ liên tục, nhưng nếu có tọa kỵ hoặc khinh công nhanh thì chỉ mất một ngày.

Hắn cũng không quên nhắc đến các tông môn lớn, các thế gia hùng mạnh thống trị các khu vực trung tâm của Đại Lục Vạn Tượng, và cả những truyền thuyết về Thiên Mệnh Chi Tử thường xuyên xuất hiện, những kẻ được cho là mang theo thiên ý, sở hữu vận mệnh khí số cực lớn. Nghe đến đó, ánh mắt Trần Phong lóe lên một tia sáng kỳ dị, đầy hứng thú.

“Huyết Sa Môn… Phong Nguyên Thành… Thiên Mệnh Chi Tử…” Trần Phong lẩm bẩm, ghi nhớ những cái tên này. “Tốt, thông tin của ngươi rất hữu ích.”

“Vậy… vậy ta có thể đi được chưa?” Lão đại run rẩy hỏi, hy vọng mong manh được tha chết.

Trần Phong mỉm cười, một nụ cười khiến lão đại cảm thấy lạnh sống lưng, một nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy hắn. “Đi chứ. Nhưng trước khi đi, ta cần một ít lộ phí cho chuyến hành trình của mình.”

Hắn không đợi lão đại trả lời, trực tiếp ra tay lục soát trên người hắn và các đệ tử khác. Trần Phong tìm thấy một túi trữ vật, bên trong có một lượng lớn linh thạch hạ phẩm, vài viên trung phẩm, và một số đan dược cùng công pháp thô thiển. Đây là một khoản kha khá đối với một nhóm cướp nhỏ như Hắc Phong Trại, nhưng với Trần Phong, nó chỉ đủ để hắn bắt đầu hành trình và tìm hiểu thêm về thế giới này.

Sau khi lấy đi tất cả những gì có giá trị, Trần Phong nhìn lão đại, ánh mắt sâu thẳm. “Ngươi và bọn chúng có thể sống. Nhưng hãy nhớ kỹ, ở Đại Lục Vạn Tượng này, đừng bao giờ tùy tiện cướp bóc một kẻ lạc đường hay yếu hơn mình. Ngươi không biết mình sẽ gặp phải ai đâu. Lần sau, có lẽ các ngươi sẽ không may mắn như vậy nữa.”

Nói xong, hắn không thèm nhìn lại, quay người phóng đi với tốc độ kinh người, chỉ để lại một làn gió nhẹ và năm tên cướp đang nằm la liệt, kẻ thì rên rỉ vì đau đớn, kẻ thì sợ hãi đến ngất lịm, còn kẻ thì đã vĩnh viễn nằm xuống.

Trần Phong lao đi, cảm giác linh khí nồng đậm bao quanh hắn. Hắn đã chính thức đặt chân vào Đại Lục Vạn Tượng. Cuộc chạm trán đầu tiên này chỉ là một lời chào hỏi nhỏ, một màn kịch mở đầu, nhưng nó đã cho hắn một cái nhìn sơ bộ về sự tàn khốc và cơ hội của thế giới này. Những quy tắc cũ đã bị lật đổ. Giờ đây, hắn không còn là phế vật ở một tiểu thế giới nhỏ bé, mà là một dị số, một kẻ nghịch thiên, sẵn sàng khuấy động phong vân, đối đầu với mọi Thiên Mệnh, và giáng một đòn chí mạng vào cái gọi là Thiên Đạo tối cao kia.

Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và thử thách, nhưng ý chí của Trần Phong kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ là cơn bão quét qua Đại Lục Vạn Tượng, một huyền thoại mang tên “Nghịch Thiên” sẽ được khắc ghi từ nơi đây, vang vọng khắp chư thiên vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8