Nghịch Thiên
Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:22:06 | Lượt xem: 4

Ánh sáng chói lòa nuốt chửng Trần Phong, không gian xung quanh vặn vẹo như một tấm vải bị xoắn. Một cảm giác quay cuồng dữ dội ập đến, không phải là sự đau đớn thể xác, mà là một sự xáo trộn của linh hồn, như thể hắn đang bị kéo căng qua hàng ngàn chiều không gian cùng lúc. Tiếng vọng “Nghịch… Thiên…” vẫn văng vẳng trong tâm trí, giờ đây hòa cùng với tiếng gầm thét của năng lượng hỗn loạn.

Khi cảm giác đó lắng xuống, Trần Phong thấy mình rơi tự do. Hắn nhanh chóng ổn định thân thể, vận dụng linh lực bao bọc quanh người, nhẹ nhàng đáp xuống một khu rừng cổ thụ. Hít thở sâu, một luồng khí tức hoàn toàn khác biệt tràn vào phổi hắn. Linh khí! Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc hơn gấp trăm lần so với tiểu thế giới của hắn, mà còn mang theo một sự tinh khiết, một sinh cơ mãnh liệt chưa từng có.

“Đây chính là… Đại Lục Vạn Tượng sao?” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua khung cảnh hùng vĩ trước mặt. Những cây cổ thụ cao vút chạm mây, thân cây to lớn đến mức cả chục người ôm không xuể, tán lá rậm rạp che khuất cả bầu trời. Xa xa, những ngọn núi khổng lồ sừng sững, đỉnh núi ẩn hiện trong làn mây mù, toát ra vẻ uy nghi và cổ kính. Ngay cả những tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu cũng mang theo một luồng linh lực yếu ớt, khác hẳn với những sinh vật phàm tục mà hắn từng biết.

Tàn phiến ngọc bội trong lòng bàn tay hắn khẽ rung lên, một luồng thông tin mơ hồ truyền vào tâm trí. Một bản đồ tinh thần không rõ ràng, cùng với những khái niệm xa lạ về các cảnh giới tu luyện cao hơn: Linh Cảnh, Huyền Cảnh, Địa Cảnh, Thiên Cảnh… Những cái tên ấy khiến Trần Phong hiểu rằng, con đường phía trước còn dài và gian nan hơn gấp bội.

Hắn bắt đầu di chuyển, từng bước chân vững chãi nhưng đầy thận trọng. Linh thức của hắn được khuếch đại tối đa, thăm dò mọi biến động xung quanh. Rất nhanh, hắn cảm nhận được sự hiện diện của một sinh vật mạnh mẽ đang tiến đến. Không phải một, mà là một đàn.

Một tiếng gầm thét vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Từ giữa những lùm cây rậm rạp, một đàn Hắc Viêm Báo lao ra. Chúng có bộ lông đen tuyền như bóng đêm, đôi mắt đỏ rực như than hồng, và trên lưng mỗi con đều bốc lên những ngọn lửa đen u ám. Mỗi con Hắc Viêm Báo đều sở hữu sức mạnh tương đương với cường giả Kim Đan Cảnh của tiểu thế giới cũ, và con đầu đàn thậm chí đã đạt đến mức Nguyên Anh.

Trần Phong nhíu mày. Ngay cả những con yêu thú cấp thấp ở đây cũng mạnh mẽ đến vậy sao? Điều này xác nhận sự khác biệt về cảnh giới giữa hai thế giới. Tuy nhiên, hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, một tia hưng phấn lóe lên trong mắt hắn. Đây chính là thử thách đầu tiên, là màn chào sân của hắn ở Đại Lục Vạn Tượng.

“Tốt lắm,” hắn lẩm bẩm. “Hãy để ta xem, sức mạnh của ta, hạt giống Nghịch Thiên này, có thể làm được gì ở nơi đây.”

Đàn Hắc Viêm Báo không cho hắn thời gian suy nghĩ. Con đầu đàn gầm lên, nhảy vọt về phía Trần Phong, móng vuốt sắc bén xé gió, mang theo luồng Hắc Viêm rực cháy. Trần Phong không né tránh, hắn vận chuyển

Nghịch Thiên Quyết

, toàn thân bùng lên một thứ khí thế cuồng bạo. Nắm đấm của hắn không hề có chút hoa mỹ nào, trực tiếp đón đánh móng vuốt của con Hắc Viêm Báo.

Ầm!

Một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên. Con Hắc Viêm Báo đầu đàn kêu lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ của nó bị đánh bay ngược lại, đâm sầm vào mấy gốc cây cổ thụ, khiến chúng gãy đổ. Những con Hắc Viêm Báo khác lập tức chững lại, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ kinh hãi.

Trần Phong đứng vững tại chỗ, chỉ cảm thấy một chút tê dại ở nắm đấm. Hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với trước đây. Sức mạnh từ tàn phiến ngọc bội, cùng với sự giao hòa với “Nghịch Đạo” đã nâng hắn lên một tầm cao mới, vượt xa giới hạn của Hóa Thần Cảnh thông thường. Hắn có thể cảm nhận được, bản thân hắn hiện tại đã đạt đến ngưỡng Linh Cảnh sơ kỳ của thế giới này, nhưng lực chiến lại có thể sánh ngang với Linh Cảnh trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ.

Hắn không dừng lại. Với tốc độ kinh người, hắn lao vào giữa đàn Hắc Viêm Báo. Quyền cước của hắn như mưa rền gió cuốn, mỗi cú đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, phá nát lớp vảy cứng rắn và Hắc Viêm của chúng. Không mất quá lâu, cả đàn Hắc Viêm Báo, bao gồm cả con đầu đàn, đều ngã xuống, biến thành những cái xác lạnh lẽo.

Trần Phong đứng giữa bãi chiến trường, thở nhẹ một hơi. Hắn hấp thu tinh hoa của những con yêu thú này, cảm nhận linh lực trong cơ thể mình càng thêm củng cố. Đây là một phương pháp tu luyện đặc biệt của

Nghịch Thiên Quyết

, cho phép hắn chuyển hóa năng lượng từ mọi thứ thành sức mạnh của riêng mình, bất chấp quy tắc thông thường.

“Dị số… Thiên Đạo…” Hắn nhớ lại những lời cuối cùng mà tàn phiến ngọc bội đã truyền tải. Hắn là một dị số, một kẻ đi ngược lại với quy luật tự nhiên, với sự sắp đặt của “Thiên”. Cái chết của những con Hắc Viêm Báo này, theo lẽ thường, có thể bị “Thiên Đạo” trừng phạt, nhưng hắn lại không cảm thấy chút áp lực nào. Có lẽ, “Thiên Đạo” của thế giới này còn chưa nhận ra sự tồn tại của hắn, hoặc đơn giản là, nó không thể áp chế được hắn.

Tiếp tục hành trình, Trần Phong băng qua khu rừng. Hắn cần tìm hiểu thêm về thế giới này. Linh thức của hắn đột nhiên bắt được một luồng khí tức nhân loại, không chỉ một mà là một nhóm người. Hắn nhanh chóng ẩn mình, quan sát.

Một nhóm năm người đang đi xuyên qua khu rừng, trên người mặc áo giáp nhẹ, mang theo vũ khí và những lá bùa hộ thân. Dựa vào linh lực dao động, họ đều là cường giả Linh Cảnh, trong đó có một người đạt đến Linh Cảnh hậu kỳ, dẫn đầu nhóm. Họ có vẻ là một đội thợ săn hoặc một đoàn lữ hành.

“Lão đại, khu rừng Linh Ẩn này càng ngày càng nguy hiểm,” một người trong nhóm càu nhàu. “Nghe nói gần đây có một con Hắc Phong Lang Vương đột phá đến Huyền Cảnh, đã nuốt chửng mấy đội lính đánh thuê rồi.”

Người dẫn đầu, một gã đàn ông trung niên với khuôn mặt đầy sẹo, lạnh lùng đáp: “Ngươi sợ gì? Chúng ta có nhiệm vụ của Đại Tông Môn giao phó, phải tìm được Huyết Linh Chi. Hơn nữa, những kẻ được Thiên Đạo chiếu cố sẽ không dễ dàng chết như vậy. Chẳng phải Thiên Kiêu Lý Mộ Phong của Thanh Vân Tông cũng đang săn lùng Hắc Phong Lang Vương đó sao? Có hắn ra tay, chúng ta cứ việc làm việc của mình.”

“Thiên Kiêu Lý Mộ Phong… Thiên Đạo chiếu cố…” Trần Phong nghe rõ từng lời. Những khái niệm mới mẻ này đã xuất hiện. “Thiên Mệnh Chi Tử”, “Thiên Tuyển Chi Nhân” như la bàn cốt truyện đã gợi ý. Hắn nhếch mép. Vậy ra, ở thế giới này, vẫn có những kẻ được cho là mang “Thiên Mệnh” hay “Thiên Đạo” bảo hộ. Điều đó càng khiến hắn muốn xem, rốt cuộc thì cái gọi là “Thiên Đạo” đó có thể làm được gì trước một kẻ “Nghịch Thiên” như hắn.

Hắn tiếp tục đi theo nhóm người đó một cách bí mật, muốn thu thập thêm thông tin. Không lâu sau, nhóm người dừng lại trước một con suối nhỏ. Người dẫn đầu đột nhiên vẫy tay ra hiệu cho cả nhóm dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía trước.

“Có kẻ đã đến đây trước chúng ta,” hắn nói, giọng điệu đầy cảnh giác. “Mùi máu tươi vẫn còn nồng nặc. Và… đây là mùi của Hắc Viêm Báo.”

Cả nhóm thận trọng tiến lại gần, và rồi họ phát hiện ra bãi chiến trường mà Trần Phong vừa tạo ra. Những cái xác Hắc Viêm Báo nằm la liệt, một số thân cây cổ thụ gãy đổ. Những vết tích chiến đấu vẫn còn rất rõ ràng.

“Trời ạ! Cả đàn Hắc Viêm Báo! Con đầu đàn còn đạt đến Nguyên Anh Cảnh!” Một thành viên trong nhóm kinh hãi thốt lên. “Ai… ai có thể làm được điều này?”

Người dẫn đầu tiến lại gần một xác Hắc Viêm Báo, chạm vào vết thương của nó. “Không phải kiếm khí, cũng không phải là thuật pháp. Đây là sức mạnh thuần túy của cơ thể… Một quyền đánh nát cả đầu.” Hắn quay lại nhìn đồng đội, ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. “Kẻ ra tay… cực kỳ mạnh mẽ. Và có vẻ như không sử dụng bất kỳ công pháp nào mà chúng ta biết.”

Ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một dấu chân còn hằn trên nền đất. Dấu chân đó không quá sâu, nhưng lại mang theo một luồng khí tức kỳ lạ, không thuộc về bất kỳ cường giả nào mà hắn từng biết. Một luồng khí tức cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa sự cuồng bạo và không thể bị kiểm soát.

“Một dị nhân…” Người dẫn đầu lẩm bẩm, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng. “Hoặc là một yêu nghiệt vừa xuất thế. Cẩn thận, chúng ta đã tiến vào một vùng đất không yên bình rồi.”

Trần Phong ở phía xa, nghe được hết những lời đối thoại đó. “Dị nhân”, “yêu nghiệt”, những từ ngữ này càng khẳng định vị trí của hắn ở thế giới này. Hắn không phải là một “Thiên Mệnh Chi Tử”, mà là một kẻ đi ngược lại với mọi thứ. Hắn không cần được “Thiên Đạo” chiếu cố, bởi vì chính hắn sẽ tự mình khai mở con đường của mình.

Hắn quay người, tiếp tục tiến sâu hơn vào Đại Lục Vạn Tượng. Ánh sáng bùng nổ đã đưa hắn đến một sân khấu rộng lớn hơn, nơi những quy tắc cũ không còn phù hợp, và những “Thiên Mệnh” đang chờ đợi để bị lật đổ. Trần Phong nhếch miệng cười khẽ. Vở kịch “Nghịch Thiên” đã chính thức khai màn, và hắn, nhân vật chính của vở kịch này, sẽ không làm bất cứ ai thất vọng.

Con đường phía trước có thể đầy rẫy nguy hiểm, nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Hắn sẽ là một làn sóng phá vỡ mọi thứ, một cơn bão tố quét qua Đại Lục Vạn Tượng, để rồi cuối cùng, giáng một đòn chí mạng vào cái gọi là “Thiên Đạo” tối cao kia.

Hắn lao đi, bóng dáng hòa vào màn đêm, như một con quỷ vừa thoát khỏi xiềng xích, mang theo ý chí Nghịch Thiên bất khuất, sẵn sàng khuấy động phong vân của toàn bộ Đại Lục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8