Chí Tôn Vạn Đế
Chương 334

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:02:53 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 334

Bầu trời Huyền Không Giới, nơi trước đó chìm trong ánh sáng rực rỡ của Lăng Tiêu và Vạn Đế Thần Triều, giờ đây lại bị bao phủ bởi một tầng mây đen u ám, không phải mây mà là một luồng năng lượng hỗn độn, mang theo khí tức hủy diệt và sự lạnh lẽo đến thấu xương. Đó chính là dấu hiệu của Thiên Đạo Hội, một tổ chức bí ẩn nhưng quyền năng, gieo rắc nỗi sợ hãi khắp các Đại Giới.

Các vị Đại Đế của Huyền Không Giới, những người vừa trải qua sự kinh hoàng tột độ trước sức mạnh nghiền ép của Lăng Tiêu, nay lại run rẩy như cầy sấy. Nỗi sợ hãi đối với Lăng Tiêu là sự khuất phục trước một cường giả mạnh hơn, nhưng nỗi sợ hãi đối với Thiên Đạo Hội lại là sự run rẩy trước một thế lực vô hình, một lời nguyền rủa có thể hủy diệt mọi thứ. Họ nhìn Lăng Tiêu, ánh mắt cầu khẩn, xen lẫn hoài nghi và cả một chút hy vọng mong manh.

Lăng Tiêu đứng thẳng tắp giữa không trung, ánh mắt thâm thúy như vũ trụ bao la. Hắn không hề quay đầu nhìn về phía tầng mây đen kia, nhưng mỗi sợi lông tơ của hắn đều cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ đang đến gần. Ký ức về quá khứ Chí Tôn không ngừng tuôn trào, xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc về Thiên Đạo Hội, về mục đích và sức mạnh của chúng. Hắn biết, đây không chỉ là một tổ chức đơn thuần, mà là một thực thể đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, kiểm soát sự vận hành của nhiều Đại Giới, và có thể là cả “Đại Đạo Nguyên Thủy” mà hắn từng mơ hồ cảm nhận.

“Đây là thử thách đầu tiên của các ngươi,” giọng Lăng Tiêu vang lên, không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một trọng lượng ngàn cân, khiến các Đại Đế Huyền Không Giới giật mình. “Cho ta thấy giá trị hợp tác của các ngươi.”

Ngay khi lời nói vừa dứt, tầng mây đen kịt phía chân trời bỗng cuộn xoáy dữ dội. Từ bên trong, một giọng nói lạnh lẽo, không mang theo chút tình cảm nào vang vọng khắp Huyền Không Giới, như tiếng phán quyết của Thần Linh:

“Kẻ ngoại lai, ngươi đã xâm phạm lãnh địa được Thiên Đạo Hội giám sát. Huyền Không Giới này, sẽ không được phép thoát ly sự khống chế của Thiên Đạo.”

Tiếng nói vừa dứt, vô số tia sét đen kịt như xé toạc không gian, mang theo một lực lượng hủy diệt kinh hoàng, giáng xuống các thành trì lớn của Huyền Không Giới, nơi mà các Đại Đế vừa mới tập trung quân lực để kháng cự Lăng Tiêu. Những tia sét không nhắm vào Lăng Tiêu hay các cường giả Vạn Đế Thần Triều, mà trực tiếp tấn công vào dân chúng và cơ sở vật chất của Huyền Không Giới, như một lời cảnh cáo, một sự trừng phạt tàn độc.

Sắc mặt các Đại Đế Huyền Không Giới tái mét. Họ đã quá quen thuộc với sự tàn bạo của Thiên Đạo Hội. Tổ chức này không quan tâm đến việc ai thống trị, chỉ cần Đại Giới đó vẫn nằm dưới sự kiểm soát của “Thiên Đạo” mà chúng đại diện. Bất kỳ sự phản kháng nào, bất kỳ ý đồ thoát ly nào, đều sẽ bị trừng phạt bằng sự hủy diệt.

“Hành động đi!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói vang vọng như sấm. Hắn không cần nói rõ là ra lệnh cho ai, nhưng các Đại Đế Huyền Không Giới hiểu rằng đó là mệnh lệnh dành cho họ. Đây chính là “thử thách” mà hắn nói đến. Nếu họ không thể tự bảo vệ lãnh địa của mình, không thể chứng tỏ được giá trị, thì Vạn Đế Thần Triều của hắn cũng không cần những kẻ yếu ớt, không có ý chí phản kháng.

Các Đại Đế Huyền Không Giới do dự trong tích tắc. Một bên là sự sống còn của dân chúng và đế quốc của họ, một bên là nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy đối với Thiên Đạo Hội. Nhưng rồi, ánh mắt của họ chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Lăng Tiêu, cùng với uy áp vô hình mà hắn tỏa ra. Nỗi sợ hãi đối với Lăng Tiêu ít nhất còn cho họ một con đường sống, một cơ hội để hợp tác. Nỗi sợ hãi đối với Thiên Đạo Hội chỉ mang lại sự hủy diệt.

“Giết!” Huyền Thiên Đại Đế, vị Đại Đế mạnh nhất Huyền Không Giới, gầm lên một tiếng. Hắn là người đầu tiên bứt phá khỏi xiềng xích sợ hãi, phóng thẳng lên không trung, dùng hết sức bình sinh để chặn đứng một tia sét đen đang giáng xuống kinh đô của mình. Các Đại Đế khác cũng nhanh chóng làm theo, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng ý chí chiến đấu đã được khơi dậy.

Lăng Tiêu hài lòng gật đầu. Hắn biết, để thống nhất vạn giới, không thể chỉ dựa vào sức mạnh nghiền ép, mà còn phải khơi dậy ý chí phản kháng, ý chí tự chủ của mỗi Đại Giới. Thiên Đạo Hội chính là kẻ thù chung, là chất xúc tác tốt nhất.

Trong khi các Đại Đế Huyền Không Giới đang chật vật chống đỡ những tia sét đen từ Thiên Đạo Hội, Lăng Tiêu bỗng ngước nhìn lên cao. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn đang ẩn mình phía sau những tia sét. Đó không phải là đòn tấn công thăm dò, mà là một sự phô trương sức mạnh, một lời cảnh cáo. Kẻ đứng sau đang quan sát.

Một bóng người từ từ hiện ra từ trong tầng mây đen. Hắn ta khoác một bộ trường bào màu xám tro, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm, chỉ lộ ra đôi mắt xanh biếc lạnh lẽo như băng. Hắn ta không tỏa ra bất kỳ uy áp nào, nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến không gian xung quanh như ngưng đọng, vạn vật đều trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

“Chỉ là một phế vật của kỷ nguyên cũ, lại dám chống lại Thiên Đạo?” Giọng nói của người áo xám vang lên, không hề có chút lên bổng xuống trầm, nhưng lại chứa đựng sự khinh miệt tột độ. Hắn ta giơ tay lên, một đạo ấn pháp phức tạp được hình thành trong lòng bàn tay, phát ra ánh sáng màu xanh lục quỷ dị. “Để ta cho ngươi biết, kết cục của kẻ phản nghịch.”

Đạo ấn pháp đó bay thẳng về phía Lăng Tiêu, không nhanh không chậm, nhưng lại khóa chặt không gian xung quanh, khiến Lăng Tiêu không thể né tránh. Hắn cảm nhận được một lực lượng phong ấn kinh người ẩn chứa trong đạo ấn, như muốn tái hiện lại cảnh tượng hắn bị phong ấn sức mạnh và ký ức hàng vạn năm trước.

Ký ức bỗng ùa về như thác lũ. Lăng Tiêu thấy mình đứng trên một ngọn núi cao, đối diện với một nhóm cường giả áo xám tương tự, mà kẻ cầm đầu lại chính là người đang đối diện hắn hiện tại, nhưng ở một phiên bản mạnh mẽ hơn, trẻ hơn. Hắn nhớ lại cảm giác bị phản bội, bị phong ấn, bị đày đọa. Sự tức giận bùng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị hắn trấn áp. Bây giờ không phải lúc để chìm đắm trong quá khứ.

“Ngươi sai rồi,” Lăng Tiêu lạnh lùng đáp. “Ta không phải phế vật của kỷ nguyên cũ. Ta là người khai sáng kỷ nguyên mới. Và ngươi, là một tên lính gác cũ kỹ, ngăn cản sự tiến hóa của vạn giới.”

Hắn không lùi bước, mà tiến lên một bước. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng nổ, một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ thoát ra từ cơ thể, xé tan xiềng xích không gian mà đạo ấn pháp của đối phương tạo ra. Hắn vươn tay, không dùng bất kỳ công pháp hoa lệ nào, chỉ là một quyền đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của cả một vũ trụ thu nhỏ, trực tiếp va chạm với đạo ấn pháp màu xanh lục.

ẦM!!!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang vọng, chấn động toàn bộ Huyền Không Giới. Không gian như bị xé toạc, tạo thành một khe nứt khổng lồ kéo dài hàng vạn dặm. Đạo ấn pháp của người áo xám vỡ tan tành, những mảnh năng lượng màu xanh lục bắn tung tóe như những mũi tên độc, nhưng đều bị ánh sáng vàng kim của Lăng Tiêu hóa giải. Người áo xám kia lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo lần đầu tiên xuất hiện một chút kinh ngạc.

“Không thể nào! Ngươi đã phá vỡ phong ấn, thậm chí còn mạnh hơn trước kia?” Giọng nói của hắn ta không còn giữ được vẻ bình thản.

Lăng Tiêu cười khẩy. “Ngươi nghĩ phong ấn của các ngươi có thể vĩnh viễn giam cầm một Chí Tôn? Mọi thứ chỉ là chất xúc tác để ta mạnh mẽ hơn.”

Hắn biết, kẻ áo xám này chỉ là một trong số những “Thiên Đạo Vệ” của Thiên Đạo Hội, những kẻ chấp hành mệnh lệnh và duy trì trật tự mà Thiên Đạo Hội đặt ra. Sức mạnh của hắn ta đã đạt đến cảnh giới Bán Bộ Chí Tôn, chỉ cách một bước là chạm đến cảnh giới Chí Tôn thực sự, nhưng lại không thể nào vượt qua được giới hạn đó. Bởi vì, con đường của hắn ta đã bị Thiên Đạo Hội định đoạt.

Lăng Tiêu không cho đối phương cơ hội phản công. Hắn giơ tay, một thanh kiếm ánh sáng vàng kim xuất hiện trong tay. Đó không phải là một Thần Khí cụ thể, mà là sự ngưng tụ của Chí Tôn Chi Lực của hắn, sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả thời gian và không gian. Hắn chém xuống một kiếm, không có âm thanh, không có hào quang rực rỡ, chỉ là một vết cắt vô hình xé toạc mọi thứ, nhắm thẳng vào người áo xám.

Người áo xám cảm nhận được nguy hiểm chết người. Hắn hét lên một tiếng, toàn thân bùng phát ra ánh sáng xanh lục, hóa thành một lá chắn khổng lồ. Nhưng lá chắn đó, trong mắt Lăng Tiêu, mỏng manh như tờ giấy. Kiếm quang vô hình lướt qua, lá chắn vỡ vụn, và cả thân ảnh người áo xám cũng bị chém làm đôi, tan biến vào hư vô, chỉ còn lại một tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng trong không gian.

Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong chớp mắt. Từ khi người áo xám xuất hiện cho đến khi bị Lăng Tiêu chém giết, mọi thứ đều nhanh đến mức các Đại Đế Huyền Không Giới và thậm chí cả các cường giả Vạn Đế Thần Triều cũng không kịp phản ứng. Họ chỉ thấy Lăng Tiêu ra tay, rồi kẻ địch đã biến mất.

Sự im lặng bao trùm chiến trường. Các tia sét đen từ Thiên Đạo Hội cũng ngừng lại. Bầu trời đen kịt bắt đầu tan biến, như thể sự hiện diện của kẻ áo xám kia là nguồn gốc của nó. Nỗi sợ hãi trong lòng các Đại Đế Huyền Không Giới không giảm bớt, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự kính nể tột cùng và một niềm hy vọng mãnh liệt. Lăng Tiêu không chỉ mạnh, hắn còn có thể đối đầu với Thiên Đạo Hội, và thậm chí là tiêu diệt một Thiên Đạo Vệ mạnh mẽ như vậy.

“Thiên Đạo Hội sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này,” Lăng Tiêu quay lại nhìn các Đại Đế Huyền Không Giới, ánh mắt quét qua từng người một. “Các ngươi đã thấy, lựa chọn duy nhất của các ngươi là liên minh với ta, hoặc bị Thiên Đạo Hội hủy diệt. Vạn Đế Thần Triều của ta sẽ bảo vệ các ngươi, nhưng các ngươi cũng phải chứng tỏ giá trị của mình.”

Huyền Thiên Đại Đế quỳ xuống đầu tiên, ánh mắt kiên định. “Thần Huyền Thiên, nguyện trung thành với Chí Tôn Vạn Đế! Huyền Không Giới nguyện dốc toàn lực đi theo ngài, chống lại Thiên Đạo Hội!”

Các Đại Đế khác cũng nhanh chóng quỳ xuống theo, nỗi sợ hãi đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự khuất phục và ý chí chiến đấu. Họ đã thấy một con đường sống, một cơ hội để thoát khỏi sự khống chế của Thiên Đạo Hội, và con đường đó chính là Lăng Tiêu.

“Tốt,” Lăng Tiêu gật đầu. “Từ nay, Huyền Không Giới sẽ là một phần của Vạn Đế Thần Triều. Ta sẽ ban cho các ngươi công pháp và tài nguyên để cường hóa bản thân, nhưng bù lại, các ngươi phải chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh liên giới khốc liệt hơn.”

Hắn nhìn về phía xa, nơi mà hắn cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ hơn đang thức tỉnh, đang quan sát. Hắn biết, cái chết của Thiên Đạo Vệ kia chỉ là phát súng đầu tiên. Thiên Đạo Hội sẽ không để yên. Cuộc chiến Vạn Giới đã chính thức bước vào giai đoạn đối đầu trực diện với Tổ Chức bí ẩn này. Và mỗi bước đi, mỗi trận chiến, Lăng Tiêu sẽ ngày càng tiến gần hơn đến việc hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, vén màn bí mật cuối cùng về thân phận của hắn, và trở thành vị Chí Tôn thật sự, khai sáng một kỷ nguyên mới.

Hắn đã sẵn sàng cho tất cả. Vạn giới đang chờ hắn, Chí Tôn Vạn Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8