Chí Tôn Vạn Đế
Chương 321
Chương 321: Huyết Tháp Bí Mật – Giả Đế Xuất Hiện
Chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều như một mũi tên khổng lồ, xé toạc không gian, lao thẳng vào cánh cổng đen kịt của Huyết Tháp. Bên ngoài, những tàn dư của Tổ Chức vẫn đang bốc cháy, biến thành tro bụi dưới sự càn quét của Thần Triều, nhưng bên trong Huyết Tháp, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm.
Lăng Tiêu là người đầu tiên bước qua ngưỡng cửa, Long Hồn Kiếm trong tay phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, xua đi một phần màn đêm đặc quánh. Phía sau hắn, Tần Mục, Lục Viêm và một đội tinh binh cốt cán của Vạn Đế Thần Triều theo sát. Họ là những chiến binh đã trải qua vô số trận chiến, lòng dũng cảm và trung thành của họ đã được tôi luyện qua lửa đạn.
Bên trong Huyết Tháp không phải là một không gian trống rỗng, mà là một mê cung khổng lồ với những hành lang uốn lượn, những đại sảnh rộng lớn và vô số cánh cửa bí ẩn. Tường tháp được xây bằng một loại đá màu đỏ sẫm, loang lổ những vệt đen như máu khô, toát ra một thứ khí tức âm u, cổ xưa và đầy áp lực. Không khí nặng nề đến mức dường như có thể đông đặc lại, mang theo mùi tanh nồng của sắt và một chút hương vị mục nát khó tả.
“Đây là một không gian độc lập được tạo ra bên trong Huyết Tháp,” Tần Mục thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh, “e rằng không thể dùng cách thông thường để phá vỡ.”
Lăng Tiêu gật đầu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang chảy ngầm bên dưới Huyết Tháp, như một trái tim đang đập mạnh mẽ, duy trì sự tồn tại của không gian này. Hắn cũng cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể nơi này đã từng xuất hiện trong những giấc mơ mơ hồ của hắn, hoặc trong một phần ký ức bị lãng quên.
“Cẩn thận,” Lăng Tiêu nói, giọng điệu trầm thấp, “Bí mật của Tổ Chức không dễ dàng gì phơi bày.”
Khi họ tiến sâu hơn, những cạm bẫy bắt đầu xuất hiện. Những mũi tên tẩm độc bất ngờ phóng ra từ các khe hở trên tường, những tảng đá khổng lồ rơi xuống từ trần nhà, và thậm chí cả những ảo ảnh ma quái được tạo ra từ năng lượng hắc ám, cố gắng mê hoặc tâm trí các chiến binh. Tuy nhiên, dưới sự chỉ huy của Lăng Tiêu và sự cảnh giác của các tướng lĩnh, tất cả đều bị hóa giải một cách dễ dàng.
Đột nhiên, một bức tường đá khổng lồ trước mặt họ chợt biến mất, để lộ ra một đại sảnh rộng lớn. Trung tâm đại sảnh là một cái bệ đá cổ xưa, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp và một biểu tượng kỳ lạ: một con mắt màu đỏ rực rỡ đang nhỏ lệ máu.
“Đây là… mắt của Thần Huyết?” Lục Viêm kinh ngạc thốt lên. “Ta từng đọc trong một cuốn sách cổ, biểu tượng này đại diện cho một tôn giáo cổ xưa đã bị xóa sổ khỏi lịch sử, họ tin rằng máu là nguồn gốc của mọi sự sống và cái chết, và con mắt này là cánh cổng dẫn đến thế giới của các vị thần máu.”
Lăng Tiêu tiến lại gần bệ đá. Hắn đặt tay lên những phù văn lạnh lẽo. Một luồng năng lượng kỳ lạ truyền vào lòng bàn tay hắn, và cùng lúc đó, một đoạn ký ức vụn vặt chợt lóe lên trong tâm trí hắn:
…Một giọng nói khàn khàn vang vọng trong bóng tối, “Huyết Tháp sẽ là nền tảng của chúng ta. Nó sẽ hút cạn sinh mệnh vạn giới, nuôi dưỡng Đại Đạo của Tổ Chức…”
Ký ức tan biến nhanh như khi nó xuất hiện, để lại trong Lăng Tiêu một cảm giác đau nhức nơi thái dương và một sự giận dữ âm ỉ. Huyết Tháp này, không chỉ là một pháo đài, mà còn là một công cụ tà ác.
Khi hắn rút tay về, ánh sáng đỏ rực từ biểu tượng con mắt chợt bùng lên, lan tỏa khắp đại sảnh. Từ bốn góc của đại sảnh, bốn bóng người khổng lồ, toàn thân bọc trong áo giáp đen như mực, bước ra. Chúng không phải là người sống, mà là những chiến binh bị điều khiển, ánh mắt trống rỗng nhưng tỏa ra sát khí ngút trời. Mỗi tên đều có thực lực của một cường giả cấp Đại Đế sơ kỳ.
“Không cần giữ tay,” Lăng Tiêu lạnh lùng ra lệnh. “Để ta xem, Tổ Chức còn có bao nhiêu thủ đoạn.”
Tần Mục và Lục Viêm cùng lúc lao lên. Tần Mục vung chiến phủ, mỗi nhát bổ xuống đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch, trong khi Lục Viêm hóa thành một luồng lửa đỏ rực, thiêu đốt không khí. Các tinh binh Thần Triều cũng nhanh chóng triển khai đội hình, phối hợp ăn ý, chặn đứng những tên chiến binh áo giáp khác.
Lăng Tiêu không tham chiến ngay. Hắn muốn quan sát, muốn cảm nhận nguồn gốc sức mạnh của những chiến binh này. Chúng mạnh mẽ, nhưng không có linh hồn, không có sinh khí. Chúng giống như những con rối được điều khiển bởi một ý chí nào đó.
Khi Tần Mục đập nát một tên chiến binh, một luồng khí đen kịt bốc lên từ tàn dư của nó, bay thẳng về phía biểu tượng con mắt trên bệ đá. Lăng Tiêu nhíu mày. “Chúng đang thu thập năng lượng.”
Hắn không chần chừ nữa. Long Hồn Kiếm rung nhẹ trong tay, hóa thành một luồng kiếm quang xanh biếc, xé toạc không gian. Một tên chiến binh áo giáp đang định đánh lén Lục Viêm bỗng khựng lại, rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn kim loại và khí đen. Kiếm khí của Lăng Tiêu không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một năng lượng thuần khiết, có thể thanh tẩy tà khí.
Chỉ trong chớp mắt, bốn tên chiến binh áo giáp đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng khi luồng khí đen cuối cùng bị hấp thụ vào biểu tượng con mắt, bệ đá bỗng rung chuyển dữ dội. Một luồng uy áp đáng sợ bùng nổ, ép không khí trong đại sảnh như muốn vỡ vụn.
Từ trung tâm biểu tượng con mắt, một thân ảnh chậm rãi hiện ra. Hắn mặc trường bào màu huyết sắc, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sâu hoắm, nhưng lại tỏa ra một khí chất cao ngạo, lạnh lẽo. Hắn không hề có sinh khí của người sống, nhưng uy thế lại chân thật đến kinh ngạc, không thua kém gì một Đại Đế chân chính.
“Các ngươi cuối cùng cũng đến,” giọng nói của hắn khàn khàn, như tiếng kim loại cọ xát, “Những con kiến hôi dám xâm phạm Huyết Tháp của Tổ Chức.”
Lăng Tiêu bước tới, đối mặt với kẻ địch. “Ngươi là ai? Một Đại Chí Tôn giả mạo khác của Tổ Chức?”
Kẻ mặc huyết bào cười khẩy, một nụ cười đầy sự khinh miệt. “Giả mạo? Ta là huyết mạch do Tổ Chức đích thân tạo ra, là thủ hộ giả của Huyết Tháp, là Đại Đế Huyết Ma! Kẻ thấp kém như ngươi làm sao hiểu được sự vĩ đại của Tổ Chức?”
“Huyết Ma Đại Đế?” Lăng Tiêu lặp lại, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi chỉ là một con rối được tạo ra, vậy mà dám xưng Đế? Ta sẽ cho ngươi thấy, Đại Đế thật sự là như thế nào!”
Lăng Tiêu không nói nhiều. Long Hồn Kiếm trong tay hắn bỗng nhiên phát ra tiếng rồng ngâm vang vọng, một luồng kiếm ý vô biên bùng nổ, hóa thành hàng vạn đạo kiếm ảnh, bao phủ lấy Đại Đế Huyết Ma. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng tự động vận chuyển, những ký ức rời rạc về một quá khứ xa xôi bỗng chốc hiện rõ hơn, như những vết nứt trên một bức tranh cổ. Hắn nhớ về những trận chiến long trời lở đất, những kẻ thù hùng mạnh hơn vạn lần Huyết Ma Đại Đế này. Sự phẫn nộ trong lòng hắn càng dâng cao.
Đại Đế Huyết Ma không hề nao núng. Hắn giơ tay, một luồng huyết khí cuồn cuộn bùng lên, hóa thành một lá chắn máu khổng lồ, chặn đứng hàng vạn kiếm ảnh. “Ngươi có vẻ đã khôi phục được một chút sức mạnh của ‘kẻ đó’,” Huyết Ma Đại Đế nói, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Lăng Tiêu, “Nhưng vẫn còn quá yếu ớt. Ngươi không thể chống lại ý chí của Tổ Chức!”
Trong khoảnh khắc giao chiến, Lăng Tiêu cảm nhận được sự tương đồng kỳ lạ trong luồng huyết khí của Đại Đế Huyết Ma với loại năng lượng mà Tổ Chức dùng để phong ấn hắn. Đây là một manh mối quan trọng. Huyết Tháp này, không chỉ là một pháo đài, mà còn là một nhà tù, một lò luyện, và có lẽ, một nơi chứa đựng chân tướng về sự phong ấn của hắn.
“Ta sẽ phá tan cái xiềng xích đó,” Lăng Tiêu gầm lên, Long Hồn Kiếm mang theo khí thế hủy diệt, chém thẳng vào Đại Đế Huyết Ma. “Và ngươi, chỉ là bước đệm đầu tiên!”
Trận chiến trong Huyết Tháp bùng nổ dữ dội. Mỗi đòn đánh của Lăng Tiêu đều mang theo ý chí của một Chí Tôn, mỗi chiêu thức của Đại Đế Huyết Ma đều ẩn chứa sự tà ác của Tổ Chức. Càng chiến đấu, Lăng Tiêu càng cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong mình đang thức tỉnh mạnh mẽ hơn, những mảnh ghép ký ức xưa cũ dần dần hợp lại. Huyết Tháp này, nó đang phản ứng với sự hiện diện của hắn, và nó đang hé lộ những bí mật kinh hoàng của Tổ Chức.
Lăng Tiêu biết, đây chỉ là khởi đầu. Huyết Tháp còn ẩn chứa nhiều tầng lớp bí mật, và Tổ Chức còn có vô số cường giả khác. Nhưng điều đó chỉ khiến hắn thêm quyết tâm. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ sự thật được phơi bày, và Tổ Chức phải trả giá cho những gì chúng đã gây ra.
Chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều, sau khi quét sạch mọi chướng ngại, mở ra một con đường tiến thẳng vào cánh cổng khổng lồ của Huyết Tháp, nơi những bí ẩn cổ xưa và những nguy hiểm khôn lường đang chờ đợi.
Hành trình “Vạn Giới Chinh Phạt” của Lăng Tiêu, chống lại Tổ Chức bí ẩn, chỉ vừa mới bước vào giai đoạn cam go nhất. Bên trong Huyết Tháp, có lẽ sẽ có một Đại Chí Tôn giả mạo khác đang chờ đợi hắn, hoặc một bí mật kinh thiên động địa khác sẽ được hé lộ.
Lăng Tiêu nắm chặt Long Hồn Kiếm, bước vào màn đêm thăm thẳm của Huyết Tháp. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ sự thật được phơi bày, và Tổ Chức phải trả giá cho những gì chúng đã gây ra. Hắn sẽ nghiền nát mọi thứ cản đường, và từ sâu thẳm Huyết Tháp này, hắn sẽ tìm ra con đường để hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, và đối mặt với kẻ thù tối cao.