Chí Tôn Vạn Đế
Chương 320
CHƯƠNG 320: Huyết Tháp Bí Mật
Dưới bầu trời đỏ như máu của Huyết Tế Cổ Địa, chiến hạm khổng lồ của Vạn Đế Thần Triều xé gió lướt đi, tạo thành một dòng chảy uy nghiêm hướng thẳng về phía ngọn tháp đen sừng sững giữa không gian. Ngọn tháp đó không chỉ là một kiến trúc, mà tựa như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một biểu tượng của sự mục ruỗng và những âm mưu cổ xưa. Năng lượng âm u, lạnh lẽo thoát ra từ nó, khiến cả không gian xung quanh trở nên nặng nề, áp bức.
Lăng Tiêu đứng trên boong tàu chỉ huy, ánh mắt sắc bén xuyên qua màn sương đỏ, nhìn chằm chằm vào mục tiêu. Từ những thông tin ít ỏi hắn vừa lấy được từ kẻ thù, hắn đã xác định được đây chính là một trong những cứ điểm quan trọng của “Tổ Chức” – một danh xưng mơ hồ nhưng đầy sức nặng, ẩn chứa vô số bí ẩn và quyền năng kinh hoàng. Chúng không chỉ phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, mà còn âm thầm thao túng vạn giới, như những con rối trong một vở kịch dài vô tận.
“Tổ Chức… các ngươi rốt cuộc muốn gì?” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, một luồng sát ý lạnh lẽo lóe lên trong đáy mắt. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ Chí Tôn Thần Tàng bên trong mình, như thể nó đang gầm gừ, khao khát được giải thoát, được xé toạc mọi xiềng xích và vạch trần tất cả.
Quân đoàn Vạn Đế Thần Triều, sau khi chứng kiến sức mạnh vô song của Lăng Tiêu, tinh thần càng thêm phấn chấn. Dù Huyết Tế Cổ Địa này tỏa ra một loại áp lực khiến ngay cả những cường giả Đại Đế cũng phải dè chừng, nhưng với Lăng Tiêu dẫn đầu, họ không hề e sợ. Họ là lưỡi kiếm của Vạn Đế, sẵn sàng chém tan mọi chướng ngại.
Khi chiến hạm tiến gần hơn, hình dáng ngọn tháp đen càng trở nên rõ ràng. Nó cao vút đến tận chân trời, cấu trúc cổ xưa nhưng lại mang vẻ đẹp ma mị đến rợn người. Bề mặt tháp được khắc vô số phù văn quỷ dị, không ngừng hấp thụ huyết khí và linh hồn từ Huyết Tế Cổ Địa, tạo thành một trường năng lượng phòng ngự vững chắc. Càng gần tháp, không khí càng đặc quánh mùi máu tanh và những tiếng rên rỉ, thét gào vọng lại từ sâu bên trong, khiến người ta rùng mình.
Đột nhiên, đội trưởng cận vệ Phi Long, một cường giả cấp Đại Đế, lên tiếng báo cáo: “Bệ hạ, có vật thể lạ xuất hiện! Chúng không phải là sinh vật sống, mà tựa như những cỗ máy chiến tranh được tạo ra từ huyết khí và kim loại cổ quái!”
Lăng Tiêu nheo mắt. Trên không trung xung quanh ngọn tháp, hàng trăm, hàng ngàn bóng đen khổng lồ bắt đầu ngưng tụ. Đó là những cỗ khôi lỗi chiến đấu, hình dạng nửa người nửa thú, thân thể được rèn từ một loại kim loại đen kịt, tỏa ra ánh sáng đỏ như máu, mỗi cái đều sở hữu sức mạnh không thua kém gì một cường giả Bán Đế. Chúng không có linh hồn, chỉ có ý chí chiến đấu mù quáng, lao thẳng về phía hạm đội Vạn Đế Thần Triều như một đàn châu chấu khát máu.
“Chính là chúng.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. “Đây là những vật thí nghiệm của Tổ Chức, được tạo ra để bảo vệ căn cứ này. Phi Long, Lôi Vũ, các ngươi dẫn quân tiên phong, dọn dẹp chướng ngại vật!”
“Tuân lệnh, Bệ hạ!”
Hai vị Đại Đế cấp dưới của Lăng Tiêu gầm lên, dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ lao ra khỏi chiến hạm. Hàng loạt pháp bảo lấp lánh, kiếm khí rực rỡ, quyền ảnh bùng nổ, va chạm với đám khôi lỗi huyết kim, tạo nên những tiếng nổ long trời lở đất. Khôi lỗi tuy mạnh mẽ, nhưng chúng vẫn không phải là đối thủ của quân đoàn Vạn Đế Thần Triều đã được Lăng Tiêu tinh chỉnh và trang bị. Từng cỗ khôi lỗi huyết kim bị phá hủy, tan biến thành tro bụi và huyết khí, nhưng chúng lại nhanh chóng được thay thế bởi những cỗ khác, dường như là vô tận.
“Chúng dựa vào huyết khí của Huyết Tế Cổ Địa để tái tạo và sản sinh.” Lăng Tiêu nhận ra, ánh mắt quét qua ngọn tháp đen. “Muốn phá hủy chúng, phải cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng từ ngọn tháp.”
Trong khi quân đoàn đang giao chiến ác liệt, một luồng uy áp kinh khủng đột nhiên giáng xuống từ đỉnh tháp đen. Uy áp này không hề thua kém một Đại Đế cấp cao, thậm chí còn mang theo một sự cổ quái, tà ác khó tả. Từ đỉnh tháp, một bóng người chậm rãi bay ra. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc áo bào đen, trên trán có một ấn ký hình con mắt thứ ba màu đỏ sẫm. Đôi mắt lão giả trống rỗng, vô cảm, nhưng lại ẩn chứa một sát cơ lạnh thấu xương.
“Kẻ xâm nhập, các ngươi không nên đến đây.” Giọng nói của lão giả khàn khàn, nhưng lại vang vọng khắp cả Huyết Tế Cổ Địa, như tiếng chuông từ cõi âm. “Nơi đây là Huyết Tháp của Tổ Chức, là vùng cấm địa. Những kẻ mạo phạm sẽ phải trả giá bằng linh hồn.”
Lăng Tiêu bước lên trước, khí thế Đại Đế của hắn bùng nổ, đối chọi trực diện với uy áp của lão giả. “Tổ Chức? Huyết Tháp? Ta đến đây là để tìm câu trả lời, và nếu ngươi cản đường, ta sẽ không ngại nghiền nát ngươi.”
Lão giả khẽ nhếch môi, nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt vô cảm. “Ngông cuồng. Ngươi chỉ là một Đại Đế vừa mới quật khởi, làm sao hiểu được sự vĩ đại của Tổ Chức? Huyết Tháp này đã đứng vững qua vô số kỷ nguyên, hấp thụ sức mạnh của hàng tỷ sinh linh. Ngươi, chỉ là một hạt cát trong dòng sông thời gian.”
“Hạt cát này sẽ chôn vùi các ngươi.” Lăng Tiêu đáp lại, không hề nao núng. Hắn đưa tay ra, Long Hồn Kiếm màu vàng kim xuất hiện trong lòng bàn tay, tỏa ra ánh sáng chói lọi, xua tan một phần năng lượng âm u xung quanh.
Lão giả không nói nhiều, chỉ khẽ vung tay. Ngay lập tức, vô số sợi huyết khí từ ngọn tháp đen bắn ra, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ bằng máu, mang theo sức mạnh hủy diệt, vỗ thẳng xuống Lăng Tiêu. Đây là một đòn tấn công cực kỳ tà dị, không chỉ chứa đựng sức mạnh vật chất mà còn có thể ăn mòn linh hồn.
Lăng Tiêu không lùi bước, hắn hét lớn một tiếng, Long Hồn Kiếm trong tay chém ra một luồng kiếm khí rồng vàng, mang theo tiếng rồng ngâm vang vọng, va chạm dữ dội với bàn tay huyết khí. “ẦM!!!” Một tiếng nổ vang dội, không gian rung chuyển dữ dội, bàn tay huyết khí bị kiếm khí rồng vàng xé toạc, nhưng kiếm khí cũng tiêu tan một nửa.
“Khá lắm, nhưng chỉ vậy thôi thì không đủ.” Lão giả cười khẩy, ấn ký con mắt thứ ba trên trán lão chợt phát sáng rực rỡ. Một luồng huyết quang kinh khủng bắn ra từ con mắt đó, không thể né tránh, xuyên thẳng qua mọi phòng ngự, nhắm vào linh hồn Lăng Tiêu.
Đây là một đòn công kích tinh thần cực mạnh! Lăng Tiêu cảm thấy linh hồn mình như bị hàng ngàn mũi kim châm vào, một cảm giác đau đớn tột cùng lan tỏa khắp ý thức. Nhưng hắn không phải kẻ yếu ớt. Chí Tôn Thần Tàng bên trong hắn bỗng nhiên rung động dữ dội. Một luồng ánh sáng vàng kim cổ xưa bùng phát từ sâu trong linh hồn hắn, hóa giải công kích của lão giả, thậm chí còn phản phệ lại một phần.
“Cái gì? Ngươi…” Lão giả lộ vẻ kinh ngạc lần đầu tiên. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa và cao quý đang chống lại mình, không hề thua kém những gì hắn đã thấy từ chính Tổ Chức. “Ngươi không phải là một Đại Đế bình thường! Ngươi là ai?”
“Ta là Lăng Tiêu, là kẻ sẽ hủy diệt Tổ Chức của các ngươi!” Lăng Tiêu gầm lên, Long Hồn Kiếm trong tay bùng cháy dữ dội. Hắn không còn giữ lại chút sức mạnh nào. Huyết mạch Chí Tôn sôi trào, Chí Tôn Thần Tàng được kích hoạt một phần lớn hơn, những ký ức rời rạc, những mảnh ghép về sự vĩ đại của kiếp trước, hay một tiềm năng chưa từng có đang dần hiện rõ trong tâm trí hắn.
Thân thể Lăng Tiêu được bao phủ bởi một lớp vảy rồng vàng lấp lánh, sau lưng hắn hiện ra một hư ảnh rồng khổng lồ, uy mãnh vô song. Hắn bay vút lên không trung, không còn là một Đại Đế, mà giống như một vị Thần Linh giáng trần, mang theo sự phẫn nộ của thiên địa.
“Chí Tôn Long Quyết – Phá Thiên!”
Lăng Tiêu chém xuống một nhát kiếm. Lần này, không phải là một luồng kiếm khí đơn thuần, mà là một đạo Long Ảnh Kiếm Khí khổng lồ, uyển chuyển như rồng thật, mang theo sức mạnh xuyên phá mọi thứ, lao thẳng về phía lão giả. Nơi Long Ảnh Kiếm Khí đi qua, không gian bị xé rách, những cỗ khôi lỗi huyết kim gần đó đều bị nghiền nát thành từng mảnh.
Lão giả rốt cuộc cũng lộ ra vẻ hoảng sợ. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng đến vậy. Hắn vội vàng triệu hồi một tấm chắn huyết khí dày đặc, đồng thời liên tục kết ấn, mượn sức mạnh của Huyết Tháp để gia cố phòng ngự.
“RẦM!!!”
Long Ảnh Kiếm Khí va chạm với tấm chắn huyết khí, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Tấm chắn huyết khí rung chuyển dữ dội, xuất hiện vô số vết nứt, rồi vỡ tan tành như thủy tinh. Long Ảnh Kiếm Khí không suy giảm, tiếp tục lao về phía lão giả.
“Không thể nào!” Lão giả gầm lên trong tuyệt vọng. Hắn cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của Long Ảnh Kiếm Khí quá nhanh. Nó xuyên thủng thân thể lão giả, khiến lão hóa thành vô số mảnh huyết khí tan biến vào không trung.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu biết rằng một Đại Đế cấp cao của Tổ Chức không dễ chết như vậy. Quả nhiên, từ trung tâm Huyết Tháp, một luồng huyết khí cực lớn trào ra, ngưng tụ lại thành hình dáng của lão giả. Nhưng lần này, khuôn mặt lão đã tái nhợt, ấn ký con mắt thứ ba trên trán đã mờ đi rất nhiều.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Lão giả run rẩy hỏi. Hắn cảm thấy một phần sức mạnh của mình đã bị cướp đi, một phần liên kết với Huyết Tháp đã bị cắt đứt. Điều đáng sợ hơn là, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng Chí Tôn quen thuộc, nhưng lại xa lạ, đang dần thức tỉnh trong Lăng Tiêu.
“Ta chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.” Lăng Tiêu đáp, ánh mắt lạnh như băng. Hắn cảm thấy một luồng thông tin nhỏ nhoi, một mảnh ký ức về cách thức hoạt động của Huyết Tháp, đã được Chí Tôn Thần Tàng hấp thụ từ lão giả và truyền vào tâm trí hắn. Huyết Tháp này không chỉ là một cứ điểm, mà còn là một công cụ để thu thập linh hồn và huyết khí, cung cấp cho một nghi thức nào đó của Tổ Chức, hoặc nuôi dưỡng một thực thể cổ xưa nào đó.
“Huyết Tháp này là một mắt xích trong mạng lưới của chúng.” Lăng Tiêu tự nhủ. “Và lão ta chỉ là một con tốt.”
Lão giả nhìn Lăng Tiêu với vẻ sợ hãi tột độ, không dám tiếp tục giao chiến. Hắn biết mình không phải là đối thủ. Hắn quay người, muốn rút lui vào sâu bên trong Huyết Tháp.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát sao?” Lăng Tiêu hừ lạnh. Hắn không cho lão giả cơ hội. Long Hồn Kiếm lại chém ra, lần này không phải là công kích hủy diệt, mà là một đạo kiếm khí phong tỏa, khóa chặt không gian xung quanh lão giả.
Lão giả bị nhốt lại, không thể nhúc nhích. Lăng Tiêu bước tới, một tay nắm lấy cổ lão. “Nói cho ta biết, toàn bộ bí mật của Huyết Tháp này, và mục đích thực sự của Tổ Chức các ngươi!”
Lão giả trừng mắt nhìn Lăng Tiêu, miệng hé ra, dường như muốn nói điều gì đó. Nhưng ngay lúc đó, một luồng hắc ám kinh khủng từ sâu bên trong Huyết Tháp bỗng nhiên bùng nổ, xuyên thẳng qua thân thể lão giả. Lão giả toàn thân run rẩy dữ dội, một tiếng thét đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng, rồi thân thể lão tan rã thành tro bụi, hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết gì.
“Tự hủy diệt?” Lăng Tiêu nheo mắt. “Tổ Chức này đã đặt một loại cấm chế nào đó trên người những kẻ này, để ngăn cản việc tiết lộ bí mật.”
Mặc dù vậy, Lăng Tiêu vẫn thu được một số thông tin từ khoảnh khắc linh hồn lão giả bị nuốt chửng bởi cấm chế. Một cái tên thoáng qua trong tâm trí hắn, một cái tên mà hắn cảm thấy rất quen thuộc nhưng lại không thể nhớ rõ: “Huyết Ma Vương…”
Lăng Tiêu nhìn sâu vào bên trong Huyết Tháp, nơi luồng hắc ám vừa bùng nổ. Nơi đó ẩn chứa một kẻ còn đáng sợ hơn lão giả rất nhiều, kẻ đã gián tiếp giết chết lão để bảo vệ bí mật. Hắn quay lại nhìn quân đoàn Vạn Đế Thần Triều đang dọn dẹp nốt những cỗ khôi lỗi còn sót lại.
“Mở đường! Tiến vào Huyết Tháp!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp không gian. Hắn đã vén lên được một góc nhỏ của bức màn bí mật, nhưng điều đó chỉ khiến hắn thêm quyết tâm. Bí mật của Tổ Chức, và ký ức bị phong ấn của hắn, chắc chắn nằm sâu bên trong ngọn tháp đen này.
Chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều, sau khi quét sạch mọi chướng ngại, mở ra một con đường tiến thẳng vào cánh cổng khổng lồ của Huyết Tháp, nơi những bí ẩn cổ xưa và những nguy hiểm khôn lường đang chờ đợi.
Hành trình “Vạn Giới Chinh Phạt” của Lăng Tiêu, chống lại Tổ Chức bí ẩn, chỉ vừa mới bước vào giai đoạn cam go nhất. Bên trong Huyết Tháp, có lẽ sẽ có một Đại Chí Tôn giả mạo khác đang chờ đợi hắn, hoặc một bí mật kinh thiên động địa khác sẽ được hé lộ.
Lăng Tiêu nắm chặt Long Hồn Kiếm, bước vào màn đêm thăm thẳm của Huyết Tháp. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ sự thật được phơi bày, và Tổ Chức phải trả giá cho những gì chúng đã gây ra.