Chí Tôn Vạn Đế
Chương 302
Chương 302: Đại Quân Xuất Chinh – Tiền Trạm Phá Giới
Ánh dương rực rỡ xuyên qua khung cửa sổ cao vút của Cung điện Chí Tôn, rải vàng lên sàn đá cẩm thạch lấp lánh. Lăng Tiêu đứng lặng lẽ giữa đại điện rộng lớn, tấm áo bào màu vàng kim thêu hình rồng ẩn hiện dưới ánh sáng, toát lên vẻ uy nghi của một đế vương. Danh hiệu Đại Đế đã không còn là một giấc mơ xa vời, mà là hiện thực hắn đã tự tay tạo dựng. Vạn Đế Thần Triều sừng sững, vững chắc như một ngọn núi thiêng, tập hợp vô số nhân tài và cường giả dưới trướng. Hắn đã thống nhất một Đại Giới, trở thành bá chủ tuyệt đối.
Nhưng Lăng Tiêu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài hơn, hiểm trở hơn gấp vạn lần. Những ký ức bị phong ấn đã từng bước được giải phóng, lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ là Lăng Tiêu của kiếp này, mà còn mang trong mình tàn hồn, huyết mạch, và một phần ý chí của một Chí Tôn vĩ đại từ kỷ nguyên xa xưa. Kẻ đã phong ấn hắn, kẻ đã âm thầm thao túng vận mệnh vạn giới, không phải là một thế lực đơn lẻ, mà là một “Tổ Chức” khổng lồ, một “Đạo Thống” đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, len lỏi vào mọi ngóc ngách của vũ trụ, gieo rắc sự kiểm soát và hủy diệt.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sức mạnh cuồn cuộn trong huyết mạch, sự kết nối sâu sắc với Chí Tôn Thần Tàng đang dần được luyện hóa hoàn toàn. Mỗi khi một mảnh ký ức cũ được khôi phục, Lăng Tiêu lại càng hiểu rõ hơn về sự tàn khốc của Tổ Chức kia, về mục đích đen tối của chúng, và về lý do vì sao chúng lại sợ hãi sự tồn tại của hắn đến vậy. Chúng muốn hắn biến mất, vĩnh viễn bị chôn vùi trong dòng chảy thời gian. Nhưng chúng đã đánh giá thấp ý chí của hắn, và sức mạnh mà hắn đang từng bước thức tỉnh.
Lăng Tiêu mở mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm, xuyên thấu không gian. Hắn đã không còn là con cừu non chờ đợi bị làm thịt. Hắn là một con rồng đã thức tỉnh, một Đại Đế đã vươn mình. Hắn sẽ từng bước bóc trần âm mưu của chúng, thu hồi những gì đã mất, và khiến chúng phải trả giá cho tất cả những gì chúng đã gây ra.
Một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng hắn: “Bệ hạ, các tướng lĩnh đã tề tựu tại Đại Điện Vạn Triều, chờ đợi Người ban lệnh.”
Lăng Tiêu không quay lại, chỉ khẽ gật đầu. Đó là Thần Cơ Quân Sư, một lão giả tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tinh tường, người đã cùng hắn gây dựng nên Vạn Đế Thần Triều từ những ngày đầu. Thần Cơ Quân Sư không chỉ là một mưu sĩ tài ba, mà còn là một cường giả bí ẩn, mang trong mình kiến thức uyên bác về các Đại Giới và cấm thuật. Hắn đã trở thành cánh tay phải đắc lực của Lăng Tiêu.
“Tốt lắm,” Lăng Tiêu đáp, giọng nói trầm ổn, đầy uy lực. “Đã đến lúc.”
Hắn bước ra khỏi Cung điện Chí Tôn, đi về phía Đại Điện Vạn Triều. Cánh cửa điện khổng lồ bằng đồng đen khắc họa vô số phù văn cổ xưa từ từ mở ra, lộ ra một không gian rộng lớn, đủ sức chứa hàng ngàn người. Dù vậy, chỉ có những vị tướng lĩnh cấp cao nhất, những trụ cột của Vạn Đế Thần Triều mới có vinh dự tề tựu tại đây.
Khi Lăng Tiêu bước vào, hàng trăm ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía hắn. Không một tiếng động, chỉ có sự cung kính và sùng bái tột độ. Các vị Đại Tướng quân oai phong lẫm liệt, các vị Thần Hộ Pháp hùng mạnh, các vị Quản Lý Giới Chủ tài năng, tất cả đều quỳ một gối, cúi đầu sâu sắc. “Bệ hạ vạn tuế, Vạn Đế Thần Triều vạn tuế!”
Lăng Tiêu giơ tay nhẹ nhàng, một làn sóng năng lượng vô hình nâng tất cả mọi người dậy. “Miễn lễ.”
Hắn bước lên ngai vàng Chí Tôn, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc. Đây là những người đã cùng hắn vào sinh ra tử, đã đổ máu và công sức để xây dựng nên đế quốc này. Lòng trung thành của họ là tài sản vô giá.
“Chư vị,” Lăng Tiêu cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp đại điện, “chúng ta đã thống nhất Đại Giới này, thiết lập nên Vạn Đế Thần Triều. Đây là một thành tựu vĩ đại. Nhưng như các ngươi đã biết, vũ trụ bao la không chỉ có một Đại Giới. Có vô số Đại Giới khác, mỗi nơi đều có nền văn minh, chủng tộc, và cường giả riêng biệt. Và trong bóng tối, có một Tổ Chức đang âm thầm thao túng tất cả.”
Một vài tướng lĩnh lộ vẻ kinh ngạc, nhưng hầu hết đều đã được Thần Cơ Quân Sư hé lộ một phần về bức tranh lớn hơn. Sự tồn tại của Tổ Chức đã không còn là bí mật tuyệt đối trong nội bộ Thần Triều.
“Tổ Chức này đã phong ấn sức mạnh của ta, đẩy ta vào vòng xoáy luân hồi, cố gắng chôn vùi ta vĩnh viễn,” Lăng Tiêu tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lẽo. “Chúng âm mưu kiểm soát Đại Đạo của vạn giới, thu hoạch sức mạnh sinh linh, và tái định hình vũ trụ theo ý muốn của chúng. Nếu chúng ta không hành động, sớm muộn gì Đại Giới của chúng ta cũng sẽ bị chúng nuốt chửng.”
“Bệ hạ, ý Người là… chúng ta sẽ xuất chinh vạn giới?” Một vị Đại Tướng quân hùng dũng, Thiên Cương Đại Đế, hỏi, ánh mắt rực lửa chiến ý.
Lăng Tiêu gật đầu mạnh mẽ. “Đúng vậy. Cuộc chiến không thể tránh khỏi. Chúng ta không thể ngồi chờ chúng đến. Chúng ta phải chủ động. Ta muốn các ngươi chuẩn bị cho cuộc viễn chinh vạn giới. Chúng ta sẽ chinh phạt, sẽ liên minh, sẽ thiết lập trật tự mới dưới ngọn cờ của Vạn Đế Thần Triều. Chúng ta sẽ tìm ra hang ổ của Tổ Chức, và ta sẽ đích thân chấm dứt sự tồn tại của chúng.”
Tiếng reo hò vang dội khắp đại điện. “Tuân lệnh Bệ hạ! Vạn Giới Chinh Phạt! Vạn Đế Thần Triều vô địch!”
Lăng Tiêu giơ tay, ra hiệu cho sự im lặng. “Thần Cơ Quân Sư, ngươi hãy trình bày kế hoạch chi tiết.”
Thần Cơ Quân Sư bước ra khỏi hàng, tay cầm một cuộn bản đồ cổ xưa, lơ lửng giữa không trung. Bản đồ này không phải của một Đại Giới, mà là một tinh đồ khổng lồ, hiển thị vô số chấm sáng, mỗi chấm đại diện cho một Đại Giới khác nhau, được kết nối bởi những luồng sáng mờ ảo của không gian và thời gian.
“Bẩm Bệ hạ, chư vị tướng lĩnh,” Thần Cơ Quân Sư bắt đầu. “Theo thông tin tình báo thu thập được từ các cổ tịch và các nguồn bí mật, Đại Giới gần nhất với chúng ta, và cũng là một trong những nơi Tổ Chức có dấu vết hoạt động mạnh mẽ, chính là ‘Thiên Cực Thần Giới’.”
Hắn chỉ tay vào một chấm sáng lớn trên tinh đồ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn những nơi khác.
“Thiên Cực Thần Giới là một Đại Giới hùng mạnh, được cai trị bởi Thiên Cực Thần Tộc, một chủng tộc tự xưng là hậu duệ của Thần Linh. Tuy nhiên, qua nhiều kỷ nguyên, Thiên Cực Thần Tộc đã bị phân hóa sâu sắc, chia thành nhiều phe phái tranh giành quyền lực. Và quan trọng hơn, chúng ta đã phát hiện ra rằng, Thiên Cực Thần Tộc có một nhánh đã bí mật liên kết với Tổ Chức, cung cấp tài nguyên và nô dịch sinh linh cho chúng.”
Lăng Tiêu nheo mắt. “Vậy ra chúng đã bắt đầu từ những nơi như vậy.”
“Đúng vậy, Bệ hạ. Thiên Cực Thần Giới không chỉ là một mục tiêu chiến lược để chúng ta phô trương sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều, mà còn là một cơ hội để chúng ta thu thập thêm thông tin về Tổ Chức, và có thể là cả ‘Liên Giới Truyền Tống Trận’ cố định của chúng, giúp chúng ta di chuyển giữa các Đại Giới dễ dàng hơn.”
Thần Cơ Quân Sư tiếp tục: “Để đến được Thiên Cực Thần Giới, chúng ta cần phải vượt qua ‘Hư Không Loạn Lưu’, một vùng không gian hỗn loạn đầy rẫy nguy hiểm. Tuy nhiên, chúng ta đã phát hiện một ‘Cổ Giới Môn’ (Cổng Giới Cổ Xưa) đã bị phong ấn gần biên giới Đại Giới của chúng ta. Nếu chúng ta có thể kích hoạt nó, chúng ta sẽ rút ngắn được hành trình đáng kể, và cũng tránh được những hiểm nguy không đáng có từ Hư Không Loạn Lưu.”
“Cổ Giới Môn?” Lăng Tiêu trầm tư. “Mức độ phong ấn ra sao?”
“Rất mạnh, Bệ hạ. Cần ít nhất ba vị Đại Đế cấp cường giả liên thủ mới có thể phá vỡ. Nhưng với sức mạnh của Người, cùng với sự hỗ trợ của Thiên Cương Đại Đế và Thần Long Đại Đế, việc kích hoạt Cổ Giới Môn sẽ không thành vấn đề.”
Thiên Cương Đại Đế và Thần Long Đại Đế, hai vị cường giả hàng đầu dưới trướng Lăng Tiêu, đồng loạt tiến lên, hùng dũng đáp lời: “Thần nguyện dẫn đầu tiền quân, vì Bệ hạ mở đường!”
Lăng Tiêu gật đầu hài lòng. “Không, Thiên Cương, Thần Long, hai người sẽ đi cùng ta để phá vỡ phong ấn Cổ Giới Môn. Sau đó, Thiên Cương sẽ dẫn tiền quân tiên phong, Thần Long sẽ chỉ huy hậu quân, bảo vệ tuyến đường lui và các đoàn tiếp tế. Ta sẽ đích thân dẫn hạm đội chủ lực của Vạn Đế Thần Triều, trực tiếp tiến vào Thiên Cực Thần Giới.”
Cả hội trường chấn động. Lăng Tiêu đích thân xuất chinh, điều này không chỉ thể hiện sự quyết tâm của hắn, mà còn là một lời tuyên chiến hùng hồn gửi đến toàn bộ vạn giới, và đặc biệt là Tổ Chức kia. Một vị Đại Đế thống nhất một Đại Giới, lại đích thân dẫn quân chinh phạt Đại Giới khác, điều này gần như chưa từng xảy ra trong lịch sử vũ trụ.
“Bệ hạ anh minh!” Các tướng lĩnh đồng loạt hô to, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết và niềm tin.
“Kể từ giờ phút này,” Lăng Tiêu đứng dậy, khí thế bàng bạc tỏa ra khắp không gian, “Vạn Đế Thần Triều sẽ không còn giới hạn trong một Đại Giới. Chúng ta sẽ vươn ra, chinh phạt những kẻ ngáng đường, liên minh với những ai có cùng chí hướng, và hủy diệt tất cả những kẻ thuộc về Tổ Chức. Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt đã chính thức bắt đầu!”
“Truyền lệnh xuống, chuẩn bị hạm đội Thần Chu, tập hợp quân đội tinh nhuệ nhất. Trong vòng một tháng, chúng ta sẽ xuất chinh!”
Lời tuyên bố của Lăng Tiêu như sấm sét giữa trời quang, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến tranh vũ trụ sắp bùng nổ. Vạn Giới sẽ phải chấn động trước sự xuất hiện của Vạn Đế Thần Triều và vị Đại Đế trẻ tuổi mang trong mình bí mật kinh thiên động địa. Con đường dẫn đến danh hiệu Chí Tôn Vạn Đế, đến sự vĩnh hằng bất diệt, đã chính thức được mở ra bằng máu và lửa.