Chí Tôn Vạn Đế
Chương 301
CHƯƠNG 301: KHỞI ĐẦU VẠN GIỚI CHINH PHẠT
Trên đỉnh Thương Khung Thần Điện nguy nga, nơi mây tía lượn lờ, Lăng Tiêu khoác lên mình đế bào màu tím thẫm thêu hình rồng vàng, uy nghi ngồi trên Chí Tôn Đế Tọa. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm vũ trụ, ẩn chứa sự tĩnh lặng của bậc đế vương, nhưng cũng bùng cháy ngọn lửa khát vọng chinh phục. Thương Khung Giới đã hoàn toàn quy phục dưới chân hắn, trở thành nền tảng vững chắc cho Vạn Đế Thần Triều. Từ một phế vật bị ruồng bỏ, hắn đã vươn lên thành Đại Đế, thống ngự một phương, nhưng đây chỉ là khởi đầu của một hành trình vĩ đại hơn.
Dưới điện, hàng trăm văn thần võ tướng, mỗi người đều là cường giả lừng lẫy trong Thương Khung Giới, cung kính quỳ gối. Hơi thở của họ mạnh mẽ, khí tức ngưng tụ thành một thể, tạo nên một cỗ uy áp kinh thiên động địa. Đó là sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều, một đế quốc mới nổi nhưng đã thể hiện tiềm lực vô hạn. Đứng đầu là những tướng lĩnh trung thành nhất của Lăng Tiêu, như Mộ Dung Thanh — Đại Tướng quân lãnh khốc, Trưởng Tôn Vô Cực — Quân sư tài trí, và Tiêu Dao Tử — Trưởng lão hộ pháp với tu vi thâm hậu.
“Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế!” Thanh âm hùng tráng vang vọng, xuyên qua các tầng mây, vọng đến tận chân trời.
Lăng Tiêu giơ tay khẽ phẩy, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp đại điện: “Chư vị bình thân.”
Chúng thần đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sùng bái và kính phục nhìn về phía đế tọa. Họ đã chứng kiến Lăng Tiêu từ khi còn là một thiếu niên mang danh phế vật, từng bước quật khởi, chinh phục thiên hạ, thống nhất Thương Khung. Mỗi chiến công của hắn đều là một huyền thoại, mỗi quyết định của hắn đều mang tính quyết định vận mệnh. Giờ đây, hắn đã là biểu tượng của sức mạnh và hy vọng.
Lăng Tiêu nhìn quét qua một lượt, rồi chậm rãi mở lời: “Thương Khung Giới đã quy về một mối, nền móng đã vững chắc. Nhưng chư vị có biết, ngoài Thương Khung, còn có bao nhiêu Đại Giới khác tồn tại trong vũ trụ bao la này không?”
Lời nói của hắn như một tia sét đánh xuống, khiến không khí trong điện bỗng trở nên căng thẳng. Các cường giả tuy mạnh mẽ, nhưng tầm nhìn của họ thường chỉ giới hạn trong Thương Khung Giới. Khái niệm về “Đại Giới” khác, về “Vạn Giới” vẫn còn là một điều mơ hồ, thậm chí là hoang đường đối với nhiều người.
Trưởng Tôn Vô Cực tiến lên một bước, cung kính đáp: “Bẩm bệ hạ, theo sử sách cổ ghi chép, ngoài Thương Khung Giới của chúng ta, thật sự còn vô số tiểu thế giới, trung thế giới và đại thế giới khác. Chúng được gọi chung là Vạn Giới. Nhưng việc xuyên qua khoảng không hỗn loạn giữa các Đại Giới là cực kỳ khó khăn, cần có trận pháp viễn cổ hoặc Thần Khí tối thượng mới có thể thực hiện. Hơn nữa, mỗi Đại Giới đều có quy tắc và cường giả riêng, không dễ dàng xâm phạm.”
Lăng Tiêu gật đầu: “Vô Cực nói không sai. Nhưng mục tiêu của Trẫm không chỉ dừng lại ở Thương Khung Giới. Trẫm muốn Vạn Đế Thần Triều của chúng ta vươn ra, chinh phạt Vạn Giới, thống ngự càn khôn!”
Nghe vậy, đại điện sôi trào. Một số tướng lĩnh lộ rõ vẻ hưng phấn, nhiệt huyết sục sôi. Một số khác lại cau mày, tỏ vẻ lo lắng. Vạn Giới là một khái niệm quá lớn, quá nguy hiểm. Việc thống nhất Thương Khung đã là một kỳ tích, huống chi là chinh phạt toàn bộ vũ trụ?
Mộ Dung Thanh tiến lên, giọng nói kiên quyết: “Bệ hạ, thần nguyện tiên phong, mở đường cho Thần Triều!”
Tiêu Dao Tử cũng bước ra: “Lão thần tuy già, nhưng vẫn nguyện cống hiến sức lực, cùng bệ hạ kiến tạo vĩ nghiệp!”
Lăng Tiêu mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng. Hắn hiểu những lo lắng của các thần tử khác, nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để tìm ra chân tướng về thân thế, về Chí Tôn Thần Tàng và kẻ thù bí ẩn đã phong ấn hắn. Mỗi mảnh ký ức phục hồi, mỗi lần Chí Tôn Thần Tàng bộc phát sức mạnh, đều khẳng định một điều: hắn không thuộc về Thương Khung Giới nhỏ bé này. Hắn mang trong mình một sứ mệnh vĩ đại hơn.
“Tốt!” Lăng Tiêu nói vang. “Trẫm biết chư vị có nhiều nghi hoặc, nhưng Trẫm muốn nói cho chư vị biết, ngoài kia còn có những kẻ thù mạnh mẽ hơn gấp vạn lần bất kỳ cường giả nào trong Thương Khung Giới. Chúng đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, chúng phong ấn Trẫm, chúng thao túng vận mệnh của vô số sinh linh. Nếu chúng ta không vươn ra, một ngày nào đó, chúng sẽ tìm đến Thương Khung Giới, và khi đó, không ai có thể chống lại.”
Lời nói này như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn và nghi ngại, nhưng lại khơi gợi lên một nỗi sợ hãi tiềm ẩn. Kẻ thù của Lăng Tiêu mạnh đến mức nào? Nếu chúng mạnh đến vậy, thì cả Thương Khung Giới này cũng chỉ là một hạt cát trong mắt chúng. Chỉ có đi theo Lăng Tiêu, vươn ra ngoài, trở nên mạnh mẽ hơn, mới có hy vọng sinh tồn.
“Vậy, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu, bệ hạ?” Trưởng Tôn Vô Cực hỏi, ánh mắt đã tràn đầy sự kiên định.
Lăng Tiêu vươn tay, một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên, ngưng tụ thành một bản đồ tinh không khổng lồ lơ lửng giữa đại điện. Trên bản đồ đó, Thương Khung Giới chỉ là một chấm nhỏ bé. Vô số chấm sáng khác, lớn nhỏ không đều, trải dài vô tận, tạo thành một dải ngân hà kỳ vĩ.
“Đây là tinh đồ mà Trẫm đã thu thập được từ tàn niệm của Chí Tôn Thần Tàng, cũng là những mảnh ký ức mơ hồ của Trẫm,” Lăng Tiêu giải thích. “Nó ghi lại vị trí của một số Đại Giới lân cận. Mục tiêu đầu tiên của chúng ta sẽ là… Huyễn Linh Giới.”
Hắn chỉ vào một chấm sáng lớn, nằm không quá xa Thương Khung Giới. “Huyễn Linh Giới, theo ký ức của Trẫm, là một Đại Giới có tài nguyên phong phú, nhưng cũng ẩn chứa nhiều thế lực phức tạp. Điều quan trọng hơn, Trẫm cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc ở đó, có thể liên quan đến kẻ thù đã phong ấn Trẫm, hoặc một manh mối về Chí Tôn Thần Tàng.”
“Để tiến vào Huyễn Linh Giới, chúng ta cần một phương tiện vượt qua hư không. Trẫm đã cho chế tạo một Hư Không Thần Chu dựa trên kiến thức từ Chí Tôn Thần Tàng, nhưng nó vẫn cần thêm một số vật liệu hiếm có từ Vực Sâu Hỗn Loạn mới có thể hoàn thiện.”
“Mộ Dung Thanh, Trưởng Tôn Vô Cực, Tiêu Dao Tử, ba vị cùng chư tướng sẽ phụ trách việc chuẩn bị binh mã, và tìm kiếm các vật liệu cần thiết. Trong vòng một tháng, Trẫm muốn thấy Hư Không Thần Chu sẵn sàng khởi hành. Chúng ta sẽ phái một đạo quân tiên phong hùng mạnh đến Huyễn Linh Giới, thiết lập cầu nối, sau đó là toàn bộ Vạn Đế Thần Triều!” Lăng Tiêu hạ lệnh, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào.
“Tuân lệnh bệ hạ!” Chúng thần đồng thanh đáp, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết. Mặc dù phía trước là vô vàn hiểm nguy, nhưng được đi theo một vị đế vương vĩ đại như Lăng Tiêu, được kiến tạo nên một huyền thoại, đó là vinh dự tột cùng của mỗi người.
Lăng Tiêu đứng dậy, bước xuống khỏi đế tọa, đi đến bên cạnh tinh đồ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vô số chấm sáng, mỗi chấm là một thế giới, một câu chuyện chưa được kể. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sâu thẳm linh hồn, một tiếng gọi từ quá khứ bị lãng quên, từ sức mạnh Chí Tôn đang chờ đợi được giải phóng hoàn toàn.
Kẻ thù đã phong ấn hắn, đã khiến hắn phải chịu vô vàn khổ ải. Giờ đây, hắn không còn là con cừu non chờ đợi bị làm thịt. Hắn là một con rồng đã thức tỉnh, một Đại Đế đã vươn mình. Hắn sẽ từng bước bóc trần âm mưu của chúng, thu hồi những gì đã mất, và khiến chúng phải trả giá cho tất cả những gì chúng đã gây ra.
Hắn nhìn ra ngoài cửa điện, nơi ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu rọi. Con đường “Vạn Giới Chinh Phạt” đã chính thức mở ra. Lăng Tiêu biết, chuyến đi này sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn cũng tin chắc rằng, nó sẽ dẫn hắn đến đỉnh cao của sự vĩnh hằng, đến danh hiệu “Chí Tôn Vạn Đế” mà hắn xứng đáng có được.
Sóng gió sắp nổi lên trong vũ trụ bao la. Vạn Giới sẽ phải chấn động trước sự xuất hiện của Vạn Đế Thần Triều và vị Đại Đế trẻ tuổi mang trong mình bí mật kinh thiên động địa. Kỷ nguyên mới đang bắt đầu.