Chí Tôn Vạn Đế
Chương 291
Chương 291: Thần Sơn Lật Đổ – Chí Tôn Giáng Lâm
Thiên Hoang Thần Sơn, một cái tên đã từng khiến vô số sinh linh trên Hoang Cổ Giới phải ngước nhìn và kính sợ, nay đứng sừng sững dưới ánh dương chói chang, nhưng lại mang một vẻ căng thẳng đến tột độ. Dưới chân ngọn núi thiêng liêng ấy, một đạo quân hùng mạnh, khí thế ngập trời, đang lặng lẽ tập kết. Đó chính là Vạn Đế Thần Triều của Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu đứng đầu, thân ảnh hắn cao ngạo, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi hơi thở đều toát ra một áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh dường như ngưng đọng. Sau lưng hắn là hàng trăm vị Đại Tướng quân, mỗi người đều mang trong mình tu vi Thông Thiên Cảnh trở lên, khí huyết cuồn cuộn như biển cả. Kế đó là hàng vạn Hắc Giáp Thần Vệ, được tôi luyện từ những tinh anh nhất của các thế lực đã quy phục, thân thể mang theo sát khí ngút trời, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến cường giả bình thường run rẩy.
Trong hơn mười năm qua, Lăng Tiêu không chỉ củng cố địa vị trên Hoang Cổ Giới mà còn tận dụng tối đa tài nguyên phong phú nơi đây. Hắn đã tìm thấy thêm vài mảnh vỡ của Chí Tôn Thần Tàng, tuy chỉ là những mảnh nhỏ, nhưng mỗi lần hấp thu đều khiến sức mạnh của hắn tăng vọt, đồng thời mở khóa thêm những ký ức mơ hồ về một quá khứ huy hoàng, một thân phận chí tôn mà hắn vẫn đang trên đường khám phá. Chí Tôn Thần Tàng giờ đây đã không còn là một vật phẩm đơn thuần, mà đã hòa nhập vào huyết mạch, linh hồn hắn, trở thành một phần không thể tách rời của bản thân, thỉnh thoảng bộc phát ra những uy năng kinh người.
“Cổ Hoang Thần Tông…” Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, nhưng lại như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí những người xung quanh. “Các ngươi đã thống trị Hoang Cổ Giới quá lâu rồi. Thời đại của các ngươi, đã đến lúc kết thúc.”
Trên đỉnh Thiên Hoang Thần Sơn, Cổ Hoang Thần Tông đã sớm nhận ra sự hiện diện của Lăng Tiêu và Vạn Đế Thần Triều. Một luồng khí thế hùng hậu từ Thần Sơn bùng nổ, vô số đạo hào quang bay lên, là những cường giả của Cổ Hoang Thần Tông. Đứng đầu là Cổ Hoang Đại Đế, một lão giả tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sắc bén như chim ưng. Bên cạnh hắn là các vị Thái Thượng Trưởng Lão, mỗi người đều là những cường giả tuyệt đỉnh của Hoang Cổ Giới.
“Tiểu bối cuồng vọng!” Một vị Thái Thượng Trưởng Lão gầm lên, giọng nói như sấm sét xé tan mây trời. “Ngươi nghĩ với chút thế lực ô hợp của mình mà có thể lay chuyển Thiên Hoang Thần Sơn sao? Ngươi đã quên ai là chủ nhân của Hoang Cổ Giới này rồi sao?”
Lăng Tiêu không đáp, chỉ đưa tay lên. Lập tức, hàng vạn Hắc Giáp Thần Vệ đồng loạt rút trường đao ra khỏi vỏ, tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng khắp chân trời, tạo thành một âm thanh uy hiếp đến cực điểm. Sát khí ngút trời ngưng tụ thành một đám mây đen khổng lồ, che phủ cả một vùng trời, khiến ánh sáng mặt trời cũng trở nên u ám.
“Cổ Hoang Thần Tông, ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng.” Lăng Tiêu cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói không lớn, nhưng lại ẩn chứa một ý chí không thể lay chuyển. “Hoặc quy hàng, hoặc diệt vong. Không có lựa chọn thứ ba.”
Cổ Hoang Đại Đế sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Hắn đã biết về sự trỗi dậy của Vạn Đế Thần Triều, nhưng vẫn luôn cho rằng đó chỉ là một thế lực mới nổi, chưa đủ để uy hiếp đến căn cơ của Cổ Hoang Thần Tông. Giờ đây, khi đối mặt trực diện với Lăng Tiêu, hắn mới cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ kẻ thanh niên này. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn sở hữu một khí thế bá đạo, một sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ trong thiên hạ đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
“Hừ! Lão phu đường đường là Cổ Hoang Đại Đế, thống trị Hoang Cổ Giới ngàn năm, há lại cúi đầu trước một tiểu bối vô danh như ngươi?!” Cổ Hoang Đại Đế giận dữ hét lên. “Các đệ tử Cổ Hoang Thần Tông, nghe lệnh! Khởi động Cửu Cung Thần Trận, nghênh địch!”
Với mệnh lệnh của Cổ Hoang Đại Đế, toàn bộ Thiên Hoang Thần Sơn chấn động kịch liệt. Vô số phù văn cổ xưa hiện lên, kết nối với nhau tạo thành một mạng lưới phòng ngự khổng lồ, bao phủ lấy toàn bộ tông môn. Chín ngọn đỉnh núi phụ xung quanh Thiên Hoang Thần Sơn trung tâm phát ra ánh sáng chói lọi, ngưng tụ thành chín đạo trụ sáng khổng lồ, bắn thẳng lên trời, sau đó hội tụ lại, hình thành một kết giới phòng ngự vững chắc như thành đồng vách sắt.
“Cửu Cung Thần Trận, đây là đại trận hộ tông của Cổ Hoang Thần Tông, do chính Cổ Hoang Đại Đế dốc sức bố trí, uy lực có thể chống đỡ Đại Đế công kích!” Một vị Đại Tướng quân của Vạn Đế Thần Triều thì thầm, ánh mắt lộ vẻ thận trọng.
Lăng Tiêu vẫn bình thản. Hắn chỉ nhẹ nhàng vươn tay, một luồng ánh sáng ngũ sắc bùng lên từ lòng bàn tay hắn, đó chính là một phần uy năng của Chí Tôn Thần Tàng. Luồng ánh sáng đó không tấn công trực diện, mà chỉ nhẹ nhàng chạm vào kết giới Cửu Cung Thần Trận. Lập tức, kết giới vốn vững chắc như bàn thạch ấy bắt đầu rung chuyển dữ dội, các phù văn cổ xưa phát ra tiếng rắc rắc như sắp vỡ vụn.
“Cái gì?!” Cổ Hoang Đại Đế và các Thái Thượng Trưởng Lão kinh hãi thất sắc. Họ không thể tin vào mắt mình. Lăng Tiêu chỉ một tay chạm nhẹ, uy lực của Cửu Cung Thần Trận đã bị chấn động đến mức ấy sao? Sức mạnh này đã vượt qua phạm trù của Đại Đế bình thường rồi!
Lăng Tiêu không cho bọn họ thêm thời gian kinh ngạc. Hắn nhấc chân tiến lên một bước. Cả người hắn bỗng hóa thành một đạo cầu vồng chói lọi, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa, trực tiếp lao thẳng vào kết giới. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm kinh thiên động địa. Thay vào đó, Lăng Tiêu như một bóng ma, xuyên thẳng qua lớp kết giới Cửu Cung Thần Trận một cách nhẹ nhàng, không gặp chút trở ngại nào.
Khoảnh khắc hắn xuyên qua, toàn bộ kết giới Cửu Cung Thần Trận lập tức vỡ vụn, như một tấm gương bị đánh nát, hóa thành vô số mảnh phù văn tan biến vào không trung. Chín đạo trụ sáng từ các đỉnh núi phụ cũng đồng loạt tắt lịm, những ngọn núi đó cũng bắt đầu rung lắc dữ dội, đá vụn lở xuống ầm ầm.
“Không thể nào!” Cổ Hoang Đại Đế kinh hãi lùi lại ba bước, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn đã dốc toàn bộ tâm huyết vào Cửu Cung Thần Trận, vậy mà Lăng Tiêu lại có thể phá vỡ nó dễ dàng như vậy? Hắn rốt cuộc là quái vật gì?
Lăng Tiêu đứng giữa không trung, phía trên Cổ Hoang Thần Tông, ánh mắt quét qua những khuôn mặt đang tràn ngập sợ hãi của cường giả nơi đây. Hắn không hề tấn công, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để nghiền nát ý chí chiến đấu của đối phương.
“Cổ Hoang Đại Đế, ngươi vẫn còn muốn chống cự sao?” Lăng Tiêu hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa sự uy hiếp đáng sợ.
Cổ Hoang Đại Đế cắn răng, cảm nhận được uy áp khủng khiếp từ Lăng Tiêu. Hắn biết, nếu tiếp tục cứng đầu, Cổ Hoang Thần Tông ngàn năm căn cơ sẽ bị hủy diệt trong chớp mắt. Nhưng hắn là một Đại Đế, làm sao có thể dễ dàng quy hàng?
“Lăng Tiêu, ngươi rốt cuộc là ai? Tại sao lại có sức mạnh kinh khủng đến vậy? Ngươi không phải là Đại Đế bình thường!” Cổ Hoang Đại Đế gầm lên, cố gắng tìm hiểu bí mật của Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu chỉ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự khinh thường. “Ta là Lăng Tiêu. Là Chí Tôn Vạn Đế. Và ta đến để kết thúc kỷ nguyên của các ngươi, khai sáng kỷ nguyên của riêng ta.”
Nói đoạn, Lăng Tiêu vươn một ngón tay, nhẹ nhàng điểm xuống. Một luồng lực lượng vô hình, nhưng hùng vĩ đến mức khiến cả không gian cũng phải run rẩy, giáng xuống Cổ Hoang Thần Tông. Đó không phải là một chiêu thức tấn công hủy diệt, mà là một loại lực lượng phong ấn. Toàn bộ cường giả của Cổ Hoang Thần Tông, bao gồm cả Cổ Hoang Đại Đế, đều cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên người, khiến họ không thể nhúc nhích, tu vi bị phong bế hoàn toàn.
“Ngươi… ngươi đã phong ấn sức mạnh của chúng ta?” Cổ Hoang Đại Đế tuyệt vọng thốt lên. Hắn không thể tin được, một Đại Đế hùng mạnh như hắn lại bị phong ấn dễ dàng như vậy.
“Đây là uy năng của Chí Tôn. Các ngươi, còn chưa đủ tư cách để phản kháng.” Lăng Tiêu lạnh lùng nói. Hắn thu tay về, quay lại nhìn xuống Vạn Đế Thần Triều. “Vạn Đế Thần Triều nghe lệnh! Từ giờ phút này, Cổ Hoang Thần Tông sẽ là một phần của chúng ta. Tiếp quản toàn bộ tài nguyên, thu phục toàn bộ đệ tử. Ai không theo, trục xuất khỏi Hoang Cổ Giới.”
“Vâng lệnh Chí Tôn Vạn Đế!” Vạn Đế Thần Triều đồng loạt hô vang, âm thanh chấn động thiên địa, mang theo sự cuồng nhiệt và kính phục vô bờ bến. Họ đã tận mắt chứng kiến Lăng Tiêu dễ dàng lật đổ Cổ Hoang Thần Tông, một thế lực tưởng chừng bất khả chiến bại. Điều này càng củng cố niềm tin của họ vào vị Chí Tôn trẻ tuổi này.
Lăng Tiêu không ở lại quá lâu. Hắn đã đạt được mục đích. Cổ Hoang Thần Tông đã bị chinh phục, Hoang Cổ Giới giờ đây hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay Vạn Đế Thần Triều. Hắn đã chính thức xưng Đế trên Hoang Cổ Giới, bước đầu xây dựng đế quốc của riêng mình. Nhưng Lăng Tiêu biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ký ức về kẻ thù đã phong ấn hắn ngày càng rõ ràng, và hắn biết rằng, thế lực đó không chỉ nằm ở một Hoang Cổ Giới nhỏ bé này.
Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những tinh cầu khác, những Đại Giới rộng lớn hơn đang chờ hắn chinh phục. Hắn đã là một Đại Đế, nhưng chưa phải là Chí Tôn Vạn Đế thật sự. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí của hắn kiên định như sắt đá.
“Vạn Giới, hãy chờ ta.” Hắn thì thầm, thân ảnh dần tan biến vào hư không, chỉ để lại một truyền thuyết mới về vị Chí Tôn giáng lâm, lật đổ Thần Sơn, thống nhất Đại Giới.