Chí Tôn Vạn Đế
Chương 290

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:41:43 | Lượt xem: 5

Chương 290: Đại Chiến Tiên Phong

Lời tuyên bố của Lăng Tiêu, “Hoang Cổ Giới, hãy cảm nhận đi, kỷ nguyên mới đã bắt đầu!”, không chỉ là một câu nói, mà là một lời sấm truyền vang vọng khắp chiến trường vừa tàn. Không khí vốn đang căng thẳng bởi tàn dư của trận chiến khốc liệt, bỗng chốc như bị đông cứng lại, rồi lại bùng lên một ngọn lửa cuồng nhiệt trong ánh mắt của hàng vạn binh sĩ Vạn Đế Thần Triều. Họ là những người đã chứng kiến sự quật khởi của Lăng Tiêu từ Huyền Giới, theo chân hắn chinh phạt khắp nơi, và giờ đây, đứng trên một Đại Giới hoàn toàn xa lạ, họ cảm nhận được một luồng khí thế mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Bạch Vô Thường và Hắc Vô Thường, hai vị tướng quân trung thành nhất, bước đến gần Lăng Tiêu. Khuôn mặt Bạch Vô Thường ẩn chứa sự phấn khích không thể che giấu, trong khi Hắc Vô Thường vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt hắn cũng ánh lên sự mong chờ. “Bệ hạ, vạn sự đã chuẩn bị. Chúng ta đã thiết lập căn cứ vững chắc ở khu vực này, đủ để làm bàn đạp cho những bước tiến tiếp theo,” Bạch Vô Thường cung kính báo cáo.

Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua những ngọn núi hùng vĩ phía xa, nơi hắn cảm nhận được những luồng khí tức cổ xưa và mạnh mẽ. Đó không phải là khí tức của những kẻ tu sĩ tầm thường, mà là của những thực thể đã đạt đến cảnh giới Đại Đế, hoặc thậm chí là cao hơn. Hoang Cổ Giới này, quả nhiên không đơn giản như những nơi hắn từng chinh phạt.

“Tốt lắm,” Lăng Tiêu nói, giọng điệu trầm thấp nhưng tràn đầy uy quyền. “Hoang Cổ Giới rộng lớn, ẩn chứa vô số cơ duyên và thử thách. Chúng ta không thể chậm trễ. Triệu tập toàn bộ tướng lĩnh, ta muốn một cuộc họp chiến lược ngay lập tức.”

Chỉ trong chốc lát, trong đại trướng được dựng lên tạm thời, những tướng lĩnh hàng đầu của Vạn Đế Thần Triều đã tề tựu đông đủ. Trên bàn là một tấm bản đồ thô sơ của Hoang Cổ Giới, được thu thập vội vã từ những thông tin ít ỏi mà họ có được. Hoang Cổ Giới được chia thành nhiều khu vực, mỗi khu vực lại do một thế lực hùng mạnh trấn giữ. Và trung tâm của tất cả, là dãy Thiên Hoang Thần Sơn, nơi được cho là ngự trị của Cổ Hoang Thần Tông, một trong những thế lực lâu đời và hùng mạnh nhất, đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên.

“Theo tình báo, Cổ Hoang Thần Tông được dẫn dắt bởi một lão quái vật đã tu luyện hàng triệu năm, được gọi là Cổ Hoang Đại Đế. Hắn là một trong những Đại Đế đầu tiên xuất hiện ở Hoang Cổ Giới, nắm giữ sức mạnh kinh thiên động địa,” một mưu sĩ trẻ tuổi trình bày, giọng điệu có chút run rẩy khi nhắc đến cái tên đó.

Lăng Tiêu nhếch môi cười khẩy. “Cổ Hoang Đại Đế? Nghe có vẻ thú vị. Nhưng để thống nhất Hoang Cổ Giới, chúng ta không thể tránh khỏi việc đối đầu với hắn.” Hắn đưa ngón tay chỉ vào bản đồ. “Tuy nhiên, chúng ta sẽ không vội vàng. Con đường thẳng nhất không phải lúc nào cũng là con đường tốt nhất. Trước tiên, hãy quét sạch những thế lực nhỏ và trung bình ở các khu vực lân cận, củng cố nền móng của chúng ta. Đồng thời, ta cần thêm thông tin về Chí Tôn Thần Tàng ở Hoang Cổ Giới.”

Hắn cảm nhận được, sâu thẳm trong Hoang Cổ Giới, có một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại bị che giấu cực kỳ tinh vi. Đó là một mảnh vỡ của Chí Tôn Thần Tàng, hoặc một manh mối quan trọng về nguồn gốc của nó. Ký ức của hắn, dù đã khôi phục được một phần đáng kể, vẫn còn những lỗ hổng, và Hoang Cổ Giới này có vẻ như là một mảnh ghép quan trọng.

Các tướng lĩnh lập tức phân công nhiệm vụ. Các quân đoàn tinh nhuệ của Vạn Đế Thần Triều nhanh chóng được phái đi, bắt đầu cuộc chinh phạt quy mô lớn. Tiếng trống trận lại vang lên, xé tan sự yên bình của Hoang Cổ Giới. Hàng loạt thế lực địa phương, từ tiểu gia tộc đến tông môn trung cấp, đều bị cuốn vào cơn bão chiến tranh. Trước sức mạnh áp đảo của Lăng Tiêu và Vạn Đế Thần Triều, chúng không có bất kỳ cơ hội nào để chống cự.

Trong khi các quân đoàn đang bận rộn mở rộng lãnh thổ, Lăng Tiêu lại lặng lẽ hành động. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt phát ra từ một vùng đất cấm hoang vu, nằm sâu trong một khu rừng rậm cổ xưa, cách xa chiến trường chính. Nơi đó được biết đến với cái tên “Hoang Cổ Tuyệt Địa”, một vùng đất mà ngay cả những cường giả Đại Đế cũng không dám dễ dàng đặt chân vào, bởi lẽ nó ẩn chứa vô số nguy hiểm và lời nguyền cổ xưa.

“Chí Tôn Thần Tàng… nó đang gọi ta,” Lăng Tiêu lẩm bẩm, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Hắn quyết định tự mình tiến vào Hoang Cổ Tuyệt Địa. Sức mạnh của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà ngay cả những Đại Đế bình thường cũng khó lòng sánh kịp, nhưng hắn biết, con đường đến Vĩnh Hằng còn rất dài, và mỗi mảnh ghép của Chí Tôn Thần Tàng đều vô cùng quan trọng.

Với một thân ảnh mờ ảo, Lăng Tiêu xuyên qua vô số ngọn núi, vượt qua các cánh rừng già cỗi. Không lâu sau, một màn sương mù dày đặc bao phủ, mang theo hơi thở của sự hoang tàn và cổ xưa, hiện ra trước mắt hắn. Đây chính là Hoang Cổ Tuyệt Địa. Ngay cả không khí ở đây cũng nặng trịch, dường như bị đọng lại bởi thời gian và vô số sinh linh đã bỏ mạng tại đây.

Bước chân vào Tuyệt Địa, Lăng Tiêu ngay lập tức cảm nhận được những luồng sát khí và ý chí tàn dư của các cường giả cổ xưa. Dưới chân hắn là những bộ xương khổng lồ của các loài viễn cổ yêu thú, những di tích của các trận pháp đã mục nát, và những thanh binh khí đã rỉ sét, nằm rải rác như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thời gian.

Hắn tiến sâu hơn, theo dấu vết của luồng khí tức Chí Tôn Thần Tàng. Con đường càng lúc càng hiểm trở, hắn phải đối mặt với những trận pháp tự nhiên hình thành từ thiên địa, những linh thể tàn dư mang theo sự oán hận của vạn năm trước, và cả những loài quái vật cổ xưa đã thích nghi và sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt này. Nhưng tất cả đều không phải là đối thủ của Lăng Tiêu. Mỗi khi một chướng ngại vật xuất hiện, một luồng sức mạnh bá đạo từ hắn bùng nổ, dễ dàng nghiền nát mọi thứ.

Cuối cùng, sau nhiều ngày đêm vượt qua Hoang Cổ Tuyệt Địa, Lăng Tiêu đến một vực sâu không đáy, nơi có một dòng suối âm u chảy ra từ lòng đất. Trên bờ suối, một khối đá cổ kính, hình thù kỳ dị, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, mang theo sự cổ xưa và một luồng năng lượng khiến cả không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng. Luồng khí tức Chí Tôn Thần Tàng chính là từ đó mà ra.

Lăng Tiêu bước đến gần, cẩn thận quan sát. Khối đá này không phải là một vật phẩm thông thường, nó dường như là một phần của một thực thể lớn hơn, bị tách ra và phong ấn tại đây. Khi hắn chạm vào khối đá, một luồng ký ức khổng lồ ập thẳng vào tâm trí hắn, nhưng không phải là ký ức của hắn, mà là của chính Hoang Cổ Giới.

Hắn thấy được những hình ảnh mơ hồ về một kỷ nguyên xa xưa, khi Hoang Cổ Giới còn là một phần của một vũ trụ rộng lớn hơn, nơi có vô số Chí Tôn cùng tồn tại. Khối đá này chính là một “Thần Nguyên Khởi Thủy”, một viên đá được hình thành từ năng lượng nguyên thủy của vũ trụ, mang trong mình một mảnh thông tin về “Đại Đạo Nguyên Thủy” – thứ mà Tổ Chức bí ẩn đang tìm cách kiểm soát.

Không chần chừ, Lăng Tiêu bắt đầu vận chuyển công pháp, hấp thụ Thần Nguyên Khởi Thủy. Khối đá tan chảy thành một luồng năng lượng tinh khiết, hòa vào cơ thể hắn. Cùng lúc đó, một phần ký ức bị phong ấn sâu thẳm trong tâm trí Lăng Tiêu lại được kích hoạt. Hắn nhìn thấy một vị Chí Tôn cổ xưa, đứng trên đỉnh vạn giới, ánh mắt xuyên thấu thời không, và rồi một bóng hình mờ ảo khác xuất hiện, đưa tay ra, phong ấn vị Chí Tôn đó. Chính là kẻ thù của hắn, Tổ Chức kia!

Sức mạnh của Lăng Tiêu bùng nổ, khí tức của Đại Đế cuồn cuộn không ngừng. Hắn không chỉ hấp thụ năng lượng của Thần Nguyên Khởi Thủy, mà còn lĩnh ngộ được sâu sắc hơn về bản chất của Đại Đạo, về quy luật vận hành của vũ trụ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn như được tưới tắm, một phần nhỏ nữa của phong ấn bị phá vỡ. Hắn cảm thấy mình đã mạnh hơn rất nhiều, và quan trọng hơn, hắn đã có thêm một mảnh ghép quan trọng về kẻ thù.

Vừa lúc Lăng Tiêu hoàn thành việc hấp thụ, một tiếng gầm giận dữ vang lên, xé tan sự yên tĩnh của vực sâu. Một con quái vật cổ xưa, thân hình to lớn như ngọn núi, với đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện từ trong dòng suối âm u. Đó là Hoang Cổ Thủy Long, kẻ trấn giữ Thần Nguyên Khởi Thủy này, một sinh vật đã sống sót qua vô số kỷ nguyên.

“Kẻ phàm trần! Ngươi dám động vào bảo vật của ta!” Hoang Cổ Thủy Long gầm lên, mang theo sức mạnh đủ để xé nát không gian. Nó lao đến, mang theo luồng khí tức tử vong và sự phẫn nộ.

Lăng Tiêu đứng thẳng, không hề lùi bước. Hắn vừa hấp thụ Thần Nguyên Khởi Thủy, sức mạnh dâng trào, đang muốn tìm một đối thủ để kiểm chứng. “Ngươi đến đúng lúc lắm!” Hắn cười lạnh, thân hình hóa thành một tia sáng, lao thẳng vào Hoang Cổ Thủy Long. Một trận chiến kinh thiên động địa bùng nổ trong lòng Hoang Cổ Tuyệt Địa, nhưng kết quả đã được định đoạt. Trước sức mạnh mới của Lăng Tiêu, Hoang Cổ Thủy Long dù cổ xưa và mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chống cự. Trong vòng chưa đầy một canh giờ, nó đã bị Lăng Tiêu đánh bại, thân thể khổng lồ chìm sâu vào vực thẳm.

Trở về từ Hoang Cổ Tuyệt Địa, Lăng Tiêu nhận được tin tức về những thắng lợi liên tiếp của Vạn Đế Thần Triều. Hầu hết các thế lực nhỏ và trung cấp ở khu vực xung quanh đã bị chinh phục hoặc quy phục. Vạn Đế Thần Triều đã thiết lập một nền móng vững chắc trên Hoang Cổ Giới, củng cố lực lượng và thu thập vô số tài nguyên. Danh tiếng của “Chí Tôn Vạn Đế” Lăng Tiêu vang dội khắp các vùng đất, khiến vô số cường giả kinh hãi.

Giờ đây, trước mắt hắn, là dãy Thiên Hoang Thần Sơn hùng vĩ. Hắn đã hoàn thành bước đệm đầu tiên. Sức mạnh đã tăng vọt, ký ức thêm rõ ràng, và Vạn Đế Thần Triều đã sẵn sàng. Lăng Tiêu nhìn về phía những đỉnh núi cao vút, ánh mắt tràn đầy bá đạo và khát vọng chinh phục. Cổ Hoang Thần Tông, Cổ Hoang Đại Đế, các ngươi hãy sẵn sàng đi. Cuộc đối đầu thật sự, mới chỉ sắp bắt đầu.

“Hoang Cổ Giới, đến lúc để các ngươi biết, ai mới là Chí Tôn thật sự!” Hắn thì thầm, nụ cười trên môi tự tin hơn bao giờ hết. Hắn là Lăng Tiêu, là Chí Tôn Vạn Đế, và không có gì có thể ngăn cản bước chân hắn trên con đường Vĩnh Hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8