Chí Tôn Vạn Đế
Chương 280
Chương 280: Thần Phong Quy Phục – Vạn Giới Mở Đầu
Ánh sáng vàng rực rỡ của Đại Đạo Thần Quang dần tan biến vào hư không, mang theo bóng dáng Lăng Tiêu và chiến hạm chủ về lại nơi xa. Phong Thần Điện, nơi từng là biểu tượng của quyền uy tối thượng tại Đại Giới Thần Phong, giờ đây chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Không phải là sự hỗn loạn của chiến tranh, mà là sự hỗn loạn của những tâm hồn tan vỡ, của một niềm tin sụp đổ.
Phong Thiên Đế, vị Chúa Tể của Đại Giới Thần Phong, vẫn còn quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo. Khuôn mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lăng Tiêu vừa biến mất. Cảm giác tuyệt vọng, kinh hoàng, và cả một sự sỉ nhục tột độ dâng trào trong tâm trí hắn. Hắn, một Đế Vương đã thống trị hàng vạn năm, một trong những cường giả đứng đầu Đại Giới, lại bị một thiếu niên trấn áp đến mức không thể nhúc nhích, thậm chí không thể phản kháng dù chỉ một tia thần niệm. Đây không chỉ là thua trận, đây là sự nghiền nát hoàn toàn về ý chí và tinh thần.
Các vị thần tướng, trưởng lão của Phong Thần Điện đứng xung quanh, không ai dám lên tiếng. Họ cũng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Lăng Tiêu không chỉ đánh bại Phong Thiên Đế bằng sức mạnh, mà còn bằng một loại uy áp vượt trên cả Đại Đạo mà họ biết, một thứ quyền năng Chí Tôn ẩn chứa trong từng cử chỉ, từng ánh mắt. Vị Thiên Đế của họ, trong mắt Lăng Tiêu, chỉ như một con kiến hôi, yếu ớt và đáng thương.
“Thiên Đế…” Một vị trưởng lão run rẩy lên tiếng, cố gắng đỡ Phong Thiên Đế dậy. Nhưng Phong Thiên Đế không nhúc nhích, như một bức tượng đá. Hắn đã hiểu ra. Hiểu ra tại sao Lăng Tiêu lại tự tin đến vậy, hiểu ra tại sao đối phương lại dám đơn thân độc mã tiến vào Phong Thần Điện. Bởi vì Lăng Tiêu có đủ tư cách, đủ sức mạnh để làm điều đó. Hắn không cần phải giải thích, không cần phải chứng minh, chỉ cần một ánh mắt, một câu nói, một tia uy áp là đủ.
Giờ đây, viễn cảnh chống cự lại Vạn Đế Thần Triều của Lăng Tiêu không còn là một lựa chọn. Đó là một hành động tự sát, một trò hề ngu ngốc. Đại Giới Thần Phong, với tất cả sự hùng mạnh của mình, không có bất kỳ cơ hội nào. Hắn biết, Lăng Tiêu đã cho hắn một cơ hội, một cơ hội để quy hàng trong danh dự, thay vì bị nghiền nát hoàn toàn.
Trong khi Phong Thần Điện chìm trong sự hoảng loạn và suy tàn tinh thần, trên chiến hạm chủ của Vạn Đế Thần Triều, Lăng Tiêu đang ngồi trên ngai vàng, vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dưới trướng hắn, các vị tướng lĩnh và mưu sĩ hàng đầu đang chờ đợi mệnh lệnh.
“Thiên Đế thần uy, chấn động Thần Phong!” Tề Thiên, vị tướng quân trung thành của Lăng Tiêu, quỳ một gối, giọng nói đầy tôn kính. “Chỉ một mình ngài, đã khiến Phong Thiên Đế hoàn toàn mất hết ý chí. Đại Giới Thần Phong này, chỉ là chuyện sớm muộn.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. “Phong Thiên Đế đã bị trấn áp, nhưng ý chí của toàn bộ Đại Giới Thần Phong thì chưa. Chúng ta không chỉ cần thống trị, mà còn cần sự quy phục từ tâm. Thần Triều của ta sẽ không dựa vào cường quyền mà xây dựng, mà sẽ dựa vào sự tin tưởng và thịnh vượng.”
Hắn vung tay, một tấm bản đồ tinh xảo của Đại Giới Thần Phong hiện ra giữa không trung, với vô số điểm sáng lấp lánh đại diện cho các tông môn, gia tộc, và đế quốc lớn nhỏ. “Ta cho Phong Thiên Đế ba ngày. Trong ba ngày này, hắn sẽ phải tự mình tuyên bố quy phục Vạn Đế Thần Triều, và yêu cầu toàn bộ các thế lực dưới trướng hắn cũng phải quy phục. Nếu có bất kỳ sự chống đối nào…”
Ánh mắt Lăng Tiêu chợt lóe lên một tia lạnh lẽo, khiến không khí trong đại điện như đông cứng lại. “Ta sẽ tự tay dọn dẹp. Vạn Đế Thần Triều không thiếu các Đại Đế khác, cũng không thiếu những thế lực mong muốn được quy phục. Sự tồn tại của Đại Giới Thần Phong hay Phong Thần Điện, không quan trọng bằng việc Đại Giới Thần Phong phải là một phần của Vạn Đế Thần Triều.”
“Tề Thiên, ngươi cùng Bách Lý Tà chỉ huy hạm đội bao vây toàn bộ Phong Thần Điện. Không cho phép bất kỳ ai ra vào mà không có sự cho phép của ta. Đồng thời, cử các sứ giả đến các thế lực lớn trong Đại Giới Thần Phong, mang theo chiếu chỉ của ta. Ai quy phục, sẽ được an vị, giữ nguyên lãnh thổ và quyền lực, chỉ cần công nhận Vạn Đế Thần Triều là chủ tể. Ai chống đối, sẽ bị hủy diệt!” Lăng Tiêu ra lệnh dứt khoát.
“Vâng, Thiên Đế!” Tề Thiên và Bách Lý Tà đồng thanh đáp lời, ánh mắt rực lửa. Họ hiểu rằng, đây là lúc để thể hiện sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều, không chỉ bằng võ lực, mà còn bằng sự tổ chức và quản lý.
Trong ba ngày tiếp theo, Đại Giới Thần Phong chìm trong một sự chấn động lớn. Tin tức về việc Lăng Tiêu đơn độc tiến vào Phong Thần Điện, trấn áp Phong Thiên Đế, nhanh chóng lan truyền khắp nơi như một cơn bão. Các thế lực lớn, từ các đế quốc hùng mạnh đến các tông môn ẩn thế, đều kinh hoàng. Họ đã từng nghe về Vạn Đế Thần Triều và vị Thiên Đế trẻ tuổi bí ẩn, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sức mạnh của hắn lại đạt đến mức độ khủng khiếp như vậy.
Trong Phong Thần Điện, Phong Thiên Đế đã trải qua ba ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời. Hắn đã cố gắng tập hợp ý chí, tìm kiếm một tia hy vọng phản kháng, nhưng mỗi khi nghĩ đến ánh mắt của Lăng Tiêu, cảm giác tuyệt vọng lại nhấn chìm hắn. Hắn nhận ra, sự chênh lệch giữa hai người không chỉ là về cảnh giới, mà là về một sự tồn tại. Một bên là Đế Vương của một Đại Giới, một bên là Chí Tôn của các Chí Tôn.
Cuối cùng, vào buổi sáng của ngày thứ ba, một thông điệp từ Phong Thần Điện được phát tán khắp Đại Giới Thần Phong. Đó là một chiếu thư quy phục, do chính Phong Thiên Đế viết ra, với ấn ký của hắn. Trong chiếu thư, Phong Thiên Đế tuyên bố Đại Giới Thần Phong chính thức quy phục Vạn Đế Thần Triều, và ông ta tự nguyện trở thành một chư hầu dưới trướng Lăng Tiêu. Đồng thời, hắn kêu gọi tất cả các thế lực khác trong Đại Giới Thần Phong cũng phải quy phục, nếu không sẽ tự chịu trách nhiệm về hậu quả.
Tin tức này như một quả bom nổ tung. Tuy nhiên, thay vì sự phản đối, đa số các thế lực đều thở phào nhẹ nhõm. Ngay cả Phong Thiên Đế còn quy phục, thì họ có lý do gì để chống cự? Hơn nữa, những điều khoản mà Vạn Đế Thần Triều đưa ra cũng không quá hà khắc, vẫn cho phép họ giữ lại phần lớn quyền tự trị, chỉ cần công nhận quyền tối cao của Lăng Tiêu.
Những thế lực nhỏ lẻ, hoặc những cá nhân có ý định phản kháng, nhanh chóng bị các hạm đội của Vạn Đế Thần Triều dọn dẹp không chút nương tay. Sự tàn khốc và hiệu quả của quân đội Lăng Tiêu khiến những kẻ còn do dự phải lập tức cúi đầu. Không mất quá nhiều thời gian, Đại Giới Thần Phong đã hoàn toàn nằm trong quyền kiểm soát của Vạn Đế Thần Triều.
Lăng Tiêu không tiêu diệt Phong Thiên Đế, mà để hắn tiếp tục quản lý Đại Giới Thần Phong, nhưng dưới sự giám sát chặt chẽ của một số quan viên do Vạn Đế Thần Triều cử đến. Hắn muốn Phong Thiên Đế trở thành một ví dụ sống, một minh chứng cho sự khoan dung (khi quy phục) và sức mạnh (khi chống đối) của hắn.
Với Đại Giới Thần Phong là viên gạch đầu tiên, Lăng Tiêu bắt đầu xây dựng đế chế của mình vững chắc hơn. Hắn ra lệnh cho các mưu sĩ nghiên cứu sâu hơn về Chí Tôn Thần Tàng, tìm kiếm cách để khai phá toàn bộ tiềm năng của nó. Đồng thời, hắn bắt đầu thu thập thông tin về những Đại Giới khác, cũng như về cái “Tổ Chức” hay “Đạo Thống” bí ẩn đã phong ấn hắn trong quá khứ.
Vạn Đế Thần Triều giờ đây đã không còn là một thế lực sơ khai, mà là một đế quốc hùng mạnh, đã thống nhất thành công một Đại Giới. Lăng Tiêu ngồi trên ngai vàng của mình, nhìn ra ngoài cửa sổ chiến hạm, nơi vô số vì sao lấp lánh trong vũ trụ bao la. Hắn đã thực hiện được một phần mục tiêu của mình: thống nhất một Đại Giới, trở thành một Đại Đế chân chính.
Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường Vạn Giới Chinh Phạt còn dài và đầy chông gai. Kẻ thù của hắn không chỉ là những Đại Đế khác, mà là một thế lực đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Cuộc hành trình để trở thành Chí Tôn Vạn Đế, để khám phá toàn bộ bí mật của mình, và để đối đầu với Tổ Chức tối cao, chỉ mới thực sự bắt đầu.
Đại Giới Thần Phong đã quy phục, trở thành một căn cứ vững chắc cho Lăng Tiêu. Từ nơi đây, ánh sáng của Vạn Đế Thần Triều sẽ dần lan tỏa, chiếu rọi khắp các Đại Giới, mở ra một kỷ nguyên mới của sự chinh phạt và thống nhất.