Chí Tôn Vạn Đế
Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:36:23 | Lượt xem: 5

Chương 279: Chinh Phạt Thần Phong – Cánh Cửa Vạn Giới

Hư Không vô tận nứt toác, không phải bằng sức mạnh bạo lực mà bằng một sự tinh xảo đến kinh ngạc, như tấm màn lụa vũ trụ bị xé đôi. Hàng vạn chiến thuyền khổng lồ, mỗi chiếc đều khắc họa những đường nét cổ xưa của Thần Triều, ánh lên hào quang rực rỡ, nối đuôi nhau xuyên qua khe nứt không gian, hạ cánh uy nghi xuống một Đại Giới hoàn toàn xa lạ. Đây là Đại Giới Thần Phong, cánh cửa đầu tiên của cuộc chinh phạt vạn giới, nơi Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế, sẽ khẳng định uy danh và ý chí của mình.

Đại Giới Thần Phong hiện ra trước mắt Vạn Đế Thần Triều là một cảnh tượng hùng vĩ đến choáng ngợp. Không phải những lục địa liền mạch như giới mà Lăng Tiêu từng thống ngự, Thần Phong là một tập hợp vô số những đảo đá khổng lồ lơ lửng giữa tầng không, nối với nhau bằng những cầu đá cổ kính và vô số luồng gió xoáy năng lượng. Từ những hòn đảo lớn nhất, những tòa thành bằng ngọc bích và đá quý vươn cao, chạm tới tầng mây, ánh lên vẻ thần bí và tráng lệ. Những luồng khí lưu mạnh mẽ mang theo năng lượng nguyên tố phong dào dạt khắp nơi, tạo nên những cảnh tượng hùng vĩ của mây bay, thác gió và những dòng sông khí vô hình. Đây là một thế giới của gió, của tốc độ, và của những cường giả có khả năng ngự phong phi hành, tự do giữa trời đất.

Sự xuất hiện đột ngột của hạm đội Vạn Đế Thần Triều, với quy mô và khí thế áp đảo, lập tức gây chấn động toàn bộ Đại Giới Thần Phong. Từng chiếc chiến thuyền không chỉ là công cụ chiến tranh mà còn là những tòa thành di động, mang theo hàng triệu binh sĩ tinh nhuệ, những Thần Tướng uy dũng, và vô số cơ giáp chiến đấu được luyện hóa từ tinh hoa vũ trụ. Ánh sáng vàng rực rỡ từ những chiến thuyền chiếu rọi khắp không gian, xé tan màn sương mù vĩnh cửu của Thần Phong, khiến vạn vật phải run rẩy.

Trên chiến hạm chủ, chiếc “Chí Tôn Thần Hoàng” được chế tạo từ tinh thạch vạn năm, Lăng Tiêu đứng sừng sững, thân ảnh hắn dường như hòa quyện với cả vũ trụ, toát ra một khí chất quân lâm thiên hạ, vạn vật đều phải cúi đầu. Đôi mắt hắn sâu thẳm như tinh không, quét qua những hòn đảo lơ lửng, những tòa thành tráng lệ, và những sinh linh đang hoảng loạn bên dưới. Bên cạnh hắn là những Đại Tướng đã theo hắn chinh chiến từ những ngày đầu, giờ đây mỗi người đều mang trong mình khí thế của một vị Thần Vương, sẵn sàng xông pha mọi chiến trường.

“Truyền lệnh!” Giọng Lăng Tiêu vang vọng, không quá lớn nhưng đủ để truyền đến từng ngóc ngách của hạm đội, mang theo uy áp không thể chống cự. “Toàn quân tạm dừng. Ta sẽ đích thân tiếp kiến chủ nhân của Đại Giới Thần Phong.”

Vô số luồng sáng từ các chiến thuyền tỏa ra, ngưng tụ thành một con đường ánh sáng vàng rực rỡ, dẫn thẳng tới tòa thành lớn nhất, uy nghi nhất của Thần Phong, được gọi là “Phong Thần Điện”. Lăng Tiêu không một lời, bước đi trên con đường ánh sáng đó, mỗi bước chân đều như dẫm lên nhịp đập của thiên địa. Phía sau hắn, hai vị Thần Tướng hàng đầu của Vạn Đế Thần Triều, Ma Thiên và Long Vũ, theo sát, mang theo khí thế như núi đổ biển dời.

Tại Phong Thần Điện, không khí căng thẳng đến tột độ. Hàng trăm cường giả cấp Thần Tướng của Thần Phong, vận giáp trụ màu xanh ngọc, tay cầm trường thương bằng phong tinh, đứng thành hàng dài, ánh mắt đầy đề phòng và kiên quyết. Trung tâm điện, một lão giả tóc bạc phơ như sương, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang ngồi trên ngai vàng lơ lửng. Đó là Phong Thiên Đế, vị Đại Đế thống trị Đại Giới Thần Phong đã hàng vạn năm, một cường giả đạt đến cảnh giới Bán Bộ Chí Tôn, có khả năng triệu hồi Phong Thần Lực, làm chủ những cơn bão vũ trụ.

Khi Lăng Tiêu bước vào, toàn bộ Phong Thần Điện chìm vào im lặng chết chóc. Hắn không hề che giấu khí tức của mình. Dù không cố ý áp bức, nhưng uy năng Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tự nhiên tỏa ra, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề như chì. Những cường giả Thần Phong, dù đã quen với áp lực của Phong Thiên Đế, vẫn cảm thấy lồng ngực bị đè nén, hô hấp khó khăn, linh hồn run rẩy. Ngay cả Phong Thiên Đế cũng khẽ nheo mắt, trong lòng dâng lên sự kinh hãi tột độ. Áp lực này không phải của một Đại Đế bình thường, mà là của một thực thể vượt xa mọi tưởng tượng của ông ta.

Lăng Tiêu đứng giữa điện, ánh mắt quét qua Phong Thiên Đế, rồi nhìn về phía những cường giả Thần Phong đang đứng xung quanh. “Ta là Lăng Tiêu, Chí Tôn Vạn Đế, chủ nhân của Vạn Đế Thần Triều.” Giọng hắn trầm ấm nhưng mang theo một uy lực khiến không gian rung chuyển. “Hôm nay, ta đến đây không phải để tàn sát, mà là để chiêu an, để kiến tạo một trật tự mới.”

Phong Thiên Đế đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng khí thế không hề suy giảm. Ông ta nhìn thẳng vào Lăng Tiêu, đôi mắt ánh lên tia phong mang sắc lạnh. “Vạn Đế Thần Triều? Chí Tôn Vạn Đế? Ta chưa từng nghe qua một thế lực nào có thể tùy tiện xé rách Hư Không, tiến vào Đại Giới của ta mà còn dám nói lời lớn như vậy. Ngươi muốn kiến tạo trật tự gì? Trật tự do ngươi định đoạt, ép buộc Thần Phong chúng ta phải quy phục sao?”

Lăng Tiêu khẽ nhếch môi, không hề tức giận. “Đại Giới Thần Phong tồn tại độc lập đã quá lâu, nhưng các ngươi không biết rằng, bên ngoài vũ trụ bao la này, có những thế lực còn mạnh hơn các ngươi gấp vạn lần, đang rình rập, nuốt chửng từng Đại Giới một. Ta đến đây, là để thống nhất vạn giới, tập hợp sức mạnh của tất cả, để chống lại một Tổ Chức bí ẩn đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, một Tổ Chức muốn kiểm soát toàn bộ Đại Đạo, biến vạn vật thành nô lệ.”

Những lời của Lăng Tiêu khiến toàn bộ Phong Thần Điện xôn xao. Dù hoài nghi, nhưng khí thế và sự tự tin tuyệt đối của hắn khiến họ không thể không suy nghĩ. Phong Thiên Đế nheo mắt, ánh mắt dò xét. “Tổ Chức? Ngươi nói gì? Ngươi nghĩ chỉ bằng vài lời này mà có thể khiến Thần Phong chúng ta từ bỏ sự tự do, quy phục dưới trướng một kẻ lạ mặt ư?”

“Tự do?” Lăng Tiêu cười khẩy. “Dưới sự đe dọa của Tổ Chức, không có Đại Giới nào có thể giữ được sự tự do vĩnh viễn. Ta đã từng là phế vật, từng bị Tổ Chức phong ấn sức mạnh và ký ức, suýt chút nữa đã mất đi tất cả. Ta hiểu rõ sự tàn độc của chúng. Ta không muốn ép buộc, nhưng ta cũng không có thời gian để thuyết phục từng kẻ một. Ta cần sức mạnh của các ngươi, và các ngươi cần sự bảo vệ của ta.”

Ánh mắt Phong Thiên Đế lóe lên vẻ kiên quyết. “Kẻ mạnh nhất mới có quyền lên tiếng. Nếu ngươi thực sự có khả năng bảo vệ Thần Phong, vậy thì hãy chứng minh đi. Đại Giới Thần Phong chúng ta không bao giờ cúi đầu trước kẻ yếu. Nếu ngươi muốn thống ngự Thần Phong, thì hãy bước qua thi thể của ta!”

Phong Thiên Đế nói xong, một luồng phong nguyên lực kinh hoàng bùng nổ từ cơ thể ông ta, xoáy thành một cơn lốc màu xanh lam, cuốn phăng mọi thứ trong Phong Thần Điện. Trường thương phong tinh trong tay ông ta rung lên bần bật, khí thế như muốn xé nát cả không gian. Ông ta không hề do dự, trực tiếp tấn công Lăng Tiêu. Một mũi thương mang theo sức mạnh của hàng ngàn cơn bão, tốc độ xé gió, thẳng tiến đến ngực Lăng Tiêu.

“Ồ?” Lăng Tiêu chỉ khẽ nhướng mày. Hắn không hề né tránh, cũng không cần Long Vũ hay Ma Thiên ra tay. Một luồng khí tức cổ xưa, hùng vĩ, mang theo sự uy nghiêm của vạn vật và sự bá đạo của vũ trụ, bùng nổ từ cơ thể hắn. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng, một luồng năng lượng đã được Lăng Tiêu luyện hóa phần lớn, đủ để áp chế mọi Đại Đạo trong phạm vi nhất định.

Cơn lốc phong nguyên lực của Phong Thiên Đế va chạm với luồng khí tức của Lăng Tiêu, lập tức tiêu tán như băng tuyết gặp lửa nóng. Mũi thương phong tinh sắc bén đến cực điểm, chỉ cách ngực Lăng Tiêu một tấc, đột ngột dừng lại, không thể tiến thêm dù chỉ một ly. Như có một bức tường vô hình, vững chắc hơn cả kim cương, chặn đứng mọi công kích.

Phong Thiên Đế trợn tròn mắt. Ông ta cảm thấy như mình đang tấn công vào một ngọn núi Thái Sơn bất diệt, vào chính ý chí của vũ trụ. Sức mạnh của Lăng Tiêu không phải là thuần túy công kích hay phòng ngự, mà là một sự áp chế tuyệt đối, một quy tắc tối thượng, khiến mọi chiêu thức của ông ta trở nên vô nghĩa.

Lăng Tiêu chậm rãi đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào mũi thương phong tinh. “Ngươi có ý chí của một Đại Đế, nhưng sức mạnh của ngươi, vẫn còn quá nhỏ bé.”

Chỉ một cái chạm nhẹ, nhưng mũi thương phong tinh lập tức hóa thành vô số hạt bụi tinh tú, tan biến vào hư không. Phong Thiên Đế rên lên một tiếng đau đớn, linh hồn ông ta như bị xé toạc, ngã quỵ xuống ngai vàng. Ông ta kinh hoàng nhìn Lăng Tiêu, không thể tin vào những gì mình vừa trải qua. Một cường giả Bán Bộ Chí Tôn như ông ta, lại bị áp chế đến mức này chỉ bằng một cái chạm nhẹ?

“Ta không muốn lãng phí thời gian,” Lăng Tiêu tiếp tục nói, giọng hắn không chút cảm xúc. “Ta cho ngươi ba ngày. Ba ngày để tập hợp tất cả các cường giả của Thần Phong, tuyên bố quy phục Vạn Đế Thần Triều. Nếu không, ta sẽ dùng sức mạnh của mình để thống nhất Đại Giới này. Đến lúc đó, sẽ không còn Thần Phong Điện, cũng không còn Phong Thiên Đế nữa.”

Ánh mắt Lăng Tiêu không hề có ý đe dọa, mà chỉ là sự thật trần trụi, lạnh lùng. Điều đó càng khiến Phong Thiên Đế và toàn bộ cường giả Thần Phong cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng. Họ biết rằng, lời Lăng Tiêu nói ra không phải là lời nói suông. Hắn có sức mạnh để làm điều đó, và hắn sẽ không ngần ngại.

Lăng Tiêu quay lưng lại, bước ra khỏi Phong Thần Điện, bước đi trên con đường ánh sáng vàng rực rỡ, trở về chiến hạm chủ. Hắn để lại sau lưng một Phong Thần Điện hỗn loạn, cùng với một Phong Thiên Đế đang chìm đắm trong sự tuyệt vọng và kinh hoàng tột độ. Trận chiến đầu tiên của Vạn Giới Chinh Phạt, chưa thật sự bắt đầu, nhưng uy thế của Chí Tôn Vạn Đế đã được thiết lập. Đại Giới Thần Phong, liệu sẽ quy phục hay sẽ chống cự đến cùng? Lăng Tiêu không quan tâm, bởi hắn biết, dù là cách nào, Thần Phong cũng sẽ là viên gạch đầu tiên trên con đường thống nhất vạn giới của hắn.

Cánh cửa đầu tiên của cuộc chiến vũ trụ đã mở ra. Vũ trụ rộng lớn đang chờ đợi sự xuất hiện của một vị Chí Tôn thực sự, người sẽ định hình lại vận mệnh của vạn giới. Và Lăng Tiêu, mang theo Vạn Đế Thần Triều hùng mạnh, đã sẵn sàng để viết nên thiên sử ca của riêng mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8