Chí Tôn Vạn Đế
Chương 235

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:14:45 | Lượt xem: 5

Chương 235: Đại Giới Tiên Vực – Chạm Trán Đầu Tiên

Cánh cổng không gian khổng lồ rung động dữ dội, nuốt trọn những đạo quân tiên phong cuối cùng của Vạn Đế Thần Triều, rồi từ từ khép lại, để lại phía sau một khoảng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ trên Vạn Giới. Nhưng sự tĩnh lặng đó chỉ là tạm thời, bởi vì ở một nơi khác, rất xa xăm, một kỷ nguyên chinh phạt mới đã chính thức được mở ra.

Khi những chiến thuyền tiên phong của Vạn Đế Thần Triều xuyên qua bức màn không gian, chúng không lập tức đâm sầm vào một thế giới nào đó, mà chậm rãi xuất hiện trong một vùng hư không kỳ lạ. Nơi đây không có sao trời lấp lánh như vũ trụ quen thuộc, mà tràn ngập một thứ ánh sáng vàng nhạt, huyền ảo, như thể vạn vật đều được bao phủ bởi một lớp sương mù tiên khí. Không gian dường như đặc quánh hơn, chứa đựng một loại năng lượng nguyên thủy mà Lâm Phàm chưa từng cảm nhận được ở Vạn Giới cũ của hắn.

Đây là Đại Giới Tiên Vực. Một trong vô số Đại Giới mà Vạn Đế Thần Triều sẽ đặt chân đến.

Những tướng lĩnh và binh sĩ của Vạn Đế Thần Triều, dù đã trải qua vô số trận mạc, vẫn không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh tượng trước mắt. Không khí nơi đây mang theo một mùi hương lạ lẫm, vừa thanh khiết vừa nồng nàn, như hương của ngàn hoa và vạn vật sinh sôi. Từ xa, họ có thể nhìn thấy những dải đất khổng lồ trôi nổi trong hư không, không phải là những hành tinh hình cầu quen thuộc, mà là những lục địa bằng phẳng, rộng lớn, được bao phủ bởi rừng cây cổ thụ cao vút chạm tới tầng mây, những ngọn núi hùng vĩ đâm thẳng lên trời, và những dòng sông tiên khí cuồn cuộn chảy.

Ngay lập tức, các tướng lĩnh hàng đầu như Lôi Vân Tướng Quân, Xích Viêm Đại Đế, và Quân Sư Tịch Nguyệt đã điều động binh lực. Những chiến hạm khổng lồ của Thần Triều từ từ tản ra, tạo thành một đội hình phòng thủ chặt chẽ. Hàng ngàn thám trắc phi thuyền nhỏ hơn được phái đi, mang theo những cường giả tinh thông trận pháp và dò xét, nhanh chóng thăm dò môi trường xung quanh và tìm kiếm một điểm hạ cánh an toàn.

Không lâu sau, Lâm Phàm xuất hiện. Hắn bước ra từ chiến hạm trung tâm, đứng trên đài chỉ huy cao nhất, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ cảnh tượng. Sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, phân tích và hấp thụ những thông tin từ môi trường xung quanh. Hắn cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc của Đại Giới này. Nguyên khí ở đây không chỉ dồi dào hơn mà còn mang một thuộc tính “tiên” rõ rệt, tinh khiết và mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh khí nào hắn từng gặp.

“Đại Giới Tiên Vực… quả nhiên không tầm thường.” Lâm Phàm khẽ lẩm bẩm, nụ cười nhạt hiện lên trên môi. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. Vạn giới mà hắn thống nhất trước đây chỉ là một phần nhỏ của vũ trụ rộng lớn. Những Đại Giới khác, đặc biệt là những nơi có liên hệ với Tổ Chức bí ẩn, chắc chắn sẽ có đặc điểm riêng biệt và những cường giả đáng gờm.

Một lát sau, một phi thuyền trinh sát cấp tốc quay về, đáp xuống gần đài chỉ huy của Lâm Phàm. Một thám trắc giả cấp cao vội vàng báo cáo: “Bẩm Chí Tôn, chúng thần đã phát hiện một lục địa khổng lồ cách đây không xa. Nơi đó có dấu hiệu sinh linh mạnh mẽ và một loại kiến trúc đặc trưng của thế giới tu tiên. Chúng thần tin rằng đó là một trong những trung tâm của Đại Giới này.”

Lâm Phàm gật đầu. “Có bất kỳ dấu hiệu thù địch nào không?”

“Tạm thời chưa. Nhưng chúng thần cảm nhận được một vài luồng khí tức cường đại đang ẩn mình, có vẻ như đã phát hiện ra sự xuất hiện của chúng ta.”

“Tốt.” Lâm Phàm quay sang Tịch Nguyệt. “Quân Sư, hãy truyền lệnh. Toàn quân tiến vào lục địa đó, thiết lập căn cứ tạm thời. Lôi Vân, Xích Viêm, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Chúng ta sẽ không ẩn mình. Hãy để họ biết, Chí Tôn Vạn Đế đã đến!”

Mệnh lệnh được truyền đi nhanh chóng. Hàng ngàn chiến hạm bắt đầu di chuyển, tạo thành một đội hình uy nghi, rẽ sóng tiên khí mà tiến thẳng về phía lục địa khổng lồ. Bóng của những chiến hạm khổng lồ đổ xuống mặt đất, gây ra một sự chấn động không nhỏ trong khu vực.

Khi Vạn Đế Thần Triều tiến sâu hơn, cuối cùng, sự kháng cự đã xuất hiện. Từ trên lục địa, hàng chục đạo quang mang rực rỡ đột nhiên phóng lên không trung, chặn đứng đường đi của hạm đội. Đó là những cường giả của Đại Giới Tiên Vực, cưỡi trên những bảo khí lấp lánh, hoặc hóa thân thành những linh thú khổng lồ mang khí thế uy mãnh. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, khí tức quanh thân hùng hậu như biển cả, tu vi hiển nhiên đã đạt đến cảnh giới Đại Đế sơ kỳ, hoặc tương đương với cấp độ Chân Tiên của thế giới này.

“Kẻ nào dám xông vào Tiên Vực ta?” Lão giả quát lớn, giọng nói vang vọng như sấm sét, mang theo uy áp kinh người. “Các ngươi là chủng tộc nào? Có ý đồ gì?”

Lâm Phàm không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước ra khỏi chiến hạm, lơ lửng giữa không trung. Đằng sau hắn, hàng ngàn chiến hạm đã mở ra những cửa khoang khổng lồ, vô số binh sĩ Vạn Đế Thần Triều, trang bị giáp trụ sáng loáng, khí thế ngút trời, đã sẵn sàng lao ra. Khí thế hùng vĩ, bao trùm cả một khoảng không gian, khiến các cường giả Tiên Vực phải rùng mình.

“Chúng ta là Vạn Đế Thần Triều.” Xích Viêm Đại Đế bước ra, giọng nói vang dội như tiếng núi lửa phun trào. “Đến để chinh phạt và kiến lập trật tự mới.”

“Ngông cuồng!” Lão giả Tiên Vực giận dữ. “Tiên Vực ta đã tồn tại vô số kỷ nguyên, há lại để đám tiểu bối các ngươi muốn đến là đến, muốn đi là đi sao? Chuẩn bị nghênh chiến! Hãy cho bọn chúng biết sự hùng mạnh của Tiên Vực!”

Ngay lập tức, hàng chục cường giả Tiên Vực cùng lúc xuất thủ. Những đạo pháp thuật tiên gia rực rỡ như cầu vồng, những tiên khí sắc bén mang theo uy lực hủy diệt, hóa thành cuồng phong bão táp lao thẳng về phía hạm đội Vạn Đế Thần Triều. Tuy nhiên, Vạn Đế Thần Triều đã chuẩn bị sẵn sàng. Những lá chắn năng lượng khổng lồ từ các chiến hạm được kích hoạt, biến thành một bức tường ánh sáng bất khả xâm phạm. Đồng thời, hàng vạn khẩu pháo năng lượng trên chiến hạm đồng loạt khai hỏa, bắn ra vô số chùm sáng hủy diệt.

Trận chiến nổ ra tức thì. Dù các cường giả Tiên Vực có tu vi cao thâm, nhưng họ không thể địch lại sự tổ chức chặt chẽ và sức mạnh công nghệ kết hợp với tu luyện của Vạn Đế Thần Triều. Lôi Vân Tướng Quân, thân pháp như điện chớp, chỉ trong chớp mắt đã xuyên qua hàng ngũ địch, đánh bại vài vị Chân Tiên cấp thấp. Xích Viêm Đại Đế thì hóa thân thành một pho tượng lửa khổng lồ, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo sức nóng thiêu đốt vạn vật, đẩy lùi lão giả Tiên Vực về phía sau.

Trong khi trận chiến diễn ra ác liệt, Lâm Phàm vẫn đứng yên, quan sát. Hắn không vội ra tay, mà để các tướng lĩnh của mình thể hiện sức mạnh. Hắn cần thu thập thêm thông tin về phong cách chiến đấu và sức mạnh của Đại Giới này. Tuy nhiên, một luồng khí tức quen thuộc, mờ nhạt nhưng đầy nguy hiểm, chợt lướt qua cảm giác của hắn.

Là hơi thở của Tổ Chức! Nó rất yếu, như một dấu vết còn sót lại, nhưng Lâm Phàm không thể nhầm lẫn. Hắn đã gặp nó vô số lần trong quá trình thức tỉnh ký ức và sức mạnh của mình.

Ánh mắt Lâm Phàm chợt lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào một trong những cường giả Tiên Vực đang chiến đấu, một người có vẻ như là thủ lĩnh thứ hai của nhóm này, người mà khí tức của Tổ Chức có vẻ mạnh mẽ nhất.

“Dừng lại.” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng khắp chiến trường, xuyên qua mọi tiếng nổ và tiếng gầm thét, khiến tất cả mọi người, cả phe mình lẫn phe địch, đều phải khựng lại.

Một luồng áp lực vô hình từ Lâm Phàm tỏa ra, đè nén vạn vật. Đó không phải là áp lực của sức mạnh thuần túy, mà là áp lực của Đạo, của ý chí Chí Tôn. Các cường giả Tiên Vực, dù kiên cường đến đâu, cũng cảm thấy như có một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên mình, khiến họ không thể nhúc nhích. Ngay cả lão giả Tiên Vực mạnh nhất cũng phải kinh hãi, nhận ra sự khác biệt khủng khiếp giữa mình và vị Chí Tôn trẻ tuổi này.

Lâm Phàm nhẹ nhàng đưa tay ra, một luồng sức mạnh vô hình khóa chặt cường giả Tiên Vực mà hắn đã nhắm tới. Người đó hoảng sợ giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi sự kiềm tỏa. Lâm Phàm kéo hắn lại gần, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào đối phương.

“Ngươi… có liên quan gì đến Tổ Chức?” Lâm Phàm lạnh lùng hỏi. Hắn không cần bất kỳ lời thú tội nào. Sức mạnh Chí Tôn của hắn đã cho phép hắn nhìn thấu những dấu vết năng lượng ẩn sâu trong cơ thể đối phương.

Cường giả Tiên Vực kia ban đầu còn tỏ ra khó hiểu, nhưng khi Lâm Phàm nhắc đến “Tổ Chức”, ánh mắt hắn chợt lóe lên một tia kinh hoàng không thể che giấu, xen lẫn sự sợ hãi và một chút điên dại. Điều đó đã xác nhận mọi thứ.

“Chí Tôn… ngươi biết Tổ Chức?” Lão giả Tiên Vực kinh ngạc hỏi, quên mất cả trận chiến.

Lâm Phàm không trả lời lão. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, một luồng sức mạnh từ ngón tay hắn xuyên qua trán của cường giả Tiên Vực đang bị khống chế. Không phải là giết chóc, mà là dò xét linh hồn. Một lượng lớn thông tin về Đại Giới Tiên Vực, về các thế lực, và đặc biệt là về những dấu vết của Tổ Chức, nhanh chóng được Lâm Phàm hấp thụ.

Vài giây sau, Lâm Phàm thu tay lại. Cường giả Tiên Vực kia ngã vật xuống, hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng vẫn còn sống. Lâm Phàm đã lấy được những gì cần thiết.

“Đại Giới Tiên Vực này, không chỉ có những cường giả tự thân tu luyện, mà còn có một nhánh của Tổ Chức ẩn mình sâu bên trong, thao túng một vài thế lực lớn.” Lâm Phàm quay sang các tướng lĩnh, giọng nói lạnh lẽo. “Đây sẽ là điểm khởi đầu của chúng ta. Không chỉ chinh phạt, mà còn là thanh trừng.”

Một làn sóng hưng phấn và lo lắng lan tỏa khắp Vạn Đế Thần Triều. Đây là bước đi đầu tiên vào cái không gian vô định, vào những thế giới chưa biết. Đó là một cuộc phiêu lưu, một cuộc chinh phạt, và cũng là một canh bạc lớn.

Lâm Phàm đứng đó, nhìn theo cánh cổng không gian đang dần khép lại. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của Vạn Đế Thần Triều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của vô số Đại Giới. Tiếng trống trận của cuộc đại chiến vĩ đại nhất vũ trụ đang nổi lên, không còn chậm rãi nữa, mà đã hùng tráng, dồn dập, vang vọng khắp các tầng không gian, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức bắt đầu.

Chí Tôn Vạn Đế sẽ không chỉ là một huyền thoại, mà là một sự thật khắc sâu vào tận cùng vũ trụ. Và Lâm Phàm, người mang danh hiệu đó, sẽ là kiến trúc sư của một trật tự vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8