Chí Tôn Vạn Đế
Chương 234
Chương 234: Vạn Giới Chinh Phạt – Khởi Đầu Viễn Chinh
Tiếng kèn hiệu chiến thắng đã dứt, nhưng âm vang của nó vẫn còn vọng mãi trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn đứng trên Đại Điện Vạn Đế, uy nghi và cô độc, ánh mắt xuyên qua mái vòm lấp lánh, hướng về bầu trời đêm vô tận. Mỗi vì sao lấp lánh kia không còn là một điểm sáng vô tri, mà là một thế giới, một Đại Giới xa xôi, một thử thách mới, một phần của sứ mệnh vĩ đại mà hắn đã tự đặt ra.
Thiên Hằng Giới đã nằm dưới chân hắn, thống nhất thành Vạn Đế Thần Triều. Đó là một chiến công hiển hách, minh chứng cho ý chí và sức mạnh không ngừng nghỉ. Nhưng Lâm Phàm biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Kẻ thù của hắn, Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, không chỉ tồn tại ở một góc nhỏ của vũ trụ này. Chúng trải rộng khắp các Đại Giới, ẩn mình trong bóng tối, thao túng vận mệnh của vô số sinh linh.
“Vạn Giới Chinh Phạt,” Lâm Phàm thì thầm một lần nữa, âm thanh trầm thấp mang theo quyết tâm sắt đá. Hắn không chỉ muốn trả thù, hắn muốn khai sáng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên nơi Chí Tôn Chi Đạo của hắn sẽ thống trị, nơi không còn ai phải chịu cảnh bị thao túng hay phong ấn vận mệnh. “Sẽ không ai có thể ngăn cản ta. Tổ Chức, các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra. Và ta, Lâm Phàm, sẽ là người khai sáng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Chí Tôn Vĩnh Hằng.”
Cảm nhận được sự chấn động từ sâu thẳm trong Chí Tôn Thần Tàng, một luồng sức mạnh cổ xưa đang dần được giải phóng. Mỗi khi Lâm Phàm tiến thêm một bước trên con đường của mình, một mảnh ký ức lại lóe lên, một phần sức mạnh lại thức tỉnh. Hắn biết, con đường phía trước còn xa, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Sáng hôm sau, Đại Điện Vạn Đế tề tựu đông đủ. Các Đại Tướng, Mưu Sĩ, và Cường Giả hàng đầu của Vạn Đế Thần Triều đều có mặt, ánh mắt hừng hực lửa chiến. Họ đã cùng Lâm Phàm trải qua bao trận chiến sinh tử, cùng hắn kiến tạo nên một đế chế hùng mạnh. Giờ đây, họ sẵn sàng cho một cuộc hành trình vĩ đại hơn.
Lâm Phàm ngồi trên long ỷ, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt. “Chư vị,” hắn cất lời, giọng nói mang theo uy áp của một Đại Đế. “Thiên Hằng Giới đã thống nhất. Vạn Đế Thần Triều đã đứng vững. Nhưng mục tiêu của chúng ta không chỉ dừng lại ở đây. Vũ trụ vô tận, vạn giới trùng điệp, và kẻ thù của chúng ta đang ẩn mình trong bóng tối của những thế giới đó.”
Sự im lặng bao trùm Đại Điện. Ai cũng hiểu ý nghĩa lời nói của Lâm Phàm. Vạn Giới Chinh Phạt không phải là một khẩu hiệu, mà là một mệnh lệnh. Đây là một bước nhảy vọt, từ việc thống nhất một Đại Giới đến việc chinh phục cả vũ trụ.
“Đại Đế,” một vị tướng quân lão luyện, Lâm Thanh, bước ra, cung kính hỏi. “Xin hỏi, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu? Các Đại Giới khác có cấu trúc không gian khác biệt, và việc di chuyển giữa chúng là một thách thức lớn. Hơn nữa, chúng ta chưa rõ về các nền văn minh, các chủng tộc, và các thế lực cường đại ở những thế giới xa lạ đó.”
Lâm Phàm gật đầu. “Ngươi nói đúng. Đó là những thách thức không nhỏ. Tuy nhiên, chúng ta đã có sự chuẩn bị. Trong quá trình thống nhất Thiên Hằng Giới, ta đã thu thập được nhiều di tích cổ xưa, nhiều bản đồ tinh không và công pháp liên quan đến việc xuyên không. Đặc biệt, ta đã tìm thấy một số tàn tích của Cổ Thần Trận Pháp, những trận pháp có khả năng kết nối các Đại Giới.”
Hắn vẫy tay, một bản đồ tinh không khổng lồ hiện ra giữa không trung, lấp lánh vô số điểm sáng. Một điểm sáng rực rỡ nhất chính là Thiên Hằng Giới, xung quanh nó là hàng trăm, hàng ngàn điểm sáng khác, tượng trưng cho các Đại Giới lân cận.
“Trong số những Đại Giới gần chúng ta nhất, có một Đại Giới được gọi là Thiên U Giới,” Lâm Phàm chỉ vào một điểm sáng cách Thiên Hằng Giới không quá xa. “Theo các ghi chép cổ, Thiên U Giới là một thế giới có tài nguyên phong phú, đặc biệt là các loại khoáng thạch dùng để chế tạo phi thuyền không gian và trận pháp xuyên không. Quan trọng hơn, ta có cảm giác, Tổ Chức đã bắt đầu đặt chân tới đó, hoặc ít nhất là có một số chân rết của chúng đang hoạt động tại Thiên U Giới.”
Một vị mưu sĩ trẻ tuổi, Lý Mặc, tiến lên. “Đại Đế anh minh. Nếu đúng như vậy, Thiên U Giới không chỉ là nguồn tài nguyên, mà còn là cơ hội để chúng ta thăm dò về Tổ Chức. Tuy nhiên, việc xâm nhập một Đại Giới xa lạ cần sự cẩn trọng tuyệt đối. Chúng ta cần phái các đội trinh sát tinh nhuệ đi trước, thu thập thông tin tình báo chi tiết về sức mạnh, cấu trúc quyền lực, và các điểm yếu của Thiên U Giới.”
Lâm Phàm tán thành. “Chính xác. Lý Mặc, ngươi sẽ phụ trách việc này. Tập hợp các tinh anh của Thần Triều, chuẩn bị cho các nhiệm vụ trinh sát. Trong khi đó, các Đại Tướng sẽ bắt đầu động viên quân đội. Chúng ta cần xây dựng một hạm đội phi thuyền không gian khổng lồ, đủ sức vượt qua không gian hỗn loạn giữa các giới. Đồng thời, cần nghiên cứu sâu hơn về các Cổ Thần Trận Pháp để tạo ra những cánh cổng không gian ổn định.”
Các Đại Tướng và Mưu Sĩ đồng loạt hô vang, khí thế ngất trời. “Tuân lệnh Đại Đế!”
Trong những ngày tiếp theo, Vạn Đế Thần Triều chuyển mình thành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ. Khắp Thiên Hằng Giới, các lò rèn không ngừng nghỉ, luyện chế phi thuyền, vũ khí. Các bậc thầy trận pháp ngày đêm nghiên cứu, cố gắng phục hồi và cải tiến những trận pháp xuyên không cổ xưa. Quân đội được huấn luyện khắc nghiệt hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho những trận chiến chưa từng có.
Lâm Phàm không chỉ đạo từ xa. Hắn đích thân tham gia vào quá trình nghiên cứu trận pháp, dùng kiến thức và sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng để đẩy nhanh tiến độ. Hắn cũng dành thời gian tu luyện, hấp thụ năng lượng của Thiên Hằng Giới đã thống nhất để củng cố sức mạnh Đại Đế của mình. Trong quá trình đó, những mảnh ký ức rời rạc từ kiếp trước của hắn, hoặc những tiềm năng chí tôn chưa được khai phá, dần dần hiện rõ.
Một đêm, khi Lâm Phàm đang ngồi tĩnh tọa, hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ dao động trong Chí Tôn Thần Tàng. Một ảo ảnh chợt lóe lên trong tâm trí hắn: một vũ trụ rộng lớn hơn, nơi các Đại Giới không chỉ là những điểm sáng mà là những viên ngọc trai khổng lồ được xâu chuỗi bởi vô số sợi dây năng lượng. Và ở trung tâm của mạng lưới đó, một thực thể khổng lồ, đen tối, đang từ từ nuốt chửng năng lượng của các giới. Đó chính là Tổ Chức, hay đúng hơn là sự hiện thân của nó, một thực thể đã tồn tại từ thuở hỗn mang, thao túng vạn vật.
Cơn ảo ảnh tan biến, nhưng một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Phàm. Kẻ thù của hắn không chỉ là một tổ chức thông thường. Chúng là một mối đe dọa đến tận gốc rễ của sự tồn tại. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể chờ đợi. Hắn phải hành động, phải phá vỡ xiềng xích này.
Ba tháng sau, những phi thuyền tiên phong của Vạn Đế Thần Triều đã được hoàn thiện. Chúng không chỉ là những cỗ máy bay đơn thuần, mà là những pháo đài di động, được trang bị hỏa lực mạnh mẽ và khả năng tự phục hồi. Đồng thời, một số Cổ Thần Trận Pháp đã được khôi phục và cải tiến, cho phép tạo ra những cánh cổng không gian tạm thời, đủ để đưa một đội quân nhỏ đến Thiên U Giới.
Lý Mặc dẫn đầu đội trinh sát đầu tiên. Trước khi khởi hành, Lâm Phàm đã đích thân tiễn họ. “Đi đi, Lý Mặc. Mang về cho ta tất cả những gì ngươi có thể tìm thấy. Hãy nhớ, cẩn trọng nhưng không chùn bước. Bởi vì Vạn Đế Thần Triều sẽ không bao giờ lùi bước.”
Lý Mặc cúi đầu. “Thần sẽ không phụ kỳ vọng của Đại Đế.”
Khi cánh cổng không gian rực sáng mở ra, nuốt chửng những phi thuyền tiên phong, một cảm giác phấn khích và lo lắng lan tỏa khắp Vạn Đế Thần Triều. Đây là bước đi đầu tiên vào cái không gian vô định, vào những thế giới chưa biết. Đó là một cuộc phiêu lưu, một cuộc chinh phạt, và cũng là một canh bạc lớn.
Lâm Phàm đứng đó, nhìn theo cánh cổng không gian đang dần khép lại. Hắn biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của Vạn Đế Thần Triều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của vô số Đại Giới. Tiếng trống trận của cuộc đại chiến vĩ đại nhất vũ trụ đang nổi lên, không còn chậm rãi nữa, mà đã hùng tráng, dồn dập, vang vọng khắp các tầng không gian, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức bắt đầu.
Chí Tôn Vạn Đế sẽ không chỉ là một huyền thoại, mà là một sự thật khắc sâu vào tận cùng vũ trụ. Và Lâm Phàm, người mang danh hiệu đó, sẽ là kiến trúc sư của một trật tự vĩnh hằng.