Chí Tôn Vạn Đế
Chương 322
Chương 322: Huyết Tháp Bí Cảnh – Thần Hồn Đạo Vực
Lăng Tiêu bước vào cánh cổng khổng lồ của Huyết Tháp, màn đêm thăm thẳm nuốt chửng thân ảnh hắn cùng Long Hồn Kiếm. Phía sau hắn, Vạn Đế Thần Triều đứng nghiêm trang, ánh mắt kiên định dõi theo vị Chí Tôn của họ. Cánh cổng bằng xương cốt khổng lồ từ từ khép lại với tiếng kẽo kẹt rợn người, cắt đứt mọi liên kết với thế giới bên ngoài, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Lăng Tiêu biết, từ giờ phút này, hắn đã bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một nơi mà Tổ Chức bí ẩn đã giấu kín vô số bí mật.
Bên trong Huyết Tháp không phải là một hành lang hay căn phòng như hắn tưởng tượng. Thay vào đó, một không gian rộng lớn đến vô tận hiện ra trước mắt. Bầu trời nơi đây đỏ như máu, những đám mây cuồn cuộn như những dòng sông huyết đang chảy, phát ra thứ ánh sáng u ám. Mặt đất là một khối đá đen kịt, lạnh lẽo và cứng rắn, rải rác những tàn tích của các công trình kiến trúc cổ xưa, bị thời gian và chiến tranh hủy hoại. Không khí đặc quánh một mùi máu tanh nồng và mùi tử khí ngàn năm, khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình.
“Đây không phải là một tòa tháp… mà là một tiểu thế giới bị phong ấn!” Lăng Tiêu lẩm bẩm, Long Hồn Kiếm trong tay phát ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, xua tan một phần sự u ám xung quanh. Hắn cảm nhận được một lực lượng vô hình mạnh mẽ đang cố gắng đàn áp linh hồn và ý chí của mình. Đây là thứ sức mạnh mà hắn chưa từng đối mặt trước đây, không phải là lực lượng của pháp tắc hay quy luật tự nhiên, mà giống như một ý chí cổ xưa, tàn bạo đang cố gắng xâm thực mọi thứ.
Hắn tiến bước cẩn trọng, mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bỗng nhiên, những tàn tích kiến trúc xung quanh bắt đầu rung chuyển. Từ dưới lòng đất, vô số linh hồn oán khí gào thét trỗi dậy. Chúng không có hình dạng cụ thể, chỉ là những luồng năng lượng màu xám đen, mang theo sự phẫn nộ và đau khổ vô hạn. Chúng lao về phía Lăng Tiêu như một cơn sóng thần, muốn xé nát thân thể và nuốt chửng linh hồn hắn.
“Hừ!” Lăng Tiêu khẽ hừ lạnh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng ánh sáng vàng kim bùng nổ từ người hắn, xua tan sự u ám và áp lực. Long Hồn Kiếm vung lên, Chân Long Kiếm Ý hóa thành hàng vạn đạo kiếm quang sắc bén, xé tan những linh hồn oán khí thành từng mảnh. Nhưng chúng quá nhiều, vô số, và dường như không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng lại nhanh chóng tụ tập lại, tiếp tục tấn công.
Đây rõ ràng là một bài kiểm tra, hoặc một cơ chế phòng vệ tự động của Huyết Tháp. Lăng Tiêu không muốn lãng phí quá nhiều sức lực vào những thứ vô nghĩa này. Hắn nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. Hắn nhận ra, những linh hồn oán khí này không phải là thực thể sống, mà là những tàn dư của ý niệm, của cảm xúc tiêu cực được nuôi dưỡng bởi thứ năng lượng đặc biệt trong Huyết Tháp. Chúng không có mục tiêu cụ thể ngoài việc tiêu hao năng lượng của kẻ xâm nhập.
“Chí Tôn Thần Hồn, khai!”
Lăng Tiêu quát khẽ, hai mắt mở bừng. Một luồng thần niệm cường đại như biển cả quét ngang qua không gian. Đây là sức mạnh của Chí Tôn Thần Hồn, một phần sức mạnh đã được thức tỉnh từ Chí Tôn Thần Tàng. Thần niệm của hắn không tấn công vật chất, mà trực tiếp nhắm vào bản chất năng lượng của những linh hồn oán khí. Từng luồng thần niệm như những tia sét vàng kim, xuyên qua những đám linh hồn xám đen, khiến chúng rên rỉ thảm thiết rồi tan biến như băng tuyết gặp nắng.
Trong chốc lát, vô số linh hồn oán khí đã bị thanh tẩy. Không gian xung quanh lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại những tàn tích đổ nát dưới ánh sáng huyết sắc. Lăng Tiêu nhận ra, Huyết Tháp này có khả năng đặc biệt trong việc nuôi dưỡng và cường hóa linh hồn, nhưng cũng chính là nơi giam cầm và tra tấn vô số linh hồn. Đây là một nơi khủng khiếp, một cỗ máy nghiền nát ý chí và linh hồn.
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn. Sau khi vượt qua khu vực linh hồn oán khí, Lăng Tiêu đến một con đường đá cổ xưa, hai bên là những bức tường cao vút chạm đến mây đỏ. Trên những bức tường này, vô số hình vẽ và phù văn cổ xưa được khắc họa. Lăng Tiêu dừng lại, ánh mắt quét qua những hình vẽ. Chúng mô tả một lịch sử đen tối, về một chủng tộc cổ xưa bị áp bức, bị hiến tế, và một thế lực bí ẩn đang thu hoạch linh hồn của họ.
“Đây chính là Tổ Chức… chúng đã làm điều này từ rất lâu rồi!” Lăng Tiêu nghiến răng. Những hình vẽ này gợi lên trong hắn những ký ức mơ hồ, những mảnh vỡ về một quá khứ xa xăm mà hắn vẫn chưa thể hoàn toàn nắm bắt. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn lại rung động dữ dội, như thể đang phản ứng với những gì được khắc họa trên tường.
Con đường dẫn hắn đến một quảng trường rộng lớn. Ở giữa quảng trường, một cột đá khổng lồ vươn lên trời, trên đỉnh cột là một cái bệ thờ bằng xương cốt. Trên bệ thờ, một thân ảnh ngồi xếp bằng, toàn thân được bao phủ bởi một lớp áo choàng đen tuyền, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Một luồng khí tức cường đại, tà ác và quen thuộc tỏa ra từ thân ảnh đó, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.
“Ngươi cuối cùng cũng đến, kẻ mang trong mình dòng máu bị nguyền rủa của Chí Tôn.” Giọng nói khàn đặc, vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự khinh miệt và tàn nhẫn. “Ta đã chờ ngươi rất lâu rồi, Lăng Tiêu.”
Lăng Tiêu nắm chặt Long Hồn Kiếm, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi là ai? Một Đại Chí Tôn giả mạo khác của Tổ Chức sao?”
Thân ảnh áo choàng đen bật cười khùng khục, tiếng cười khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau. “Giả mạo? Ngươi nói đúng, nhưng ta không phải là cái thứ yếu ớt như những kẻ ngươi đã từng đánh bại. Ta là ‘Huyết Hồn Chí Tôn’, một trong những người bảo vệ Huyết Tháp này, và là người giám sát quá trình thu hoạch linh hồn cho Tổ Chức vĩ đại.”
“Huyết Hồn Chí Tôn…” Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn cảm nhận được sức mạnh của kẻ này vượt xa những Đại Chí Tôn giả mạo trước đây. Hắn không chỉ mạnh về thể chất hay pháp thuật, mà còn có một sự điều khiển kinh hoàng đối với linh hồn và ý chí. Đây chính là kẻ thù phù hợp với tính chất của Huyết Tháp.
“Ngươi mang trong mình Chí Tôn Thần Tàng, một kho báu mà Tổ Chức chúng ta đã tìm kiếm hàng tỷ năm. Ngươi là chìa khóa để hoàn thành Đại Kế Hoạch. Nhưng ngươi lại quá yếu ớt, không xứng đáng với sức mạnh đó.” Huyết Hồn Chí Tôn từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Lăng Tiêu, như muốn xuyên thấu linh hồn hắn. “Ta sẽ lấy đi mọi thứ từ ngươi, Chí Tôn Thần Tàng, linh hồn, và cả dòng máu Chí Tôn đang chảy trong huyết quản của ngươi. Tất cả sẽ được hiến tế cho Tổ Chức, để tạo ra một Chí Tôn hoàn hảo, một Chí Tôn mà chúng ta có thể điều khiển!”
Một luồng áp lực vô hình kinh khủng ập tới, muốn nghiền nát Lăng Tiêu. Huyết Hồn Chí Tôn không chỉ tấn công vật chất, mà còn tấn công trực tiếp vào thần hồn. Đây là một cuộc chiến của ý chí, của linh hồn. Lăng Tiêu cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, vô số ảo ảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt, những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng hắn bị khuấy động.
“Muốn lấy đi của ta? Ngươi chưa đủ tư cách!” Lăng Tiêu gầm lên, Chí Tôn Thần Hồn của hắn bùng nổ toàn lực. Tinh thần lực của hắn hóa thành một tấm khiên vô hình, chặn đứng sự xâm nhập của Huyết Hồn Chí Tôn. Long Hồn Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng rồng ngâm vang dội, khí thế chiến đấu của Lăng Tiêu đạt đến đỉnh điểm. Hắn biết, đây là một trận chiến sinh tử, và hắn không thể lùi bước.
Huyết Hồn Chí Tôn khẽ nhếch miệng cười một cách tàn nhẫn. “Thú vị. Để xem ngươi có thể chống cự được bao lâu trước ‘Thần Hồn Đạo Vực’ của ta!”
Vừa dứt lời, toàn bộ quảng trường rung chuyển dữ dội. Những hình vẽ trên tường bỗng nhiên phát sáng, vô số phù văn bay ra, hòa vào không khí. Không gian xung quanh Lăng Tiêu biến đổi. Hắn không còn thấy quảng trường nữa, mà bị bao vây bởi một thế giới linh hồn hỗn loạn, nơi vô số linh hồn gào thét, những bóng ma vất vưởng, và những cơn ác mộng kinh hoàng vây lấy hắn. Đây là Đạo Vực của Huyết Hồn Chí Tôn, một không gian hoàn toàn thuộc về kẻ đó, nơi hắn có thể thao túng mọi thứ liên quan đến linh hồn và ý chí. Lăng Tiêu cảm thấy thân thể mình như bị tan rã, linh hồn mình như bị kéo ra khỏi thể xác.
“Đây chính là mục đích của Huyết Tháp… một nhà tù linh hồn khổng lồ, một lò luyện ý chí tàn khốc!” Lăng Tiêu nghiến răng, Long Hồn Kiếm trong tay phát ra ánh sáng chói lọi. Hắn biết, hắn phải phá vỡ Đạo Vực này, nếu không, hắn sẽ vĩnh viễn lạc lối trong thế giới linh hồn của Huyết Hồn Chí Tôn, và Chí Tôn Thần Tàng của hắn sẽ trở thành món mồi ngon cho Tổ Chức.
Một cuộc chiến kinh thiên động địa, không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn, sắp bùng nổ trong Huyết Tháp bí ẩn này. Lăng Tiêu phải đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm hơn bao giờ hết, một kẻ có thể trực tiếp chạm vào bản nguyên của hắn. Hắn sẽ nghiền nát Thần Hồn Đạo Vực này, hay sẽ trở thành một linh hồn oán khí khác bị giam cầm vĩnh viễn trong Huyết Tháp?
*