Chí Tôn Vạn Đế
Chương 319
*
Chương 319: Mở Màn Đối Đầu – Huyết Tế Cổ Địa
Ánh mắt Lăng Tiêu kiên định, tựa như hai vì sao băng xé toạc màn đêm vũ trụ. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng ý chí chiến đấu sục sôi trong lòng đã truyền đến từng chiến sĩ của Vạn Đế Thần Triều. Đoàn quân hùng mạnh, dưới sự dẫn dắt của hắn, tiếp tục tiến sâu vào vùng không gian xa lạ, nơi mà Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn không ngừng réo gọi, vừa là tín hiệu cảnh báo, vừa là kim chỉ nam dẫn lối.
Những tộc quần địa phương, từng kiêu ngạo tự xưng bá chủ, giờ đây co ro dưới chân hắn, không dám ngẩng đầu. Họ chỉ là những hạt bụi nhỏ nhoi trong vũ trụ rộng lớn, không đáng để Lăng Tiêu bận tâm. Mục tiêu của hắn nằm ở phía trước, một thế lực ẩn mình đã thao túng vận mệnh của hắn và biết bao sinh linh khác qua vô số kỷ nguyên.
Không gian xung quanh dần trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Sinh khí biến mất, thay vào đó là một loại năng lượng âm u, nặng nề, tựa như vô số linh hồn oan khuất bị giam cầm. Các vệ tinh trinh sát của Vạn Đế Thần Triều báo cáo về một khu vực cấm địa rộng lớn, nằm sâu trong tinh hệ này, nơi có những công trình kiến trúc kỳ dị, cao vút chạm đến tầng mây đen kịt, tỏa ra khí tức quỷ dị và cổ xưa.
“Đại Đế, chúng ta đã đến biên giới của Huyết Tế Cổ Địa,” Tần Vũ, một trong những tướng lĩnh thân cận của Lăng Tiêu, báo cáo với vẻ mặt nghiêm trọng. “Theo thông tin thu thập được từ các tộc quần địa phương, đây là một khu vực bị nguyền rủa, nơi không ai dám đặt chân đến. Họ nói rằng, nơi đó là nguồn gốc của mọi tai ương, là hang ổ của những kẻ ăn thịt linh hồn.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt xuyên thấu không gian, nhìn thẳng vào Huyết Tế Cổ Địa. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ Chí Tôn Thần Tàng. Nơi này, chắc chắn có liên quan mật thiết đến Tổ Chức, và có thể là một trong những cứ điểm quan trọng của chúng trong Đại Giới này.
Huyết Tế Cổ Địa hiện ra trước mắt đoàn quân Vạn Đế Thần Triều là một cảnh tượng kinh hoàng. Mặt đất nứt nẻ, đỏ sậm như bị nhuộm máu qua hàng triệu năm. Những ngọn núi xương trắng khổng lồ vươn lên trời xanh, đỉnh núi cắm vào những đám mây đen kịt, lấp lánh tia sét màu tím. Giữa cổ địa là một kiến trúc hình tháp khổng lồ, được xây dựng từ một loại đá không rõ nguồn gốc, bề mặt khắc đầy phù văn cổ quái, tỏa ra một lực lượng hấp dẫn sinh mệnh một cách tà dị.
“Tiến vào,” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy nghiêm. “Thần Triều tiến lên, chia làm ba mũi. Mũi tiên phong do Trấn Ma Quân đảm nhiệm, khai mở đường đi. Các quân đoàn khác theo sau, duy trì trận hình. Bất cứ kẻ nào dám cản trở, không cần lưu tình.”
Tiếng hò reo vang dội, hàng vạn chiến hạm khổng lồ rẽ sóng không gian, lao thẳng vào Huyết Tế Cổ Địa. Ánh sáng hộ thuẫn của chiến hạm rực rỡ, đối chọi với khí tức âm u của cổ địa. Ngay khi đoàn quân đặt chân vào, không gian xung quanh bỗng vặn vẹo. Từ dưới lòng đất nứt nẻ, vô số sinh vật dị dạng bò lên. Chúng có thân hình quái dị, da thịt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khát máu. Chúng không phải là sinh linh tự nhiên, mà giống như những vật thí nghiệm thất bại, hoặc những kẻ bị tha hóa bởi một sức mạnh tà ác.
“Là Lệ Quỷ Huyết Tộc!” Tần Vũ kêu lên. “Chúng là những kẻ bị Tổ Chức biến đổi, dùng máu thịt sinh linh làm vật hiến tế để duy trì sức mạnh.”
Trấn Ma Quân, đội quân tinh nhuệ nhất của Vạn Đế Thần Triều, do một vị Đại Tướng hùng mạnh chỉ huy, không chút do dự lao vào. Tiếng kiếm va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, cùng tiếng gào thét của Lệ Quỷ Huyết Tộc vang vọng khắp cổ địa. Trấn Ma Quân được trang bị những Thần Binh mạnh mẽ, kỹ năng chiến đấu tinh thuần, họ như những cỗ máy giết chóc không ngừng nghỉ, chém giết vô số Lệ Quỷ Huyết Tộc. Máu đen tanh tưởi văng tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng đất đã vốn đỏ sẫm.
Lăng Tiêu đứng trên chiến hạm chủ lực, ánh mắt lạnh lùng quan sát. Những sinh vật này tuy đông đảo, nhưng sức mạnh không đáng kể. Hắn biết, đây chỉ là màn chào hỏi của Tổ Chức. Kẻ địch thực sự vẫn đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ.
Đúng như dự đoán của Lăng Tiêu, sau khi Trấn Ma Quân tiêu diệt gần hết đợt Lệ Quỷ Huyết Tộc đầu tiên, một luồng áp lực kinh hoàng từ sâu bên trong Huyết Tế Cổ Địa đột ngột bộc phát. Luồng áp lực này mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, các chiến hạm nhỏ hơn của Vạn Đế Thần Triều bắt đầu chao đảo. Mây đen trên bầu trời cuồn cuộn tụ lại, tạo thành một xoáy nước khổng lồ, và từ trung tâm xoáy nước đó, một thân ảnh chậm rãi hạ xuống.
Đó là một nam nhân trung niên, khoác trên mình bộ trường bào màu đen tuyền, trên đó thêu những hoa văn hình mắt quỷ. Hắn có mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt sâu hoắm không có con ngươi, chỉ có một luồng sáng đỏ rực phát ra. Hắn không có bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một uy áp khủng khiếp, vượt xa cấp bậc Đại Đế thông thường. Đây chính là một trong những “Chí Tôn giả mạo” mà Tổ Chức đã tạo ra, một thực thể được ban cho sức mạnh hủy diệt nhưng lại thiếu đi linh hồn và ý chí tự do.
“Kẻ xâm nhập, ngươi đã đi quá giới hạn,” giọng nói của nam nhân vang vọng khắp cổ địa, khô khốc và lạnh lẽo, tựa như hàng ngàn linh hồn cùng thì thầm. “Nơi đây là Huyết Tế Chi Địa, không phải nơi cho kẻ phàm tục như ngươi đặt chân.”
Lăng Tiêu cười khẩy. “Phàm tục? Ngươi biết gì về phàm tục? Ngươi chỉ là một con rối được điều khiển, một thứ thí nghiệm sai lầm của Tổ Chức. Ngươi không có tư cách nói chuyện với ta.”
Nam nhân áo đen không đáp lời. Hắn chỉ giơ tay lên, một quả cầu năng lượng màu đỏ sẫm ngưng tụ trong lòng bàn tay, từ đó phát ra vô số sợi tơ máu, tựa như những xúc tu, lao thẳng về phía đoàn quân Vạn Đế Thần Triều. Mỗi sợi tơ máu đều chứa đựng một lực lượng ăn mòn kinh khủng, có thể xuyên thủng hộ thuẫn của chiến hạm và hút cạn sinh mệnh của chiến sĩ.
“Bảo vệ Đại Đế! Triển khai trận pháp phòng ngự!” Tần Vũ và các tướng lĩnh khác lập tức ra lệnh. Hàng vạn chiến sĩ hợp lực, dồn sức mạnh vào trận pháp phòng ngự khổng lồ. Tuy nhiên, sức mạnh của nam nhân áo đen quá kinh khủng. Tơ máu xuyên thủng một vài điểm yếu, khiến một số chiến hạm bị phá hủy, và vài chiến sĩ không kịp né tránh đã biến thành những xác khô chỉ trong nháy mắt.
Thấy vậy, ánh mắt Lăng Tiêu chợt lóe lên sát khí. Hắn không thể để quân lính của mình chịu tổn thất vô ích. “Lui ra,” hắn nói, giọng nói lạnh như băng. “Kẻ này, để ta.”
Hắn bước một bước ra khỏi chiến hạm, thân hình hắn không hề to lớn, nhưng khoảnh khắc hắn xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh dường như bị bóp méo, mọi ánh sáng đều tập trung về phía hắn. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn gầm thét, một luồng sức mạnh cổ xưa, hùng vĩ bộc phát, xé tan khí tức âm u của Huyết Tế Cổ Địa. Hắn không còn là một Đại Đế bình thường, mà là một thực thể đang dần thức tỉnh bản chất Chí Tôn của mình.
“Ngươi dám cản đường ta, ngươi sẽ phải trả giá,” Lăng Tiêu nói, giọng nói không còn khô khốc mà mang theo một uy năng không thể kháng cự. Hắn giơ tay, một luồng sáng trắng tinh khiết bùng nổ, không phải là pháp thuật, cũng không phải là công pháp, mà là sự tinh túy của Đại Đạo, là bản nguyên của vạn vật. Luồng sáng đó hóa thành một bàn tay khổng lồ, bao phủ cả bầu trời, và nhẹ nhàng vỗ xuống.
Bàn tay trắng xóa mang theo uy lực hủy diệt vạn vật, đập thẳng vào quả cầu năng lượng màu đỏ sẫm của nam nhân áo đen. Quả cầu năng lượng, thứ mà vừa rồi còn gây ra tổn thất cho Vạn Đế Thần Triều, giờ đây vỡ vụn như thủy tinh dưới tác động của Lăng Tiêu. Luồng xung kích lan tỏa, xé toạc không gian, và bàn tay khổng lồ tiếp tục lao thẳng vào nam nhân áo đen.
Nam nhân áo đen, kẻ vừa rồi còn tỏ ra uy nghiêm, giờ đây đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ kinh hoàng. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh vượt xa mọi hiểu biết của hắn, một lực lượng không thể chống đỡ. Hắn cố gắng chống cự, phát ra hàng loạt công kích tà ác, nhưng tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng trước sức mạnh tuyệt đối của Lăng Tiêu.
“Không thể nào! Ngươi… ngươi không phải là Đại Đế!” Nam nhân áo đen gầm lên, lần đầu tiên lộ ra cảm xúc sợ hãi. “Ngươi là… một Chí Tôn! Nhưng tại sao Tổ Chức lại không có thông tin về ngươi?”
Lăng Tiêu không trả lời. Bàn tay khổng lồ đã ập đến, không cho hắn cơ hội phản kháng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thân thể nam nhân áo đen bị nghiền nát thành từng mảnh, hóa thành vô số đốm sáng đỏ đen tan biến trong không gian. Nhưng thay vì biến mất hoàn toàn, những đốm sáng đó không ngừng co rút, cuối cùng ngưng tụ thành một viên đá màu đen, bên trong lóe lên những tia sáng đỏ quỷ dị, tựa như một trái tim vẫn đang đập.
Lăng Tiêu vươn tay, viên đá màu đen tự động bay vào lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận được một nguồn năng lượng tà ác nhưng vô cùng tinh thuần, chứa đựng một phần nhỏ của thông tin và sức mạnh mà Tổ Chức đã ban cho kẻ địch. Đây là một “Hạch Tâm Ý Chí”, thứ duy trì sự sống và sức mạnh của những Chí Tôn giả mạo.
Hắn nhắm mắt lại, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu hấp thụ viên đá. Vô số mảnh ký ức rời rạc, những hình ảnh chớp nhoáng về các thí nghiệm tàn bạo, những âm mưu thâm độc của Tổ Chức, và vị trí của một số cứ điểm khác trong vạn giới, tràn vào tâm trí Lăng Tiêu. Hắn nhận ra, kẻ địch này chỉ là một quân cờ nhỏ, nhưng từ hắn, Lăng Tiêu đã vén lên được một góc nhỏ của bức màn bí mật.
“Tổ Chức…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía ngọn tháp đen khổng lồ giữa Huyết Tế Cổ Địa. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Ta sẽ tìm ra các ngươi, và hủy diệt tất cả.”
Đoàn quân Vạn Đế Thần Triều đứng lặng im, chứng kiến cảnh tượng vừa rồi. Sự uy mãnh của Lăng Tiêu đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ, củng cố thêm niềm tin tuyệt đối vào vị Đại Đế của mình. Dù biết con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Lăng Tiêu dẫn đầu, họ tin rằng không gì là không thể chinh phục.
Chiến hạm tiếp tục tiến sâu vào Huyết Tế Cổ Địa, hướng về phía ngọn tháp đen bí ẩn, nơi ẩn chứa những bí mật kinh hoàng hơn của Tổ Chức. Cuộc chiến vĩ đại để vén màn toàn bộ âm mưu và thống nhất vạn giới, chỉ vừa mới bắt đầu.