Chí Tôn Vạn Đế
Chương 316
Tiếng hò reo vang dội, khí thế chiến đấu ngút trời! Lăng Tiêu đứng sừng sững giữa không gian hỗn độn của Vô Cực Giới Vực, thanh kiếm ánh sáng hỗn độn trong tay hắn phát ra những luồng năng lượng nguyên thủy, xoắn vặn và phá nát mọi thứ xung quanh. Nụ cười lạnh lẽo trên môi hắn không phải là sự khinh thường, mà là sự quyết tâm sắt đá, là lời tuyên chiến vang dội nhất gửi đến Tổ Chức đã ngự trị vạn giới qua vô số kỷ nguyên.
Trước mặt hắn, không gian đột nhiên vặn xoắn dữ dội. Những vết nứt khổng lồ như những vết thương rách toạc trên tấm màn vũ trụ, từ đó tuôn trào ra một luồng khí tức u ám, cổ xưa và đầy áp lực. Hàng vạn chiến thuyền khổng lồ, được chế tạo từ những kim loại đen kịt không rõ nguồn gốc, mang theo những hoa văn quỷ dị, bắt đầu xuyên qua những khe nứt không gian, xếp thành đội hình chiến đấu hoàn mỹ. Đứng đầu hạm đội là một chiến thuyền lớn gấp trăm lần, phát ra ánh sáng tím đen rợn người, tựa như một con quái vật khổng lồ đang mở rộng miệng nuốt chửng tất cả.
Từ trên chiến thuyền chủ lực, một bóng người cao lớn, mặc áo giáp đen tuyền, đầu đội vương miện gai nhọn, chậm rãi bước ra. Hắn có đôi mắt đỏ như máu, khuôn mặt lạnh lùng như băng đá, toát ra một khí chất cao ngạo và tàn bạo. Hắn chính là Hắc Diêm Đại Tôn, một trong Thập Nhị Đại Tôn của Tổ Chức, kẻ phụ trách khu vực Giới Vực này.
“Ồ, Vạn Đế Thần Triều? Một thế lực mới nổi dám tự xưng ‘Vạn Đế’ ở một góc nhỏ bé của vũ trụ, còn cả gan khiêu khích Tổ Chức chúng ta?” Hắc Diêm Đại Tôn cất giọng trầm đục, âm thanh vang vọng khắp Vô Cực Giới Vực, mang theo sự chế giễu và khinh thường rõ rệt. “Ngươi chính là Lăng Tiêu, kẻ được cho là ‘Chí Tôn’ bị phong ấn kia sao? Thật nực cười. Một phế vật, dù có thức tỉnh một phần sức mạnh, cũng chỉ là con kiến hôi trong mắt Tổ Chức.”
Lăng Tiêu không nói một lời, hắn chỉ nhếch mép cười khẩy. Khí tức Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển mạnh mẽ hơn, những luồng năng lượng hỗn độn dâng trào, khiến không gian xung quanh hắn cũng phải run rẩy. Hắn biết, mọi lời nói đều vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối. Chỉ có chiến tranh mới là câu trả lời duy nhất.
“Giết!” Lăng Tiêu quát lớn, thanh kiếm ánh sáng hỗn độn trong tay hắn bổ xuống. Một đạo kiếm quang dài vạn trượng, xé rách không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt của vạn vật, lao thẳng về phía hạm đội của Tổ Chức. Đó không chỉ là một đòn tấn công, mà là sự tổng hòa của mọi quy tắc, mọi đạo lý mà hắn đã lĩnh ngộ.
Hắc Diêm Đại Tôn cau mày. Hắn không ngờ Lăng Tiêu lại ra tay dứt khoát và mạnh mẽ đến vậy. “Hừ, có chút bản lĩnh. Nhưng vẫn là trò hề!” Hắn vung tay, hàng ngàn chiến thuyền đồng loạt khai hỏa, bắn ra những luồng năng lượng đen kịt, hội tụ thành một tấm khiên năng lượng khổng lồ, cố gắng chặn đứng kiếm quang của Lăng Tiêu.
KENG!!!
Một âm thanh chói tai vang vọng, rung chuyển toàn bộ Giới Vực. Kiếm quang của Lăng Tiêu va chạm với tấm khiên năng lượng. Tấm khiên rung lắc dữ dội, những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện, và sau đó, với một tiếng nổ lớn, nó vỡ tan thành vô số mảnh vụn năng lượng, bắn tung tóe khắp nơi. Kiếm quang không hề suy yếu, tiếp tục xé toạc đội hình tiên phong của Tổ Chức, phá hủy hàng chục chiến thuyền, biến chúng thành bụi vũ trụ.
Cùng lúc đó, Vạn Đế Thần Triều cũng đã hành động. Dưới sự chỉ huy của các Đại Tướng và Quân Sư tài ba, hàng triệu quân sĩ tinh nhuệ của Thần Triều, gồm đủ các chủng tộc từ vạn giới mà Lăng Tiêu đã chinh phục hoặc liên minh, ào ạt xông lên. Các chiến thuyền của Vạn Đế Thần Triều, dù không đồ sộ bằng của Tổ Chức, nhưng lại linh hoạt và được trang bị những vũ khí bí mật. Những luồng pháp thuật rực rỡ, những đạo binh khí sắc bén, những quái vật được thuần hóa, tất cả đều lao về phía kẻ thù.
Thiên Cơ Quân Sư, một lão giả tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, đứng trên đài chỉ huy của Thần Triều, tay cầm một cây trượng cổ kính, liên tục phát ra những mệnh lệnh chiến lược. “Hắc Diễm Đại Tướng, dẫn Hắc Diễm Quân Tiên Phong, xé rách sườn trái địch! Bạch Long Tướng Quân, bảo vệ cánh phải, tập trung hỏa lực vào chiến hạm đối phương!”
Hắc Diễm Đại Tướng, một nam nhân thân hình vạm vỡ, toàn thân bao phủ trong ngọn lửa đen, gầm lên một tiếng, dẫn đầu đội quân của mình, biến thành một luồng hắc diễm khổng lồ, đâm thẳng vào đội hình của Tổ Chức. Nơi hắn đi qua, vô số binh sĩ Tổ Chức bị thiêu rụi thành tro bụi.
Bạch Long Tướng Quân, một nữ tướng xinh đẹp nhưng uy dũng, cưỡi trên lưng một con bạch long khổng lồ, vung thanh trường kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của băng và sấm sét, đóng băng và nghiền nát kẻ thù.
Trận chiến bùng nổ dữ dội. Vô Cực Giới Vực, vốn đã hỗn loạn, giờ đây càng trở nên điên cuồng hơn với những vụ nổ, những tiếng la hét, và những luồng năng lượng va chạm. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà là một cuộc chiến tranh giữa hai ý chí, hai kỷ nguyên.
Lăng Tiêu không hề nán lại. Sau đòn khai màn uy chấn, hắn lao thẳng vào trung tâm đội hình của Tổ Chức, mục tiêu chính là Hắc Diêm Đại Tôn. Hắn biết, những kẻ cấp dưới chỉ là quân cờ, chỉ có đánh bại những kẻ cầm đầu mới thực sự làm suy yếu Tổ Chức.
Hắc Diêm Đại Tôn thấy Lăng Tiêu xông tới, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia tàn bạo. “Tự tìm cái chết! Ngươi nghĩ rằng chỉ với một phần sức mạnh Chí Tôn là có thể đối đầu với ta, một Đại Tôn đã tu luyện qua hàng vạn kỷ nguyên sao?” Hắn giơ tay, một trường kích đen kịt xuất hiện, được bao phủ bởi những luồng năng lượng tử vong. “Để ta cho ngươi thấy, đâu mới là khoảng cách thật sự giữa chúng ta!”
Hắc Diêm Đại Tôn vung trường kích, một đạo quang ảnh màu đen khổng lồ lao tới, mang theo sức mạnh của sự mục nát và hủy diệt. Lăng Tiêu không tránh né, hắn vung kiếm ánh sáng hỗn độn, đối diện trực tiếp. Tiếng kim loại va chạm kinh hoàng, tia lửa bắn tung tóe. Lăng Tiêu cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ truyền đến, khiến cánh tay hắn hơi tê dại, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Sức mạnh của Hắc Diêm Đại Tôn quả thực rất đáng gờm, vượt xa bất kỳ Đại Đế nào mà Lăng Tiêu từng đối mặt. Tuy nhiên, Lăng Tiêu lúc này đã không còn là Lăng Tiêu của Huyền Giới hay Đại Giới nữa. Chí Tôn Thần Tàng đã thức tỉnh phần lớn, và những ký ức rời rạc về quá khứ Chí Tôn không ngừng thôi thúc hắn, giúp hắn khai phá những tiềm năng chưa từng có. Hắn không chỉ dựa vào sức mạnh, mà còn dựa vào sự lĩnh ngộ về Đại Đạo mà hắn đang dần khôi phục.
Lăng Tiêu cười khẩy. “Vạn kỷ nguyên? Chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng, giam mình trong cái ‘Đạo’ cũ kỹ của Tổ Chức mà thôi.” Hắn đột nhiên tăng tốc, biến thành một bóng ma hỗn độn, thoắt ẩn thoắt hiện xung quanh Hắc Diêm Đại Tôn. Kiếm ánh sáng hỗn độn của hắn biến ảo khôn lường, mỗi nhát chém đều mang theo hàng ngàn biến hóa, công kích vào những điểm yếu chí mạng của đối phương.
Hắc Diêm Đại Tôn giật mình, tốc độ và sự biến ảo của Lăng Tiêu khiến hắn khó lòng bắt kịp. Hắn buộc phải phòng thủ liên tục, trường kích trong tay hắn tạo thành một vòng xoáy tử vong, chặn đứng mọi đòn tấn công của Lăng Tiêu. Tuy nhiên, mỗi lần va chạm, hắn đều cảm nhận được một luồng sức mạnh quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ, một loại sức mạnh vượt ra ngoài mọi quy tắc mà Tổ Chức hắn đã định ra.
“Đó là… Chí Tôn Chi Lực!” Hắc Diêm Đại Tôn thốt lên, giọng điệu xen lẫn kinh ngạc và tức giận. “Ngươi đã khôi phục được bao nhiêu?”
Lăng Tiêu không trả lời, hắn chỉ tăng cường tấn công. Hắn không chỉ muốn đánh bại Hắc Diêm Đại Tôn, mà còn muốn nghiền nát sự kiêu ngạo của Tổ Chức, khiến chúng phải hiểu rằng, kỷ nguyên của chúng đã kết thúc, và kỷ nguyên của Chí Tôn Vạn Đế đã chính thức bắt đầu. Mỗi đòn kiếm của hắn đều mang theo một ý chí bất khuất, một khát vọng bùng cháy, là sự phản kháng mạnh mẽ nhất đối với số phận bị định đoạt. Hắn cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong mình đang sôi trào, như một ngọn núi lửa sắp phun trào, chờ đợi được giải phóng hoàn toàn.
Quân đội của Tổ Chức bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn. Sự xuất hiện của Hắc Diêm Đại Tôn vốn dĩ là để áp đảo tinh thần đối phương, nhưng giờ đây hắn lại bị Lăng Tiêu áp chế hoàn toàn. Điều này khiến cho các binh sĩ của Tổ Chức cảm thấy hoang mang. Trong khi đó, quân đội Vạn Đế Thần Triều lại càng chiến đấu hăng hái hơn, tiếng reo hò vang vọng, tinh thần chiến đấu như lửa cháy.
Lăng Tiêu tung ra một đòn chém cuối cùng, kiếm quang hỗn độn hóa thành một con rồng khổng lồ, gầm thét lao về phía Hắc Diêm Đại Tôn. Hắc Diêm Đại Tôn cố gắng chống đỡ, nhưng sức mạnh của hắn đã không còn đủ. Con rồng hỗn độn nuốt chửng hắn, một tiếng nổ lớn vang lên, và Hắc Diêm Đại Tôn bị đánh bay về phía sau, máu tươi phun ra từ miệng, áo giáp trên người rạn nứt.
“Ngươi… Ngươi đã dám làm ta bị thương!” Hắc Diêm Đại Tôn nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt đầy thù hận và không thể tin được. Hắn là một Đại Tôn, đã bao nhiêu năm rồi không ai có thể làm hắn bị thương nghiêm trọng đến vậy.
Lăng Tiêu thu kiếm, đứng thẳng người. “Đây chỉ là khởi đầu. Tổ Chức của các ngươi sẽ sớm nhận ra, những gì các ngươi đã gây ra cho ta, sẽ phải trả giá gấp vạn lần.”
Hắc Diêm Đại Tôn nghiến răng, hắn không cam lòng, nhưng hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, hắn sẽ không phải là đối thủ của Lăng Tiêu. “Lui! Tạm thời lui binh! Lăng Tiêu, ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình!” Hắn quát lên, ra lệnh cho quân đội rút lui một cách hỗn loạn.
Các chiến thuyền của Tổ Chức, những chiếc còn nguyên vẹn, nhanh chóng quay đầu, cố gắng thoát ly khỏi Vô Cực Giới Vực. Nhưng Vạn Đế Thần Triều không dễ dàng buông tha. Hắc Diễm Đại Tướng và Bạch Long Tướng Quân dẫn quân truy kích, gây thêm tổn thất nặng nề cho kẻ thù.
Lăng Tiêu không đuổi theo. Hắn đứng đó, nhìn những chiến thuyền của Tổ Chức biến mất vào những vết nứt không gian. Trận chiến đầu tiên đã kết thúc với chiến thắng thuộc về Vạn Đế Thần Triều, nhưng hắn biết, đây chỉ là một trận mở màn. Kẻ địch không chỉ có một Hắc Diêm Đại Tôn, mà còn có vô số cường giả khác, và trên hết, là đầu não của Tổ Chức, kẻ đã phong ấn hắn trong quá khứ.
Hắn nhìn xuống quân đội của mình, những người lính đang hò reo mừng chiến thắng. Một cảm giác tự hào dâng lên, nhưng cũng kèm theo sự cảnh giác. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Trận chiến này, dù thắng lợi, đã cho hắn thấy Tổ Chức không hề tầm thường. Sức mạnh của Hắc Diêm Đại Tôn chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ thế lực của chúng, và có lẽ, còn nhiều Đại Tôn khác mạnh hơn, cùng với kẻ đứng đầu bí ẩn. Nhưng điều đó càng khiến ý chí của Lăng Tiêu thêm kiên định.
Lăng Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua không gian hỗn độn, nhìn về phía những vết nứt không gian nơi Tổ Chức biến mất. Hắn siết chặt thanh kiếm hỗn độn trong tay. “Đây chỉ là khởi đầu, Tổ Chức. Kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt, ta sẽ tự tay khai sáng!”
Tiếng hò reo của Vạn Đế Thần Triều vang vọng khắp Vô Cực Giới Vực, như lời khẳng định cho một kỷ nguyên mới, một Chí Tôn mới đã chính thức lộ diện.