Chí Tôn Vạn Đế
Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:41:15 | Lượt xem: 5

Dòng linh khí nguyên thủy, cuồn cuộn như thác đổ, ập thẳng vào lồng ngực Lăng Tiêu, mang theo mùi của đất đá, cây cỏ và một loại sức sống hoang dã chưa từng bị vấy bẩn. Hoang Cổ Giới, một thế giới tràn ngập sự mộc mạc nhưng cũng ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Trước mắt hắn, những ngọn núi hùng vĩ vươn thẳng tới tận chân trời, rừng cây cổ thụ cao ngất che phủ cả một vùng, và sâu thẳm trong đó, vô số khí tức cường đại đang cuộn trào.

Tiếng gầm rú của Hoang Thú không ngừng vang vọng, như lời cảnh báo, như thách thức. Từ những đỉnh núi xa xăm, những luồng sáng rực rỡ bùng lên, đó là tín hiệu từ các bộ lạc nguyên thủy, từ những tông môn ẩn mình trong các thung lũng sâu thẳm. Chúng đã nhận ra sự xuất hiện của kẻ ngoại lai.

Trên chiến hạm Chí Tôn Vĩnh Hằng, Lăng Tiêu vẫn đứng sừng sững, thân ảnh hắn như tạc bằng thép, vững vàng giữa dòng năng lượng hỗn loạn của không gian liên giới vừa mở ra. Ánh mắt hắn quét qua toàn cảnh Hoang Cổ Giới, không một chút dao động. Bên cạnh hắn, các Đại tướng, mưu sĩ của Vạn Đế Thần Triều đều trang nghiêm đợi lệnh. Không khí trên phi thuyền dày đặc sự chờ đợi, nhưng không hề có sự sợ hãi, chỉ có khát vọng chinh phục.

“Truyền lệnh!” Giọng Lăng Tiêu trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông hồng chung, xuyên qua cả không gian hỗn loạn. “Các Quân đoàn số một đến số ba, tiến vào tiền tuyến. Triển khai Thiên Cơ Trận, phong tỏa không gian, cắt đứt mọi đường lui của Hoang Cổ Giới. Các Quân đoàn số bốn đến số sáu, thiết lập căn cứ tạm thời tại vùng đồng bằng phía Tây, dựng lên Vạn Đế Thành đầu tiên tại thế giới này. Các tướng lĩnh cấp Đại Đế, tùy cơ hành động, trấn áp mọi sự phản kháng quá mạnh mẽ. Nhớ kỹ, ta muốn chinh phục, không phải hủy diệt. Sinh linh của Hoang Cổ Giới, ta muốn chúng thần phục, không phải làm tro bụi!”

Lời nói của Lăng Tiêu tuy mang ý chí chinh phạt, nhưng cũng không thiếu đi sự tính toán và tầm nhìn của một vị Đế Vương. Hắn không muốn một thế giới hoang tàn, mà muốn một thế giới mới, tràn đầy tài nguyên và sinh khí, trở thành một phần của Vạn Đế Thần Triều.

Ngay lập tức, hàng triệu chiến hạm khổng lồ, được làm từ những vật liệu quý hiếm, với những phù văn cổ xưa khắc họa trên thân, bắt đầu di chuyển. Chúng không còn là những phi thuyền đơn thuần, mà là những pháo đài di động, mang theo hàng vạn quân lính tinh nhuệ. Từng đạo quân, mỗi quân đoàn hàng trăm vạn người, được trang bị giáp trụ sáng loáng, khí thế ngút trời, như những dòng thác thép đổ xuống Hoang Cổ Giới.

Trên bầu trời, những chiếc Phi Thiên Chiến Thú khổng lồ, được thuần hóa từ các thế giới khác, gầm thét, mang theo các Đại Đế có sức mạnh kinh thiên. Họ là những chiến tướng đã cùng Lăng Tiêu chinh chiến bao năm, kinh nghiệm đầy mình, thực lực không thể nghi ngờ.

Bên dưới, Hoang Cổ Giới cũng không hề yếu ớt. Từ các ngọn núi, vô số Hoang Thú khổng lồ, thân thể to lớn như núi, phủ đầy vảy cứng cáp hoặc lông lá rậm rạp, với đôi mắt đỏ rực hung tợn, lao ra. Chúng là những sinh vật cổ xưa, mang trong mình huyết mạch viễn cổ, sức mạnh của chúng có thể sánh ngang với các cường giả cấp Tôn Giả, thậm chí là Bán Đế.

Các bộ lạc nguyên thủy, những con người có thân hình vạm vỡ, làn da rám nắng, trên tay cầm vũ khí thô sơ nhưng sắc bén, như rìu đá, giáo xương, lao ra từ những khu rừng rậm. Mắt họ rực lửa căm thù, không hề sợ hãi trước kẻ ngoại lai. Tiếng trống trận của họ vang vọng, mang theo âm hưởng của ngàn năm lịch sử.

Các tông môn cổ xưa, được xây dựng trên những đỉnh núi hoặc ẩn sâu trong lòng đất, cũng bắt đầu kích hoạt trận pháp phòng ngự. Những luồng linh khí hùng vĩ bùng nổ, những cường giả cấp Đế Vương của Hoang Cổ Giới, tu vi thâm hậu, xuất hiện, ánh mắt đầy cảnh giác và kiên quyết.

Trận chiến đầu tiên diễn ra không chút do dự. Các Quân đoàn tiên phong của Vạn Đế Thần Triều, dưới sự dẫn dắt của các Đại tướng đã đạt đến cảnh giới Bán Đế, đối đầu trực diện với Hoang Thú và chiến binh bộ lạc. Tiếng binh khí va chạm, tiếng gầm rú, tiếng nổ vang vọng khắp không gian. Máu nhuộm đỏ cả một vùng trời đất.

Từng chiếc chiến hạm của Vạn Đế Thần Triều phóng ra những luồng năng lượng khổng lồ, quét tan hàng trăm Hoang Thú. Những Đại tướng ra tay, một chưởng đánh nát cả ngọn núi, một kiếm chém đôi con Hoang Thú cấp Bán Đế. Sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều, sau bao năm chinh chiến và tích lũy, đã đạt đến một mức độ khủng khiếp.

Tuy nhiên, Hoang Cổ Giới cũng không phải là nơi dễ bị khuất phục. Các Hoang Thú, dù bị thương nặng, vẫn điên cuồng lao tới, dùng thân thể khổng lồ của mình để đập phá chiến hạm. Các chiến binh bộ lạc, tuy sức mạnh cá nhân không bằng, nhưng lại có những trận pháp cổ xưa, liên kết sức mạnh của hàng ngàn người, tạo ra những đòn tấn công đủ để làm tổn thương các cường giả của Vạn Đế Thần Triều.

Lăng Tiêu đứng trên đài chỉ huy, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quan sát từng diễn biến của trận chiến. Hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, ẩn chứa sâu trong lòng đất Hoang Cổ Giới, một loại ý chí nguyên thủy của thế giới này, đang dần thức tỉnh. Đây không phải là một thế giới tầm thường. Sức sống và sự phản kháng của nó vượt xa dự kiến ban đầu.

Một con Hoang Thú khổng lồ, thân hình phủ đầy gai nhọn như những ngọn núi lửa, gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía chiến hạm Chí Tôn Vĩnh Hằng. Nó là một con Hoang Thú cấp Đế Vương, ẩn mình bấy lâu, giờ đây không thể nhịn được nữa. Ánh mắt nó đỏ rực, mang theo sự phẫn nộ của cả một thế giới.

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không định ra tay quá sớm, nhưng hành động của con Hoang Thú này đã vượt quá giới hạn. Chỉ thấy hắn giơ tay phải lên, không cần bất kỳ động tác phô trương nào, một luồng ánh sáng vàng kim nhạt bùng lên từ lòng bàn tay. Luồng sáng đó không hề chói mắt, nhưng lại chứa đựng một uy năng kinh khủng, như thể có thể trấn áp vạn vật.

“Phế vật!” Hắn khẽ nói, chỉ một từ. Luồng sáng vàng kim hóa thành một bàn tay khổng lồ, không va chạm vật lý, nhưng lại mang theo một loại quy tắc tuyệt đối, trực tiếp nghiền nát ý chí và linh hồn của con Hoang Thú. Con Hoang Thú cấp Đế Vương kia đang gầm thét dữ dội, bỗng nhiên cứng đờ giữa không trung, sau đó thân thể khổng lồ của nó bắt đầu tan rã thành tro bụi, hóa thành vô số điểm sáng linh khí nguyên thủy, tiêu tán vào không gian.

Cả chiến trường bỗng chốc im lặng. Các cường giả của Hoang Cổ Giới, những Hoang Thú hung tợn, các chiến binh bộ lạc đang điên cuồng chiến đấu, tất cả đều dừng lại. Một ánh mắt kinh hoàng hiện lên trong đôi mắt của họ. Một con Hoang Thú cấp Đế Vương, được coi là chúa tể của một vùng đất, lại bị tiêu diệt chỉ bằng một lời nói, một cái phất tay nhẹ nhàng? Sức mạnh này đã vượt ra ngoài sự hiểu biết của họ.

Các Đại tướng của Vạn Đế Thần Triều cũng rùng mình. Dù đã quá quen với sức mạnh của Lăng Tiêu, nhưng mỗi lần chứng kiến hắn ra tay, họ vẫn không khỏi cảm thấy sự vĩ đại và đáng sợ của vị Đế Vương này. Đó là sức mạnh của Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh, sức mạnh của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của vạn giới.

“Tiếp tục tiến công!” Lăng Tiêu lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt quét qua khắp các thế lực của Hoang Cổ Giới. Hắn đã cho họ thấy sự chênh lệch về sức mạnh. Giờ là lúc để họ lựa chọn.

Quân đội Vạn Đế Thần Triều lại tiếp tục tiến lên, khí thế mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự sợ hãi đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí của các sinh linh Hoang Cổ Giới. Một vài bộ lạc nhỏ hơn bắt đầu co cụm lại, thậm chí có những Hoang Thú cấp thấp hơn đã bắt đầu bỏ chạy. Tuy nhiên, vẫn có những thế lực kiên cường, đặc biệt là các tông môn cổ xưa và những bộ tộc lớn mạnh, vẫn quyết tâm tử chiến.

Lăng Tiêu biết, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài. Hoang Cổ Giới ẩn chứa nhiều bí mật hơn hắn nghĩ. Nhưng điều đó không quan trọng. Hắn là Chí Tôn Vạn Đế, và con đường của hắn là chinh phục. Thế giới này, sớm muộn gì cũng sẽ quỳ phục dưới chân hắn, trở thành một viên gạch vững chắc trên con đường tiến tới Vĩnh Hằng.

Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi có những ngọn núi hùng vĩ nhất, nơi cảm nhận được luồng năng lượng cổ xưa nhất. Ở đó, chắc chắn có tồn tại những Đại Đế thực sự của Hoang Cổ Giới, hoặc thậm chí là những thực thể cổ xưa hơn. Đó mới chính là mục tiêu thực sự của hắn trong giai đoạn đầu chinh phạt này.

“Hoang Cổ Giới, hãy cảm nhận đi, kỷ nguyên mới đã bắt đầu!” Hắn khẽ lẩm bẩm, một nụ cười đầy bá đạo hiện lên trên môi. Cuộc chinh phạt vĩ đại, mới chỉ là khởi đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8