Chí Tôn Vạn Đế
Chương 281
Đại Giới Thần Phong, giờ đây đã hoàn toàn nằm dưới sự thống trị của Vạn Đế Thần Triều. Từ ngai vàng trên chiến hạm uy nghi, Lăng Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ tinh thể, vô vàn vì sao lấp lánh như những hạt ngọc rải trên tấm lụa đen vô tận. Hắn đã thực hiện được lời hứa với chính mình, thống nhất một Đại Giới, trở thành Đại Đế chân chính. Ngai vàng này được chạm khắc từ Vĩnh Hằng Thần Kim, tỏa ra khí tức trấn áp vạn vật, nhưng trong mắt Lăng Tiêu, sự vinh quang này chỉ là một khởi đầu nhỏ bé. Mục tiêu của hắn là vạn giới, là sự vĩnh hằng, là đối đầu với cái Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn hắn, một thế lực được cho là đã tồn tại từ thuở hỗn mang, thao túng vận mệnh của vô số kỷ nguyên.
Trong ba năm sau khi thống nhất Thần Phong, Lăng Tiêu không ngừng củng cố nội bộ, phát triển tiềm lực quân sự và kinh tế đến đỉnh điểm. Vạn Đế Thần Triều không chỉ là một đế quốc, mà là một hệ thống hoàn chỉnh, tập hợp vô số nhân tài từ khắp nơi trong Đại Giới Thần Phong, và cả những người từ các tiểu thế giới phụ thuộc. Các học viện tu luyện được mở rộng, công pháp được phổ biến, khiến cho sức mạnh tổng thể của toàn bộ Đại Giới tăng lên gấp bội. Quân đội được tổ chức lại thành các quân đoàn tinh nhuệ, đứng đầu là Hắc Long Quân của Mạc Phong, Thần Vũ Quân của Lạc Băng, và Vô Ảnh Quân chuyên về tình báo. Các chiến hạm khổng lồ, được chế tạo từ các loại khoáng thạch quý hiếm nhất và khắc họa vô số phù văn trận pháp cổ xưa, có khả năng xuyên phá hư không, vượt qua các rào cản không gian, tất cả đều đã sẵn sàng cho một cuộc viễn chinh vĩ đại, mang theo khát vọng bành trướng của Vạn Đế Thần Triều ra ngoài Đại Giới.
Một buổi yến tiệc nhỏ nhưng trang trọng được tổ chức trong đại điện của chiến hạm chủ hạm, nơi các tướng lĩnh và mưu sĩ cốt cán nhất tề tập trung. Không khí sôi nổi nhưng cũng không kém phần nghiêm túc, bởi tất cả đều hiểu rằng một giai đoạn mới, vĩ đại hơn đang chờ đợi. Sau khi nâng chén chúc mừng những thành tựu đã đạt được, Lăng Tiêu đặt chén xuống, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt quen thuộc.
“Chư vị,” Lăng Tiêu mở lời, giọng nói trầm ổn nhưng chứa đầy uy lực, khiến cả đại điện chìm vào im lặng. “Đại Giới Thần Phong đã yên ổn, Vạn Đế Thần Triều đã đứng vững như một ngọn núi sừng sững. Nhưng tham vọng của ta không chỉ dừng lại ở một Đại Giới. Vạn giới rộng lớn, vô số chủng tộc, vô vàn bí ẩn đang chờ chúng ta khám phá. Kẻ thù của ta, cái Tổ Chức đã phong ấn ta, không thể nào chỉ tồn tại ở một nơi. Chúng ta phải đi ra ngoài, chinh phạt vạn giới, tìm kiếm những mảnh ghép ký ức còn thiếu, và cuối cùng là đối đầu trực diện với chúng, phá vỡ xiềng xích của vận mệnh.”
Mạc Phong, vị tướng quân dũng mãnh, ánh mắt rực lửa khí thế chiến đấu, đứng dậy, nắm tay đấm vào ngực: “Bệ hạ có lệnh, thần sẽ tiên phong, dù cho đó là vực sâu vạn trượng hay tinh hà vô tận, Hắc Long Quân tuyệt đối không lùi bước!”
Lạc Băng, nữ tướng tài ba, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt chứa đựng sự trung thành tuyệt đối, cũng tiếp lời: “Vạn Đế Thần Triều đã tích lũy đủ sức mạnh. Các chiến hạm đã được nâng cấp, quân đội đã được huấn luyện đến cực hạn. Chúng ta sẵn sàng xông pha, quét sạch mọi chướng ngại vật!”
Cổ Lâm, vị mưu sĩ thâm trầm, với trí tuệ siêu phàm, luôn có thể nhìn thấu mọi cục diện, cầm một cuộn bản đồ tinh không khổng lồ được vẽ tay tỉ mỉ, trải ra trước mặt Lăng Tiêu. Trên đó, vô số điểm sáng lớn nhỏ được đánh dấu, tượng trưng cho các Đại Giới khác nhau, nối với Đại Giới Thần Phong bằng những tuyến đường tinh không mờ ảo.
“Bệ hạ,” Cổ Lâm chỉ vào một điểm sáng có màu đỏ nhạt, gần Đại Giới Thần Phong nhất. “Theo thông tin tình báo mà Vô Ảnh Quân đã thu thập được trong những năm qua, Đại Giới Thiên La là mục tiêu khả thi nhất cho cuộc chinh phạt đầu tiên. Đại Giới này có ba thế lực chính, Thiên La Thần Triều, Vạn Kiếm Tông và Cửu U Điện, thường xuyên xung đột và kiềm chế lẫn nhau, khiến nội bộ suy yếu. Sức mạnh tổng thể của họ không vượt quá chúng ta là bao, và địa hình của Thiên La cũng có nhiều điểm yếu có thể lợi dụng. Hơn nữa, Thiên La nằm trên một tuyến đường tinh không quan trọng, nếu chúng ta kiểm soát được nó, sẽ mở ra cánh cửa đến nhiều Đại Giới khác.”
Hàn Vũ, người đứng đầu Vô Ảnh Quân, với khả năng thu thập thông tin và phân tích tình hình đáng kinh ngạc, bổ sung: “Tuy nhiên, gần đây, có một số tin đồn bất thường về Đại Giới Thiên La. Có vẻ như Vạn Kiếm Tông và Cửu U Điện, hai thế lực vốn đối đầu gay gắt, đột nhiên có xu hướng liên minh, và Thiên La Thần Triều cũng đang gấp rút củng cố lực lượng phòng thủ, thậm chí còn triệu hồi một số cường giả bí ẩn từ các tinh vực xa xôi trở về. Sự thay đổi này quá đột ngột, có thể có bàn tay của thế lực nào đó thao túng.”
Lăng Tiêu nheo mắt, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh. “Thế lực nào?”
Hàn Vũ trầm ngâm: “Chúng thần đã cố gắng điều tra, nhưng mọi manh mối đều bị che giấu rất kỹ. Có cảm giác như một bức màn vô hình đang bao phủ lấy Thiên La, khiến việc thu thập thông tin trở nên vô cùng khó khăn. Điều này rất giống với cách Tổ Chức thường hoạt động – khống chế từ trong bóng tối, gieo rắc mâu thuẫn, làm suy yếu các Đại Giới, sau đó từ từ nuốt chửng chúng, biến các thế lực địa phương thành con rối của chúng. Sự can thiệp vào Thiên La có thể là một trong những bước đi đó.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, đồng thời trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức về quá khứ Chí Tôn lại lóe lên, rõ ràng hơn rất nhiều so với trước đây. Hắn nhìn thấy những cảnh tượng chiến tranh kinh thiên động địa, những vị Chí Tôn đứng trên đỉnh cao vạn giới, và một bóng đen khổng lồ bao trùm tất cả, mang theo sự hủy diệt và tái sinh. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng đang dần thức tỉnh hoàn toàn, mỗi lần Lăng Tiêu vận chuyển công pháp, hắn đều cảm nhận được một nguồn sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy đang sôi trào, sẵn sàng bùng nổ. Nguồn sức mạnh đó không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà còn ẩn chứa những quy tắc, những định luật vũ trụ mà hắn chưa từng biết đến, như thể hắn đang dần trở thành một phần của chính Đại Đạo.
“Dù vậy,” Lăng Tiêu nói, ánh mắt kiên định, toát ra khí thế bá đạo. “Đại Giới Thiên La vẫn là mục tiêu đầu tiên của chúng ta. Nếu Tổ Chức đã nhúng tay vào, vậy thì càng tốt. Chúng ta sẽ dùng Thiên La làm điểm đột phá, vạch trần âm mưu của chúng, và cho chúng thấy rằng Vạn Đế Thần Triều không phải là một Đại Giới dễ dàng bị thao túng.”
Lăng Tiêu đứng dậy, bước đến trước bản đồ tinh không, tay đặt lên điểm sáng Thiên La, như thể đang chạm vào vận mệnh của cả một Đại Giới. “Ta ra lệnh, trong vòng ba tháng tới, toàn bộ Vạn Đế Thần Triều sẽ tập trung lực lượng tối đa. Mạc Phong, ngươi chỉ huy Hắc Long Quân, chuẩn bị tiên phong, mở đường giữa các tinh vực. Lạc Băng, ngươi dẫn dắt Thần Vũ Quân, phụ trách bảo vệ hậu cần và mở rộng tuyến đường, thiết lập các trạm trung chuyển. Cổ Lâm, ngươi cùng Hàn Vũ phụ trách công tác hậu cần, tình báo, đảm bảo mọi thông tin và vật tư đều được cung cấp đầy đủ, không để sai sót dù chỉ một ly.”
“Tuân lệnh Bệ hạ!” Tất cả tướng lĩnh và mưu sĩ đồng thanh hô vang, khí thế hừng hực, nhiệt huyết dâng trào.
Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt đầy sự tự tin và quyết đoán. “Chúng ta sẽ không chỉ chinh phục Thiên La, mà còn biến nơi đó thành một phần không thể thiếu của Vạn Đế Thần Triều, biến nó thành một cây cầu nối đến các Đại Giới khác. Từ nay, kỷ nguyên Vạn Giới Chinh Phạt chính thức bắt đầu!”
“Tổ Chức…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, bàn tay siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Các ngươi đã giam cầm ta một lần, nhưng sẽ không có lần thứ hai. Ta sẽ tìm ra các ngươi, và đòi lại tất cả những gì đã mất, thậm chí là phá vỡ cái trật tự mà các ngươi đã tạo ra.” Hắn đã không còn là thiếu niên phế vật của ngày xưa. Hắn là Đại Đế của Vạn Đế Thần Triều, là người mang trong mình bí mật của Chí Tôn. Mỗi bước đi của hắn đều mang theo gánh nặng của số phận, nhưng cũng là sự tự do và ý chí không thể lay chuyển, một ý chí đủ để chống lại cả thiên mệnh.
Ba tháng trôi qua nhanh chóng. Đại Giới Thần Phong trở thành một cỗ máy chiến tranh khổng lồ, vận hành trơn tru và hiệu quả đến kinh ngạc. Hàng trăm chiến hạm khổng lồ, mỗi chiếc dài hàng ngàn dặm, mang theo vô số tinh binh tinh nhuệ, trang bị tối tân nhất, tập trung tại biên giới tinh không của Thần Phong. Lá cờ Vạn Đế Thần Triều tung bay phấp phới trên mỗi chiến hạm, biểu tượng cho quyền uy và khát vọng chinh phục không gì ngăn cản nổi.
Trên đài chỉ huy của chiến hạm chủ hạm, Hỗn Độn Đế Hạm, Lăng Tiêu khoác trên mình long bào đen thêu rồng vàng lấp lánh, đầu đội vương miện Chí Tôn Đế Vương, tỏa ra khí chất bá đạo ngập trời. Hắn đứng uy nghi, nhìn về phía trước, nơi vũ trụ bao la đang chờ đón, nơi vô số Đại Giới khác đang ẩn mình trong màn sương tinh vân. Bên cạnh hắn, Mạc Phong, Lạc Băng, Cổ Lâm và Hàn Vũ đều đã sẵn sàng, ánh mắt rực cháy nhiệt huyết, cùng chung một khát vọng.
“Truyền lệnh!” Giọng Lăng Tiêu vang vọng khắp không gian, xuyên qua hàng trăm chiến hạm, đến tai từng binh sĩ. “Toàn quân Vạn Đế Thần Triều, xuất chinh! Mục tiêu, Đại Giới Thiên La! Mở ra kỷ nguyên mới của Vạn Giới Chinh Phạt!”
“Vạn Đế Thần Triều, vạn tuế! Bệ hạ vạn tuế!” Tiếng hô vang dội của hàng triệu binh sĩ vang vọng khắp tinh không, như sấm sét xé tan sự tĩnh lặng của vũ trụ, rung chuyển cả không gian. Các chiến hạm khổng lồ bắt đầu khởi động, động cơ phản lực phun ra luồng năng lượng rực sáng, đẩy chúng lao đi với tốc độ kinh hoàng, tạo thành một dòng thác thép và lửa, hướng về phía Đại Giới Thiên La. Ánh sáng của Vạn Đế Thần Triều đã bắt đầu lan tỏa, chiếu rọi khắp các Đại Giới, mở ra một kỷ nguyên mới của sự chinh phạt và thống nhất, một kỷ nguyên mà Lăng Tiêu sẽ là người định đoạt.