Chí Tôn Vạn Đế
Chương 231

Cập nhật lúc: 2026-03-18 16:12:52 | Lượt xem: 5

Chương 231: Thiên Hằng Biến Động – Chí Tôn Khai Khải

Tin tức về sự sụp đổ của Nguyệt Ảnh Đế Quốc lan truyền khắp Thiên Hằng Giới nhanh hơn cả gió lốc, tựa như một tiếng sấm sét giữa trời quang, làm rung chuyển cả đại lục vốn dĩ đã ngưng đọng trong trật tự hàng vạn năm. Nguyệt Ảnh Đế Quốc, một trong tứ đại cường quốc, đã bị Vạn Đế Thần Triều non trẻ của Lâm Phàm thôn tính hoàn toàn chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi. Không chỉ là chiến thắng quân sự, mà còn là sự tái tổ chức nhanh chóng, hiệu quả đến kinh ngạc, biến lãnh thổ rộng lớn của đế quốc cũ thành một phần vững chắc của Thần Triều mới. Điều này không còn là một cuộc tranh giành quyền lực nhỏ lẻ, mà là một lời tuyên bố đanh thép, một lời cảnh báo lạnh lẽo gửi đến toàn bộ các thế lực còn lại: Kỷ nguyên cũ đã kết thúc, và một vị Chí Tôn tương lai đang giáng lâm, mang theo ý chí kiến tạo một trật tự hoàn toàn mới.

Tại Đế quốc Thanh Long, đế đô hùng vĩ tọa lạc trên đỉnh ngọn Long Sơn cao chót vót, bầu không khí nặng nề như chì. Long Thiên Bá, vị Hoàng đế Thanh Long với mái tóc điểm bạc và ánh mắt sắc bén như chim ưng, đang ngồi trên long ỷ, lắng nghe báo cáo từ Thám Tử Tổng Quản. Từng lời nói đều như những mũi kim đâm vào lòng ông. “Bệ hạ, Nguyệt Ảnh Đế Quốc đã hoàn toàn bị nuốt chửng. Lâm Phàm đã tự xưng là ‘Thiên Đế’ của Vạn Đế Thần Triều, ban hành Thánh Chỉ khắp nơi, tái thiết trật tự, thu phục nhân tâm. Các tướng lĩnh, quan lại cũ của Nguyệt Ảnh, hoặc là bị xử tử, hoặc là bị thu dụng, nhưng tất cả đều phải quy phục tuyệt đối. Hắn thậm chí còn xây dựng một đội quân tinh nhuệ mới, gọi là ‘Thiên Vệ Quân’, với số lượng khủng bố và sức mạnh vượt trội.”

Long Thiên Bá nhắm mắt lại, một tia u ám lướt qua gương mặt kiên nghị. “Thiên Đế… Hắn thật sự dám xưng danh đó ư?” Ông lẩm bẩm. Danh xưng Thiên Đế là biểu tượng cho sự thống trị tuyệt đối, chỉ những kẻ đã thống nhất được cả một Đại Giới mới dám nghĩ đến. Long Thiên Bá đã trị vì hàng ngàn năm, là một Đại Đế lão luyện, nhưng chưa bao giờ dám xưng Thiên Đế, bởi lẽ Thiên Hằng Giới vẫn còn chia năm xẻ bảy. Giờ đây, một thanh niên non trẻ lại dám làm điều đó, không nghi ngờ gì nữa, đó là một sự sỉ nhục, nhưng đồng thời cũng là một lời khẳng định về tham vọng và thực lực của hắn.

Một vị lão thần run rẩy tấu: “Bệ hạ, theo tin tức tình báo, Lâm Phàm đã triệu tập vô số cường giả từ các tiểu thế giới và vùng đất hoang dã. Hắn không chỉ có các tướng lĩnh cấp Thánh Cảnh, mà còn có những tồn tại ở cảnh giới cao hơn, thậm chí là những sinh vật cổ xưa mà chúng ta chưa từng thấy. Sức mạnh của Vạn Đế Thần Triều đã vượt xa tưởng tượng.”

Long Thiên Bá mở mắt, ánh mắt giờ đây bùng lên một ngọn lửa lạnh lẽo. “Tập hợp các Tông Chủ của Thần Kiếm Các, Cung Chủ của Vạn Pháp Cung, và tất cả các Đại Trưởng Lão của những gia tộc lớn. Ta muốn mở ‘Đế Giới Hội Nghị’. Lâm Phàm đã châm ngòi cho ngọn lửa chiến tranh, vậy thì, chúng ta sẽ nghênh đón nó!” Dù trong lòng đầy lo lắng, nhưng là một Đại Đế, Long Thiên Bá không thể lùi bước. Ông biết, nếu không hành động, Đế quốc Thanh Long sớm muộn cũng sẽ đi theo vết xe đổ của Nguyệt Ảnh Đế Quốc.

Cùng lúc đó, tại Thần Kiếm Các, Kiếm Tôn Vô Song, một cường giả với kiếm ý ngút trời, đang mài thanh Kiếm Hồn của mình. Hắn không nói một lời, nhưng kiếm khí xung quanh hắn lại càng lúc càng sắc bén, lạnh lẽo. Vị trưởng lão bên cạnh thở dài: “Kiếm Tôn, Lâm Phàm này quả thực là một tai họa. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn cực kỳ tàn nhẫn và quyết đoán. Nguyệt Ảnh Đế Quốc không có một cơ hội phản kháng nào.”

Kiếm Tôn Vô Song cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói như tiếng kiếm va chạm: “Tàn nhẫn? Quyết đoán? Hắn chỉ là đang làm điều mà một kẻ muốn thống trị nên làm. Ta không quan tâm hắn là ai, hay hắn đến từ đâu. Nhưng nếu hắn dám động đến Thần Kiếm Các ta, Kiếm Hồn của ta sẽ uống máu hắn!” Dù nói vậy, trong lòng hắn cũng không khỏi dấy lên một sự bất an. Sức mạnh của Lâm Phàm đã vượt quá giới hạn hiểu biết thông thường.

Tại Vạn Pháp Cung, Cung Chủ Thiên Cơ Tử với vẻ ngoài thư sinh, phong thái ung dung, lại đang cau mày nhìn vào một tấm bản đồ tinh xảo của Thiên Hằng Giới. Hắn là một trong số ít người có thể nhìn thấu một phần thiên cơ, và những gì hắn thấy về Lâm Phàm khiến hắn kinh hãi. “Kẻ này… không phải là người của Thiên Hằng Giới. Hắn mang theo khí tức của Hỗn Độn sơ khai, và vận mệnh của hắn dường như không nằm trong tầm kiểm soát của Đại Đạo nơi đây. Hắn là một biến số, một kẻ hủy diệt, đồng thời cũng là một kẻ khai sáng.” Thiên Cơ Tử lẩm bẩm. Hắn biết, liên minh là điều tất yếu, nhưng liệu liên minh đó có đủ sức chống lại một kẻ có vận mệnh siêu việt như Lâm Phàm hay không, lại là một câu hỏi lớn.

Trong khi cả Thiên Hằng Giới đang chìm trong sự sợ hãi và chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh tổng lực, Lâm Phàm lại đang bình thản ngồi trong chính cung điện từng thuộc về Nguyệt Ảnh Hoàng Đế. Hắn không hề ngủ quên trên chiến thắng. Xung quanh hắn là những tướng lĩnh trung thành như Lã Bố, Triệu Vân, Gia Cát Lượng, và một vài cường giả mới được thu phục. Mỗi người đều toát ra khí thế mạnh mẽ, ánh mắt kiên định.

“Thiên Cơ Quân Sư, tình hình các thế lực còn lại của Thiên Hằng Giới thế nào rồi?” Lâm Phàm hỏi, giọng nói trầm ổn, uy nghiêm. Thiên Cơ Quân Sư, một vị mưu sĩ mới được Lâm Phàm chiêu mộ từ một bí cảnh cổ xưa, với trí tuệ siêu phàm, mỉm cười đáp: “Bẩm Thiên Đế, đúng như dự đoán, Long Thiên Bá của Thanh Long Đế Quốc đã triệu tập Đế Giới Hội Nghị. Thần Kiếm Các và Vạn Pháp Cung chắc chắn sẽ tham gia. Họ sẽ tìm cách liên minh, tập hợp lực lượng để đối phó với chúng ta.”

“Liên minh?” Lã Bố cười khẩy, ánh mắt đầy khinh thường. “Một đám ô hợp mà thôi. Dù có liên minh cũng chỉ là kéo dài hơi tàn.”

Triệu Vân gật đầu: “Chủ công anh minh. Bọn họ không hiểu được sức mạnh thực sự của Vạn Đế Thần Triều chúng ta.”

Lâm Phàm giơ tay ra hiệu cho họ im lặng. “Đừng khinh địch. Long Thiên Bá không phải là kẻ đơn giản. Hắn đã thống trị Thiên Hằng Giới hàng ngàn năm, kinh nghiệm chiến trường và khả năng điều binh khiển tướng không thể xem thường. Thần Kiếm Các có kiếm trận vô song, Vạn Pháp Cung có các đạo pháp thần thông. Chúng ta cần một kế hoạch hoàn hảo để quét sạch tất cả, thiết lập Vạn Đế Thần Triều chân chính.”

Hắn đứng dậy, bước đến tấm bản đồ khổng lồ của Thiên Hằng Giới được trải trên bàn đá. Ngón tay hắn lướt qua các điểm chiến lược, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa dã tâm ngút trời. “Mục tiêu của ta không chỉ là chinh phục Thiên Hằng Giới. Mà là tái tạo nó, khai sáng một kỷ nguyên mới, nơi Chí Tôn Chi Đạo của ta sẽ là quy tắc tối thượng. Để làm được điều đó, mọi chướng ngại vật đều phải bị dọn dẹp.”

Hắn quay sang các tướng lĩnh, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Lã Bố, ngươi dẫn Hắc Long Kỵ Binh và một phần Thiên Vệ Quân, tấn công biên giới phía Tây của Thần Kiếm Các. Không cần đánh chiếm, chỉ cần tạo áp lực, buộc bọn họ phải điều động lực lượng phòng thủ.”

“Vâng, Chủ công!” Lã Bố hăm hở lĩnh mệnh.

“Triệu Vân, ngươi dẫn Bạch Hổ Thần Vệ và đội quân tinh nhuệ, ngụy trang thành đạo tặc, quấy phá các tuyến đường vận chuyển tài nguyên của Vạn Pháp Cung. Mục tiêu là làm suy yếu kinh tế và gây hỗn loạn nội bộ.”

“Rõ!” Triệu Vân lập tức chấp hành.

“Thiên Cơ Quân Sư, ngươi chuẩn bị các đội quân đặc nhiệm, lẻn vào các thành trì lớn của Đế quốc Thanh Long, lan truyền tin đồn, chia rẽ nội bộ, và tìm kiếm những kẻ bất mãn, sẵn sàng làm nội ứng cho chúng ta.”

Thiên Cơ Quân Sư khẽ cười: “Thiên Đế yên tâm, thần đã có kế hoạch chi tiết. Thanh Long Đế Quốc không phải là một khối sắt. Những kẻ tham lam, những kẻ bất mãn, sẽ là quân cờ tốt cho chúng ta.”

Lâm Phàm gật đầu hài lòng. Hắn không muốn một cuộc chiến tranh tổng lực kéo dài, tàn phá Thiên Hằng Giới. Hắn muốn một cuộc chinh phạt nhanh chóng, hiệu quả, ít tổn thất nhất có thể để bảo toàn sức mạnh của Đại Giới này cho những mục tiêu lớn hơn sau này. Bằng cách phân tán lực lượng địch, gây ra sự bất ổn từ bên trong, hắn sẽ làm suy yếu liên minh trước khi chúng kịp hình thành một mối đe dọa thực sự.

“Khi bọn họ nhận ra điều này, liên minh của họ sẽ lung lay. Đó là lúc chúng ta tung ra đòn chí mạng.” Lâm Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi xuống Thiên Hằng Giới rộng lớn. Hắn đã châm ngòi cho ngọn lửa, và giờ đây, ngọn lửa ấy sẽ thiêu rụi tất cả những gì cũ kỹ, để từ trong tro tàn, Vạn Đế Thần Triều vĩnh hằng sẽ vươn lên, dưới chân của vị Chí Tôn tương lai. Thiên Hằng Giới, một Đại Giới rộng lớn, giờ đây chỉ là một bàn cờ trong tay hắn, và những quân cờ đang bắt đầu di chuyển theo ý chí của vị Chí Tôn Vạn Đế, không chút do dự. Cuộc chinh phạt vĩ đại nhất trong lịch sử Thiên Hằng Giới đã chính thức bắt đầu, mở ra cánh cửa cho Đại Cảnh Giới Vạn Giới Chinh Phạt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8