Chí Tôn Vạn Đế
Chương 216
Chương 216: Thần Tàng Khai Phong – Ký Ức Viễn Cổ
Lăng Tiêu không hề do dự, thân ảnh hắn hóa thành một tia chớp, lao thẳng xuống vết nứt khổng lồ. Bóng tối nuốt chửng hắn, nhưng đối với một cường giả đã đạt đến cấp độ có thể chinh phạt cả một Đại Giới như Lăng Tiêu, bóng tối chỉ là một tấm màn che yếu ớt. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của không gian, những luồng năng lượng nguyên thủy cuộn trào như thủy triều, cùng với một áp lực vô hình nhưng cực kỳ cường đại, tựa hồ muốn nghiền nát mọi thứ dám xâm nhập. Nơi đây không phải là một hang động bình thường, mà là một khe nứt của Đại Đạo, một vết sẹo trên thân thể của Thần Phong Vực, dẫn đến một không gian đã bị lãng quên từ vô số kỷ nguyên.
Hắn phóng thích thần niệm, quét ngang qua từng tầng không gian, phát hiện bên dưới vết nứt này là một vực sâu không đáy, không gian bị bóp méo một cách kỳ dị, xen lẫn những mảnh vỡ thời gian và những luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự mục nát của vạn vật. Rõ ràng, nơi đây đã từng là chiến trường, hoặc một nơi cất giấu bí mật kinh thiên nào đó. Ánh sáng từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức đồng điệu, như thể nó đang đáp lại lời kêu gọi từ sâu thẳm bên dưới. Điều này càng khẳng định suy đoán của hắn: nơi đây ẩn chứa một mảnh ghép quan trọng liên quan đến thân thế và sức mạnh bị phong ấn của hắn.
Hắn tiếp tục hạ xuống, xuyên qua hàng vạn trượng địa tầng, đối mặt với những cấm chế tự nhiên và cả những kết giới nhân tạo đã mục nát theo thời gian. Những kết giới này đã mất đi phần lớn sức mạnh, nhưng vẫn còn sót lại một chút uy năng đủ để gây phiền toái cho những kẻ tu luyện cấp thấp. Tuy nhiên, với Lăng Tiêu, chúng chỉ như những lớp màng mỏng manh, dễ dàng bị hắn xé rách hoặc né tránh. Sự hỗn loạn càng lúc càng tăng, và hắn nhận ra mình đang tiến vào một không gian khác, không còn thuộc về Thần Phong Vực nữa, mà là một tiểu thế giới bị phong bế, một di tích cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất.
Cuối cùng, sau một thời gian dài hạ xuống, Lăng Tiêu đặt chân lên một nền đất cứng rắn. Xung quanh hắn là một đại sảnh đường rộng lớn đến kinh ngạc, được kiến tạo từ những khối đá đen tuyền, mang theo khí tức viễn cổ và sự mục nát của thời gian. Những trụ cột khổng lồ chống đỡ vòm trời cao vút, trên đó khắc vô số phù văn phức tạp, đã mờ nhạt nhưng vẫn toát ra sự huyền bí. Không khí nơi đây đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi của đất đá, kim loại rỉ sét và một thứ mùi hương khó tả, tựa như mùi của vĩnh hằng. Đây là một phế tích, một di chỉ của một nền văn minh đã từng cực kỳ huy hoàng, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự hoang tàn và tịch mịch.
Dưới ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ thân thể Lăng Tiêu, hắn quan sát kỹ lưỡng. Trên mặt đất, có những vết tích của các trận chiến kinh thiên động địa, những vết nứt sâu hoắm do pháp thuật cường đại để lại, những mảnh vỡ của binh khí thần cấp đã mất đi linh tính. Dường như, nơi đây đã từng là một chiến trường cuối cùng, một nơi mà các cường giả vô thượng đã giao tranh, để lại những di sản và bí mật chưa được giải đáp. Và giữa đại sảnh đường, một cái bệ đá khổng lồ nổi bật, trên đó đặt một vật thể hình cầu, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, giống như một trái tim đang đập yếu ớt trong đêm tối.
Lăng Tiêu tiến lại gần, cẩn trọng quan sát vật thể hình cầu. Nó được tạo thành từ vô số mảnh vỡ tinh thể lấp lánh, mỗi mảnh vỡ đều chứa đựng một luồng năng lượng nguyên thủy, một quy tắc Đại Đạo khác biệt. Hắn không khỏi rùng mình, bởi vì hắn cảm nhận được một sự quen thuộc kỳ lạ từ vật thể này, một sự đồng điệu sâu sắc với Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn. Đây không phải là một viên linh thạch thông thường, cũng không phải một Thần Khí bị phong ấn, mà là một thứ gì đó cao cấp hơn, thiêng liêng hơn, dường như là một phần của quy tắc vũ trụ, một vật thể chứa đựng một phần nguyên thủy của Đại Đạo.
“Chí Tôn Thần Tàng…” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. Hắn vươn tay chạm nhẹ vào khối cầu tinh thể. Ngay lập tức, khối cầu phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, những mảnh vỡ tinh thể bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Một lực hút kinh khủng bộc phát, muốn kéo linh hồn và thân thể của hắn vào trong. Lăng Tiêu không hề chống cự, bởi vì hắn biết đây là cơ duyên của mình. Hắn để mặc cho lực hút đó kéo mình vào trung tâm khối cầu, tan biến vào trong ánh sáng chói lòa.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lăng Tiêu thấy mình đang ở trong một không gian hư vô, vô tận, tràn ngập ánh sáng và bóng tối đan xen. Vô số hình ảnh, âm thanh, ký ức vụt qua trước mắt hắn như một dòng thác lũ. Đó là những mảnh vỡ ký ức bị phong ấn, những mảnh ghép rời rạc về quá khứ của hắn. Hắn thấy một thế giới rộng lớn hơn vạn giới hiện tại, nơi các Chí Tôn ngự trị, các Đại Đạo tranh phong. Hắn thấy mình, trong một thân phận cao quý hơn, với sức mạnh vô hạn, đứng trên đỉnh trời, hiệu lệnh vạn quân, chinh phạt các chủng tộc, khai sáng một kỷ nguyên huy hoàng. Nhưng rồi, hình ảnh chuyển động đột ngột, một bóng đen khổng lồ che phủ vạn vật, những âm mưu thâm độc được vạch ra, những cuộc phản bội tàn nhẫn diễn ra ngay trong nội bộ. Hắn thấy mình bị bao vây bởi vô số cường giả, những kẻ mang trên mình khí tức của “Tổ Chức”, chúng vây hãm hắn, phong ấn sức mạnh, chôn vùi ký ức, và đẩy hắn vào một vòng luân hồi không ngừng, mong muốn hắn vĩnh viễn không thể siêu thoát.
Những ký ức đó không còn mơ hồ như trước, chúng trở nên rõ ràng hơn, sống động hơn, như thể Lăng Tiêu đang tự mình trải qua lại tất cả. Nỗi đau của sự phản bội, sự phẫn nộ khi bị phong ấn, và khát vọng sống sót mãnh liệt. Hắn cũng nhận ra rằng, Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn chính là một phần nguyên thủy của hắn, một hạt giống Chí Tôn đã được Tổ Chức dùng phương pháp tà ác để phong ấn và phân tán ra khắp nơi, nhằm mục đích cắt đứt con đường trở lại đỉnh cao của hắn. Và khối cầu tinh thể mà hắn vừa hấp thụ, chính là một “Chí Tôn Thần Khạch”, một mảnh vỡ của Chí Tôn Thần Tàng nguyên bản, chứa đựng một phần sức mạnh và ký ức quan trọng của hắn.
Khi những mảnh ký ức cuối cùng được khôi phục, một luồng sức mạnh vô cùng khủng khiếp bùng nổ từ sâu thẳm cơ thể Lăng Tiêu. Chí Tôn Thần Tàng như được tiếp thêm một nguồn năng lượng khổng lồ, bắt đầu hấp thụ và dung hợp Chí Tôn Thần Khạch. Vô số phù văn cổ xưa hiện lên trên da hắn, linh khí vạn vật trong không gian hư vô điên cuồng đổ vào cơ thể hắn. Cảnh giới của Lăng Tiêu không ngừng đột phá, từ Đế Vương sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, rồi đến đỉnh phong, và thậm chí còn có dấu hiệu muốn chạm đến một cảnh giới cao hơn, cảnh giới mà hắn đã từng đứng ở đó trong tiền kiếp.
Cùng với sự tăng trưởng của sức mạnh, Lăng Tiêu cũng hiểu rõ hơn về Tổ Chức. Chúng không chỉ là một thế lực đơn thuần, mà là một “Đạo Thống” đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, một tập hợp những kẻ khao khát kiểm soát Đại Đạo, thao túng vận mệnh của vạn giới. Chúng không chỉ phong ấn hắn, mà còn phong ấn vô số Chí Tôn khác, hoặc biến họ thành những con rối, những kẻ phục tùng. Mục đích của chúng là duy trì một trật tự giả tạo, nơi chúng là những kẻ thống trị tối cao, hút cạn sinh cơ của vạn giới để nuôi dưỡng tham vọng vĩnh hằng của mình.
Sau một khoảng thời gian không biết là bao lâu, Lăng Tiêu mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, lóe lên ánh sáng của trí tuệ và quyền năng. Sức mạnh của hắn đã đạt đến một đỉnh cao chưa từng có kể từ khi hắn “trùng sinh”. Hắn cảm thấy mình có thể dễ dàng xé rách không gian, đảo ngược thời gian, và thậm chí là can thiệp vào quy tắc của một Đại Giới. Một phần lớn ký ức đã được khôi phục, giúp hắn hiểu rõ hơn về thân phận Chí Tôn của mình, về kẻ thù và con đường phía trước.
Hắn không còn là một thiếu niên phế vật bị khinh miệt, hay một thanh niên tài tuấn tranh bá Huyền Giới. Hắn đã là một Đại Đế, và giờ đây, với sự thức tỉnh của một phần Chí Tôn Thần Tàng và ký ức, hắn đã trở thành một tồn tại gần như Chí Tôn, một vị Đế Vương mang trong mình sức mạnh và trí tuệ của một Chí Tôn viễn cổ. Thần Phong Vực này, nơi hắn từng định thống nhất, giờ đây dường như chỉ là một bước đệm quá nhỏ bé.
Lăng Tiêu đứng dậy, khí tức kinh người lan tỏa khắp đại sảnh hoang tàn. Hắn vung tay, một luồng sức mạnh Chí Tôn bùng nổ, dễ dàng phá hủy những kết giới cổ xưa còn sót lại. Mục đích của hắn không chỉ là thống nhất một Đại Giới, mà là chinh phạt vạn giới, đối đầu trực diện với Tổ Chức đã phong ấn hắn, và khai sáng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà hắn là Chí Tôn duy nhất, vĩnh hằng bất diệt.
Hắn quay trở lại lối vào, không gian vặn vẹo dưới chân hắn, tạo thành một con đường trở về. Vùng đất dưới lòng Thần Phong Vực, nơi từng ẩn chứa bí mật kinh thiên, giờ đây đã bị hắn khám phá một phần. Hắn đã thu thập được “mảnh ghép” đầu tiên, một mảnh ghép quan trọng giúp hắn có cái nhìn rõ ràng hơn về bức tranh tổng thể. Cuộc chiến trên bề mặt Thần Phong Vực có lẽ vẫn đang tiếp diễn, nhưng đối với Lăng Tiêu, đó chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch lớn hơn. Hắn sẽ thống nhất Thần Phong Vực, biến nó thành một trong những nền móng vững chắc của đế quốc mình, rồi từ đó, hắn sẽ bước ra, chinh phạt những Đại Giới khác, tìm kiếm những Chí Tôn Thần Khạch còn lại, khôi phục toàn bộ sức mạnh và ký ức, đối đầu với Tổ Chức, và cuối cùng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, vĩnh hằng bất diệt.
Với một ánh mắt kiên định, Lăng Tiêu bay vút lên, thoát khỏi vực sâu tăm tối, trở lại bầu trời Thần Phong Vực, nơi cuộc chiến vẫn đang bùng nổ. Sức mạnh mới, ký ức mới, đã thắp lên ngọn lửa Chí Tôn trong trái tim hắn, báo hiệu một kỷ nguyên mới sắp sửa được khai sáng.