Chí Tôn Vạn Đế
Chương 215
CHƯƠNG 215: HÀM ĐỘI XUYÊN VỰC, THẦN PHONG LOẠN
Lỗ hổng không gian khổng lồ trên tầng khí quyển Thần Phong Vực như một vết sẹo xấu xí, xé toạc bầu trời xanh ngọc bích. Từ bên trong vết nứt ấy, một luồng ánh sáng chói lòa bùng nổ, sau đó là những bóng dáng khổng lồ dần hiện rõ. Hạm đội Vạn Đế Thần Triều, dẫn đầu bởi Vạn Đế Hào uy nghi, từ từ xuyên qua, mang theo khí thế hủy diệt và chinh phạt.
Bên dưới, Thần Phong Vực vẫn chìm trong sự yên bình giả tạo. Những thành phố nguy nga lấp lánh dưới ánh mặt trời, những dãy núi hùng vĩ ẩn chứa vô số bí cảnh, và những tông môn cổ kính tỏa ra linh khí dồi dào. Không một ai ngờ rằng, một cơn bão táp hủy diệt đang ập đến từ trên cao.
Khi những chiến hạm đầu tiên hoàn toàn lộ diện, kích thước khổng lồ của chúng đã che khuất một phần ánh nắng, tạo ra những bóng đen khổng lồ lướt trên mặt đất. Tiếng còi báo động chói tai vang lên từ các trạm quan sát không gian của Thần Phong Vực, nhưng đã quá muộn. Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng khắp các thành trì, các tông môn khi những bóng đen khổng lồ kia bao trùm lấy bầu trời.
Trên đài chỉ huy của Vạn Đế Hào, Lăng Tiêu đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén quét qua cảnh tượng bên dưới. Hắn có thể cảm nhận được những luồng năng lượng mạnh mẽ đang trỗi dậy từ khắp nơi trong Thần Phong Vực, những vị cường giả cấp Đế Vương của thế giới này đang thức tỉnh. Nhưng hắn không hề nao núng, thay vào đó là một nụ cười nhạt hiện trên môi, tựa như nhìn thấy một trò đùa thú vị.
“Tiến hành trinh sát toàn diện, phân tích cấu trúc phòng ngự và phân bố lực lượng của Thần Phong Vực!” Lăng Tiêu ra lệnh, giọng nói trầm ổn vang vọng khắp đài chỉ huy. “Các hạm đội phụ trách khu vực tiền tuyến, chuẩn bị nổ súng vào các trung tâm phòng ngự chính! Không cho bất kỳ ai có cơ hội phản ứng!”
Các chỉ huy Vạn Đế Thần Triều lập tức hành động. Hàng nghìn phi thuyền trinh sát nhỏ hơn bay vút ra từ các hạm đội lớn, nhanh chóng tỏa đi khắp nơi. Đồng thời, hàng trăm nòng pháo năng lượng khổng lồ trên các chiến hạm bắt đầu hội tụ ánh sáng chói mắt, sẵn sàng khai hỏa. Năng lượng cuồn cuộn trên các nòng pháo khiến không gian xung quanh vặn vẹo, báo hiệu một đòn tấn công hủy diệt.
Bên dưới, một vị Đại Trưởng Lão của Thần Phong Cung – tông môn mạnh nhất Thần Phong Vực, mang danh hiệu Phong Lôi Đế Quân – ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Lão là một lão giả râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, nhưng ánh mắt lại sắc bén như chim ưng. Lão có thể cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ hạm đội trên cao, một áp lực vượt xa bất kỳ thế lực nào lão từng biết, thậm chí còn hơn cả những Đại Giới lân cận.
“Địch nhân… từ đâu đến?” Phong Lôi Đế Quân lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Lão đã sống hàng vạn năm, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một hạm đội nào đáng sợ đến thế. “Đây không phải là thế lực của Đại Giới lân cận! Đây là… Hủy Diệt!”
Ngay lập tức, lão triệu tập tất cả cường giả của Thần Phong Cung và các tông môn liên minh. Hàng trăm đạo hào quang bay vút lên không trung, tập trung lại, tạo thành một lá chắn năng lượng khổng lồ bao phủ Thần Phong Cung. Những pháp trận hộ tông hàng vạn năm tuổi được kích hoạt, cố gắng tạo ra một bức tường phòng thủ kiên cố. Nhưng lá chắn ấy, trong mắt Lăng Tiêu, chỉ như một lớp giấy mỏng không đáng kể.
“Mở đường!” Lăng Tiêu lạnh lùng ra lệnh, không hề có chút do dự. “Hạm đội 1, 2, 3, nhắm vào Thần Phong Cung! Hạm đội 4, 5, 6, cô lập các thành phố lớn xung quanh. Không cho phép bất kỳ ai trốn thoát hay tập hợp lực lượng! Hãy cho chúng thấy sự khác biệt giữa một Đại Giới và Vạn Đế Thần Triều!”
Lời vừa dứt, hàng trăm luồng năng lượng chói mắt như những tia sét xé toạc không gian, mang theo uy lực của thiên thạch va chạm, bắn thẳng xuống Thần Phong Vực. Những tia sáng ấy không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt mà còn chứa đựng ý chí của Đại Đạo do Lăng Tiêu lĩnh ngộ, khiến cho mọi phép tắc phòng ngự thông thường trở nên vô dụng trước uy lực tuyệt đối.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Lá chắn năng lượng của Thần Phong Cung chỉ chống đỡ được vài giây trước khi vỡ tan tành như thủy tinh. Những ngọn núi xung quanh bị san phẳng, những thành phố bị nhắm đến biến thành biển lửa, những dòng sông bốc hơi, để lại những vết sẹo cháy đen trên mặt đất. Cả Thần Phong Vực rung chuyển dữ dội như một trận động đất cấp vạn, bầu trời nhuộm một màu đỏ rực của lửa và bụi.
Phong Lôi Đế Quân phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lão bị chấn động dữ dội, suýt chút nữa rơi xuống. Lão không thể tin vào mắt mình. Sức mạnh tổng hợp của toàn bộ Thần Phong Vực, dưới sự lãnh đạo của lão, lại không thể chống đỡ nổi một đợt tấn công đầu tiên của kẻ địch. Đây là sự chênh lệch không thể bù đắp!
“Mau! Kích hoạt trận pháp hộ tông tối thượng! Cầu cứu các Đại Giới lân cận!” Phong Lôi Đế Quân hét lên, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và tuyệt vọng. Lão biết, đã quá muộn, nhưng lão không thể ngồi yên chờ chết.
Lăng Tiêu không cho Thần Phong Vực bất kỳ cơ hội nào để phản công hay tập hợp. Hắn hiểu rõ, trong chiến tranh liên giới, tốc độ và sự áp đảo là chìa khóa. Ngay khi các đợt pháo kích đầu tiên hoàn tất, những cánh cổng dịch chuyển không gian nhỏ hơn bắt đầu mở ra từ thân các chiến hạm. Hàng triệu binh sĩ Vạn Đế Thần Triều, được trang bị giáp trụ và vũ khí tiên tiến, tuôn ra như ong vỡ tổ, đổ bộ xuống Thần Phong Vực, mang theo sát khí ngút trời.
Dẫn đầu các đội quân tiên phong là các tướng lĩnh của Lăng Tiêu, những cường giả cấp Bán Đế và Chân Thần, mỗi người đều mang trong mình khí thế trấn áp quần hùng. Long Hổ Tướng Quân, với thân hình vạm vỡ như núi đá và thanh đại đao rực lửa, lao thẳng vào trung tâm Thần Phong Cung, một đao chém xuống, xé toạc mọi phòng ngự còn sót lại, thậm chí cả không gian cũng bị chém đôi.
“Kẻ nào dám xâm phạm Thần Phong Cung của ta!” Một vị trưởng lão cấp Đế Vương khác của Thần Phong Cung gầm lên, tung ra một quyền mang theo sức mạnh của phong lôi, đối đầu với Long Hổ Tướng Quân. Tia sét và cuồng phong gào thét, cố gắng ngăn cản bước tiến của kẻ xâm lược.
Nhưng Long Hổ Tướng Quân chỉ cười khẩy. Hắn là một trong những chiến tướng được Lăng Tiêu đích thân bồi dưỡng, đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, và được ban cho Thần Khí cấp Đế. Thanh đại đao của hắn lóe lên, hóa thành một con rồng lửa khổng lồ, nuốt chửng quyền phong lôi của đối thủ, sau đó chém thẳng vào người vị trưởng lão kia. Một tiếng hét thảm thiết vang lên, vị trưởng lão tan biến thành tro bụi, ngay cả linh hồn cũng không kịp thoát ra.
Chiến tranh diễn ra một cách tàn khốc và một chiều. Lực lượng của Vạn Đế Thần Triều quá mạnh, quá có tổ chức, và quá quyết liệt. Những chiến hạm trên không không ngừng oanh tạc, vô hiệu hóa các cứ điểm phòng thủ và các cường giả đang cố gắng chống trả. Binh sĩ đổ bộ thì như một cơn sóng thần, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi, không cho bất kỳ sự kháng cự nào có cơ hội tồn tại lâu.
Trên Vạn Đế Hào, Lăng Tiêu vẫn đứng bất động. Hắn không cần đích thân ra tay. Sức mạnh của hắn đã đạt đến một cảnh giới mà việc đối phó với những Đế Vương của một Đại Giới thông thường đã không còn xứng đáng để hắn phải động thủ. Mục tiêu của hắn là thống nhất vạn giới, không phải là khoe khoang sức mạnh cá nhân ở mỗi chiến trường nhỏ bé.
Mặc dù vậy, hắn vẫn quan sát rất kỹ. Mỗi Đại Giới đều có những đặc điểm riêng, những bí mật riêng. Thần Phong Vực, như tên gọi của nó, dường như có một mối liên hệ sâu sắc với nguyên tố Phong và Lôi. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, ẩn sâu dưới lòng đất, đang cố gắng thức tỉnh bởi sự hỗn loạn của cuộc chiến.
“Báo cáo, thưa Chủ Thượng! Chúng ta phát hiện một nguồn năng lượng dị thường dưới lòng đất của Thần Phong Vực, gần khu vực trung tâm của Thần Phong Cung. Có vẻ như đó là một loại phong ấn cổ xưa, đang bị kích hoạt bởi sự hỗn loạn của cuộc chiến.” Một sĩ quan tình báo báo cáo, giọng nói đầy kinh ngạc.
Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. “Phong ấn? Có điều gì đó thú vị ở đây.”
Hắn vươn tay, một luồng ý niệm vô hình xuyên thẳng qua không gian, dò xét sâu vào lòng đất Thần Phong Vực. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc nhưng đã bị biến đổi. Đó là một tàn dư của một loại sức mạnh mà hắn từng biết, một dấu vết của “Tổ Chức” đã phong ấn hắn, một mảnh ghép của Chí Tôn Thần Tàng.
“Dừng lại! Tất cả hạm đội, ngưng oanh tạc khu vực trung tâm Thần Phong Cung. Long Hổ Tướng Quân và các tướng lĩnh tiên phong, thiết lập vòng vây, nhưng không phá hủy các công trình ngầm. Ta sẽ tự mình đi xuống.” Lăng Tiêu bất ngờ ra lệnh, giọng nói mang theo một sự hứng thú hiếm có.
Các chỉ huy hơi ngạc nhiên, nhưng lập tức tuân lệnh. Chiến hạm ngừng bắn, binh sĩ ngừng tấn công khu vực trọng yếu, thay vào đó là bao vây và trấn áp các lực lượng còn lại của Thần Phong Vực, đẩy chúng vào thế tuyệt vọng. Lăng Tiêu không quan tâm đến những tiếng la hét, những lời nguyền rủa hay sự tuyệt vọng của cư dân Thần Phong Vực. Hắn chỉ tập trung vào luồng khí tức bí ẩn dưới lòng đất, nơi mà hắn tin rằng sẽ tìm thấy câu trả lời cho những bí ẩn về bản thân.
Hắn nhẹ nhàng bước ra khỏi đài chỉ huy, thân hình hóa thành một luồng sáng, xuyên thẳng qua tầng khí quyển, lao xuống Thần Phong Vực. Các tướng lĩnh của Vạn Đế Thần Triều đều ngạc nhiên, nhưng họ biết, khi Chủ Thượng đích thân ra tay, có nghĩa là đã phát hiện ra điều gì đó cực kỳ quan trọng, có thể liên quan đến nguồn gốc của chính Vạn Đế Thần Triều.
Lăng Tiêu đáp xuống giữa một đống đổ nát của Thần Phong Cung, nơi từng là một quảng trường rộng lớn. Không một ai dám cản đường hắn, ngay cả những Đế Vương còn sót lại cũng không dám thở mạnh dưới áp lực của hắn. Ánh mắt hắn khóa chặt vào một vết nứt sâu hoắm trên mặt đất, nơi luồng khí tức kia phát ra mạnh mẽ nhất, tỏa ra một cảm giác cổ xưa và quen thuộc.
“Chí Tôn Thần Tàng… ta đã tìm thấy một phần khác của ngươi.” Lăng Tiêu lẩm bẩm, một nụ cười khó hiểu hiện trên môi. Hắn biết, cuộc chinh phạt Thần Phong Vực này không chỉ là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, mà còn là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình khám phá bí mật về thân thế và kẻ thù của hắn. Tổ Chức đó, chúng đã để lại dấu vết ở khắp nơi, và hắn sẽ lần theo từng dấu vết một.
Hắn không do dự, nhảy thẳng xuống vết nứt, biến mất trong bóng tối, để lại sau lưng một Thần Phong Vực đang chìm trong lửa và máu. Bên trên, cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng trọng tâm của Lăng Tiêu đã chuyển từ việc chinh phục bề mặt sang khám phá những bí ẩn sâu thẳm dưới lòng đất Thần Phong Vực, nơi mà một mảnh ghép quan trọng của vận mệnh hắn đang chờ đợi.
Đây chỉ là khởi đầu. Thần Phong Vực sẽ là mảnh ghép đầu tiên trong vô số mảnh ghép mà hắn phải thu thập để hoàn chỉnh bức tranh về sức mạnh và âm mưu của kẻ thù tối cao, để đạt đến cảnh giới Chí Tôn Vĩnh Hằng.