Chí Tôn Vạn Đế
Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:58:41 | Lượt xem: 4

Chương 203: Khải Hoàn Ca Vang, Chí Tôn Chi Lộ Mở

Lăng Tiêu đứng trên đỉnh Vọng Thiên Đài, ánh mắt xuyên qua màn đêm, hướng về những vì sao lấp lánh như vô số thế giới xa xôi. Thiên Long Giới, dù rộng lớn, cũng chỉ là một điểm nhỏ trong vạn giới. Hắn đã trở thành Đại Đế của Thiên Long Giới, nhưng con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự vạn giới và khai sáng Đạo Thống của riêng mình, chỉ mới bắt đầu.

Hắn quay lại, nhìn về phía kinh đô đang được tái thiết, nhìn về phía những binh sĩ đang hò reo chiến thắng. Một Đế quốc hùng mạnh đã được dựng xây, một nền móng vững chắc đã được đặt. Nhưng Lăng Tiêu biết, đã đến lúc phải rời đi, phải tìm kiếm chân tướng của “Chí Tôn Thiên Đạo” và đánh thức hoàn toàn sức mạnh Chí Tôn đang chảy trong huyết quản. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và thử thách, nhưng ánh mắt Lăng Tiêu không hề dao động. Hắn sẽ bước đi, chinh phục, và trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng.

Tiếng reo hò của quân sĩ và dân chúng dưới kia vẫn không ngừng nghỉ, mừng cho vị Đại Đế trẻ tuổi đã mang lại hòa bình và sự thịnh vượng cho Thiên Long Giới. Lăng Tiêu biết, trách nhiệm của hắn không chỉ dừng lại ở đây. Hắn đã hứa với những người đi theo mình, những người đã đổ xương máu vì Vạn Đế Thần Triều, rằng hắn sẽ dẫn dắt họ đến một kỷ nguyên huy hoàng hơn, nơi vinh quang không chỉ gói gọn trong một giới hạn.

Sáng hôm sau, trong triều điện Vạn Đế uy nghi, Lăng Tiêu triệu tập tất cả quần thần và các tướng lĩnh chủ chốt. Không khí trang nghiêm bao trùm, mọi ánh mắt đều đổ dồn về vị Đại Đế đang ngồi trên ngai vàng. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà là một Đế Vương chân chính, mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều toát lên khí chất bá chủ thiên hạ.

“Chư vị,” Lăng Tiêu cất giọng, âm thanh trầm ấm nhưng mang theo sức nặng của quyền uy, “Vạn Đế Thần Triều của chúng ta đã thống nhất Thiên Long Giới, mang lại bình yên cho trăm họ. Đây là công lao của tất cả các khanh.”

Các quan lại và tướng lĩnh đồng loạt quỳ xuống, hô vang: “Vạn tuế Đại Đế! Vạn tuế Vạn Đế Thần Triều!”

Lăng Tiêu giơ tay ra hiệu cho họ đứng dậy. “Tuy nhiên,” hắn tiếp lời, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trung thành, “Thiên Long Giới chỉ là một trong vô số Đại Giới. Kẻ thù của ta, kẻ đã phong ấn ta, đã hãm hại ta từ khi ta còn thơ ấu, là một Tổ Chức vĩ đại ẩn mình trong bóng tối, có lẽ đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên. Để đối phó với chúng, ta cần phải mạnh hơn, Vạn Đế Thần Triều của chúng ta cũng cần phải vĩ đại hơn.”

Cả triều điện xôn xao, nhưng không một tiếng phản đối. Họ đã quen với những điều phi thường từ vị Đại Đế này. Từ một phế vật đến thống nhất Thiên Long Giới chỉ trong vài năm, chẳng có gì là không thể đối với Lăng Tiêu.

“Vì vậy,” Lăng Tiêu tuyên bố, “ta quyết định sẽ tạm thời rời khỏi Thiên Long Giới, đi tìm kiếm chân tướng của Chí Tôn Thiên Đạo, thức tỉnh hoàn toàn Chí Tôn Thần Tàng và tìm ra tung tích của Tổ Chức kia.”

Lời nói này như một tiếng sét đánh ngang tai. Tuy đã đoán được ý định của Lăng Tiêu qua ánh mắt hắn, nhưng không ai ngờ hắn lại quyết định nhanh chóng như vậy. Một vị lão thần tiến lên, run rẩy nói: “Đại Đế, Thiên Long Giới vừa mới thống nhất, căn cơ chưa vững. Người rời đi lúc này, e rằng…”

Lăng Tiêu phất tay, cắt ngang lời lão thần. “Ta đã suy nghĩ kỹ càng. Thiên Long Giới hiện tại đã có nền móng vững chắc. Các khanh đều là những trụ cột của Thần Triều. Ta tin tưởng các khanh sẽ thay ta cai quản tốt giang sơn này.”

Hắn bắt đầu phân công nhiệm vụ. Thái sư Tiêu Vân, một mưu sĩ lão luyện và trung thành, được giao trọng trách nắm giữ chính sự, điều hành triều chính. Đại tướng quân Long Hạo, một chiến tướng dũng mãnh và tài ba, sẽ phụ trách quân sự, bảo vệ biên cương và duy trì trật tự. Các vị trí quan trọng khác cũng được Lăng Tiêu sắp xếp ổn thỏa, đảm bảo bộ máy Vạn Đế Thần Triều vẫn vận hành trơn tru trong thời gian hắn vắng mặt.

“Trong thời gian ta vắng mặt, nếu có bất kỳ thế lực nào dám dòm ngó Thiên Long Giới, Tiêu Thái sư và Long Đại tướng quân có quyền quyết định mọi việc, không cần chờ ta báo cáo,” Lăng Tiêu nói, giọng nói tràn đầy tin tưởng. “Ta sẽ chỉ mang theo một vài người thân tín để tiện hành sự. Các khanh hãy ở lại, củng cố Thần Triều, chờ ngày ta trở về mang theo vinh quang tột đỉnh!”

Mặc dù không muốn, nhưng trước ý chí kiên định của Lăng Tiêu, không ai dám phản đối. Họ hiểu rằng, để đạt được đỉnh cao mà Lăng Tiêu hướng tới, việc hắn phải rời đi là tất yếu. Họ chỉ có thể dốc sức phò tá, giữ vững giang sơn, chờ đợi ngày vị Đại Đế của họ trở về, mang theo sức mạnh đủ để chinh phạt vạn giới.

Sau buổi triều hội, Lăng Tiêu dành thời gian bên những người thân yêu. Hắn giải thích cặn kẽ về mục tiêu của mình, về sự nguy hiểm của Tổ Chức bí ẩn kia, và về khát vọng trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng. Hắn an ủi, dặn dò, và hứa hẹn sẽ trở về an toàn. Mặc dù lo lắng, nhưng họ đều hiểu và ủng hộ quyết định của hắn.

Trước khi lên đường, Lăng Tiêu ghé thăm Tàng Kinh Các của Vạn Đế Thần Triều. Sau khi thống nhất Thiên Long Giới, hắn đã thu thập vô số điển tịch cổ xưa, công pháp thất truyền từ khắp nơi. Hắn không ngừng tìm kiếm manh mối về Chí Tôn Thần Tàng và Tổ Chức bí ẩn. Cuối cùng, một cuốn cổ thư đã thu hút sự chú ý của hắn. Đó là một bản đồ cổ xưa, được khắc trên xương thú hóa thạch, chỉ ra một địa điểm được gọi là “Thần Táng Chi Địa” – Vùng đất chôn cất Thần Linh.

Theo ghi chép, Thần Táng Chi Địa là một nơi bị nguyền rủa, ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp và những bí mật về các vị thần cổ đại. Nơi đây từng là chiến trường của các Chân Thần trong một kỷ nguyên xa xưa, và rất ít người dám đặt chân đến. Tuy nhiên, cổ thư cũng đề cập rằng nơi đó có thể chứa đựng “chân ý” của Đại Đạo, và là nơi những kẻ có huyết mạch Chí Tôn có thể tìm thấy con đường thăng hoa.

Lăng Tiêu cảm thấy một luồng xung động mạnh mẽ từ sâu trong huyết quản khi hắn nhìn vào bản đồ. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn dường như đang reo vang, thúc giục hắn đến đó. Đây chính là bước đầu tiên trong hành trình “Vấn Đạo” của hắn.

Hắn không cần quá nhiều người. Một vài cận vệ trung thành nhất, cùng với Tiểu Hắc (nếu có một linh thú/thú cưng đồng hành) sẽ là đủ. Cuộc hành trình này không phải là chinh phạt, mà là tìm kiếm, là khám phá. Càng ít người biết, càng ít gây chú ý càng tốt.

Trong đêm trăng sáng vằng vặc, Lăng Tiêu khoác lên mình bộ trang phục đơn giản, không mang theo bất kỳ dấu hiệu quyền lực nào của Đại Đế. Bên cạnh hắn là vài bóng người lặng lẽ, những cận vệ trung thành đã thề chết đi theo hắn. Hắn đứng trên đỉnh Vọng Thiên Đài một lần cuối, nhìn xuống kinh đô đang say ngủ, nhìn về phía những người hắn đã giao phó niềm tin.

“Thiên Long Giới, ta sẽ trở về,” Lăng Tiêu thì thầm, giọng nói chứa đựng sự kiên định và hứa hẹn. “Và khi đó, ta sẽ mang theo một kỷ nguyên mới, một vinh quang mà các ngươi chưa từng tưởng tượng.”

Hắn xoay người, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi Thần Táng Chi Địa huyền bí đang chờ đợi. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn dường như sôi trào, một nguồn sức mạnh vô tận đang dần hé lộ. Con đường phía trước là vô định, nhưng Lăng Tiêu không hề sợ hãi. Hắn là Chí Tôn, là kẻ sẽ phá vỡ mọi xiềng xích, khai sáng Đạo Thống của riêng mình. Hành trình Vạn Giới Chinh Phạt đã bắt đầu, nhưng trước hết, là con đường Vấn Đạo để hoàn thiện chính mình.

Một luồng sáng nhẹ nhàng bao bọc lấy Lăng Tiêu và những người đi cùng, hóa thành một đạo cầu vồng phá vỡ màn đêm, lao vút về phía chân trời, hướng tới những vùng đất chưa ai biết đến. Vạn Đế Thần Triều, dưới sự lãnh đạo tạm thời của Tiêu Vân và Long Hạo, vẫn sẽ tiếp tục phát triển, nhưng linh hồn của nó đã bay đi, tìm kiếm chân lý và sức mạnh tối thượng giữa vạn giới mênh mông.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8