Chí Tôn Vạn Đế
Chương 204

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:59:09 | Lượt xem: 4

Chương 204: Thần Táng Chi Địa – Tiếng Gọi Của Vĩnh Hằng

Đạo cầu vồng rực rỡ xé tan màn đêm vũ trụ, mang theo Lăng Tiêu và những người đồng hành lao vút qua vô số tinh hà, vượt qua những vùng không gian hỗn loạn đầy rẫy bão năng lượng và những mảnh vỡ của các thế giới đã lụi tàn. Đó là một hành trình siêu việt, mà đối với những cường giả bình thường, chỉ riêng việc tồn tại trong không gian này đã là một thách thức sinh tử. Nhưng Lăng Tiêu, dưới sự dẫn dắt của Chí Tôn Thần Tàng đang dần thức tỉnh, dường như đã vượt lên trên mọi giới hạn vật lý. Hắn cảm nhận được từng luồng năng lượng nguyên thủy, từng dòng chảy của Đại Đạo đang hòa quyện, tách rời và tái sinh trong biển sao vô tận.

Bên cạnh Lăng Tiêu, Mộ Dung Tuyết và một vài cường giả cốt cán khác của Vạn Đế Thần Triều, những người đã được hắn chọn lựa kỹ càng vì sự trung thành và tiềm lực phi phàm, cũng đang cố gắng hấp thu từng chút năng lượng hỗn độn trong hư không. Dù không thể sánh bằng Lăng Tiêu, nhưng họ cũng cảm nhận được sự mở rộng của tầm nhìn, sự thăng hoa của linh hồn khi chứng kiến vũ trụ bao la.

Chí Tôn Thần Tàng trong Lăng Tiêu không ngừng sôi trào, như một ngọn lửa vĩnh cửu đang được tiếp thêm nhiên liệu. Từng tế bào, từng mạch máu trong cơ thể hắn đều ngân vang một điệu nhạc cổ xưa, một tiếng gọi từ sâu thẳm quá khứ, hướng hắn về phía một điểm đến duy nhất: Thần Táng Chi Địa. Đó không chỉ là một cái tên, mà còn là một khế ước, một lời hứa được khắc ghi vào tận linh hồn hắn từ vô số kỷ nguyên trước.

“Sắp đến rồi,” Lăng Tiêu đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực. Đôi mắt hắn xuyên qua hàng vạn dặm không gian, nhìn thấy một vùng đất kỳ lạ đang hiện ra phía chân trời. Không phải là một hành tinh, cũng không phải một tiểu thế giới đơn thuần, mà là một quần thể kiến trúc khổng lồ, trôi nổi giữa một dải ngân hà rực rỡ sắc màu, như một nghĩa địa của những vì sao. Những công trình vĩ đại, được đúc kết từ những khối đá không gian và tinh thể năng lượng, nằm im lìm, mang theo vẻ tang thương nhưng cũng vô cùng hùng vĩ.

“Thần Táng Chi Địa… quả nhiên không tầm thường,” Mộ Dung Tuyết thì thầm, đôi mắt đẹp ngập tràn vẻ kinh ngạc. Nàng cảm nhận được một áp lực vô hình, một cỗ uy năng cổ xưa đang bao trùm lấy không gian này, khiến ngay cả những cường giả Đại Đế cũng phải run sợ.

Đạo cầu vồng dần chậm lại, cuối cùng hóa thành một luồng sáng dịu nhẹ hạ xuống một bãi đất trống giữa những tàn tích đổ nát. Vừa đặt chân xuống, mọi người liền cảm nhận được một cỗ trọng lực cực lớn đè nặng lên cơ thể, gấp hàng trăm lần so với các thế giới bình thường. Không khí ở đây cũng đặc quánh những luồng năng lượng hỗn tạp, vừa mang theo sức sống mãnh liệt của nguyên thủy, vừa ẩn chứa sự mục ruỗng của cái chết.

Toàn bộ Thần Táng Chi Địa chìm trong một màu xám tro u ám, được chiếu sáng bởi những tinh vân rực rỡ và những vầng hào quang kỳ dị từ các kiến trúc cổ xưa. Những ngọn núi đá vôi dựng đứng, cao vút chạm tới những đám mây đen kịt, bên trên khắc họa vô số phù văn và ký hiệu cổ đại mà không ai có thể giải mã. Những dòng sông nham thạch nóng chảy uốn lượn như những con trăn khổng lồ, đổ vào những vực sâu không đáy, tạo nên những âm thanh gầm rú vang vọng khắp không gian.

“Nơi này… thật sự có thần linh đã ngã xuống sao?” Một cường giả đi cùng không kìm được sự run rẩy, giọng nói lộ rõ vẻ sợ hãi.

Lăng Tiêu không trả lời. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần hòa vào Chí Tôn Thần Tàng. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ sâu trong lòng đất, như có thứ gì đó đang gọi mời, đang thức tỉnh. Một phần ký ức mơ hồ như sương khói bỗng lóe lên trong đầu hắn: những hình ảnh về một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa, những vị thần bị xé nát, những thế giới sụp đổ, và một giọng nói đau đớn vang vọng trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.

“Đây không chỉ là nơi chôn cất thần linh,” Lăng Tiêu chậm rãi mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. “Đây là nơi chôn cất một Kỷ Nguyên. Và cũng là nơi khởi đầu cho một Kỷ Nguyên mới.”

Hắn dẫn đầu đoàn người tiến sâu vào trong vùng đất chết. Càng đi sâu, những tàn tích càng trở nên vĩ đại và khó hiểu hơn. Có những bức tường thành cao hàng vạn trượng, được làm từ một loại kim loại đen kịt, trên đó vẫn còn hằn sâu những vết chém, vết đâm của những vũ khí không tưởng. Có những pho tượng thần linh khổng lồ, khuôn mặt đã bị phong hóa đến mức không còn nhận rõ, nhưng vẫn tỏa ra một khí tức uy nghiêm khiến người ta phải quỳ lạy. Năng lượng hỗn loạn ở đây cũng trở nên tinh khiết hơn, cô đọng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa ngũ sắc bay lượn trong không trung.

Đột nhiên, từ sâu trong một khe nứt dưới chân núi, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, mang theo một cỗ uy áp khiến Mộ Dung Tuyết và những người khác phải lùi lại, khó khăn chống đỡ. Đó là một luồng năng lượng nguyên thủy thuần túy, nhưng lại ẩn chứa sự hung bạo của một loài sinh vật cổ xưa.

Một bóng đen khổng lồ lao vút ra khỏi khe nứt, đó là một con quái vật có hình thù kỳ dị, thân thể được bao phủ bởi lớp vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như máu, miệng há rộng để lộ hàm răng sắc nhọn. Nó gầm lên một tiếng động trời, mang theo mùi vị của thời gian và sự hủy diệt, lao thẳng về phía Lăng Tiêu.

“Chỉ là một tàn hồn của sinh vật canh gác mà thôi,” Lăng Tiêu khẽ nhíu mày. Hắn không hề né tránh, mà chỉ vươn một ngón tay. Lập tức, một luồng sáng vàng kim bùng phát từ đầu ngón tay hắn, không mang theo bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ là một luồng sức mạnh thuần túy, một tia sáng của Chí Tôn Chi Đạo.

Tia sáng vàng kim va chạm với con quái vật. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự hủy diệt kinh hoàng. Thay vào đó, con quái vật như bị một lực lượng vô hình xóa sổ, tan biến thành hư vô chỉ trong tích tắc, không để lại dù chỉ một hạt bụi. Luồng năng lượng hỗn tạp mà nó mang theo cũng bị Lăng Tiêu hấp thu, trở thành một phần của Chí Tôn Thần Tàng.

Mộ Dung Tuyết và các cường giả khác đều hít một hơi khí lạnh. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã đạt đến một cảnh giới mà họ khó có thể tưởng tượng. Hắn không còn là một Đại Đế bình thường nữa, mà là một thực thể đang dần thức tỉnh bản chất Chí Tôn của mình.

“Nơi này ẩn chứa rất nhiều tàn niệm và sinh vật cổ xưa,” Lăng Tiêu nói, ánh mắt nhìn sâu vào khe nứt. “Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn. Nhưng đồng thời, đây cũng là cơ hội để ta tiếp tục luyện hóa Chí Tôn Thần Tàng và tìm kiếm những manh mối về kẻ thù.”

Hắn dẫn đoàn người tiến vào khe nứt. Bên trong là một đường hầm tối tăm, ẩm ướt, không khí đặc quánh mùi đất đá và sự mục nát của thời gian. Nhưng ngay khi họ bước vào sâu hơn, một khung cảnh choáng váng hiện ra trước mắt.

Đó là một không gian ngầm khổng lồ, được chiếu sáng bởi những tinh thể phát quang mọc khắp nơi. Ở trung tâm, một hồ nước đen kịt, tĩnh lặng như gương, tỏa ra một hàn khí thấu xương. Trên mặt hồ, những tàn tích của một ngai vàng cổ xưa nổi lơ lửng, được làm từ xương cốt của những sinh vật không rõ nguồn gốc. Và phía trên ngai vàng, một cột sáng khổng lồ từ từ hạ xuống từ vòm đá, chiếu rọi vào một khối đá nguyên thủy khổng lồ, bên trong ẩn chứa một trái tim đang đập mạnh mẽ, tỏa ra một luồng sinh mệnh lực kinh người.

“Đó là…” Mộ Dung Tuyết trợn tròn mắt, nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ từ trái tim đó. Nó giống như một phần của Lăng Tiêu, nhưng lại mạnh mẽ hơn, cổ xưa hơn gấp bội.

“Chí Tôn Thần Tàng,” Lăng Tiêu thì thầm, giọng nói mang theo sự rung động hiếm thấy. Hắn bước về phía hồ nước đen, từng bước chân đều như giẫm lên nhịp đập của trái tim khổng lồ kia. “Đây là một phần của nó, đã bị phong ấn tại đây từ vô số kỷ nguyên trước.”

Hắn vươn tay ra, một luồng ánh sáng vàng kim từ Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn bùng phát, kết nối với trái tim đang đập trong khối đá nguyên thủy. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí Lăng Tiêu, mang theo những mảnh ký ức vụn vặt, những hình ảnh chớp nhoáng về một thời đại huy hoàng, về thân phận thật sự của hắn, và về kẻ thù đã phong ấn hắn.

Đó là một Tổ Chức cổ xưa, được gọi là “Hư Vô Thần Điện”, những kẻ tự xưng là người bảo vệ trật tự vũ trụ, nhưng thực chất lại là những kẻ thao túng và hủy diệt. Chúng đã phong ấn hắn, một Chí Tôn tiền kiếp, vì hắn dám thách thức quyền năng của chúng, dám khai sáng một Đạo Thống mới, vượt ra ngoài sự kiểm soát của chúng.

Cơn đau đầu kịch liệt ập đến, nhưng Lăng Tiêu vẫn kiên cường chịu đựng. Hắn biết, đây là con đường duy nhất để hắn trở lại đỉnh cao, để hắn tìm lại chính mình và đối mặt với kẻ thù. Trái tim trong khối đá nguyên thủy bắt đầu rung chuyển dữ dội, những vết nứt lan ra khắp bề mặt, như thể nó sắp vỡ tung.

“Ta sẽ hấp thu ngươi, Chí Tôn Thần Tàng,” Lăng Tiêu tuyên bố, ánh mắt kiên định. “Và ta sẽ dùng ngươi để khai sáng Đạo Thống của riêng ta, phá vỡ mọi xiềng xích của Hư Vô Thần Điện!”

Vô số luồng năng lượng từ trái tim khổng lồ bùng nổ, hóa thành những dòng suối ánh sáng rực rỡ, lao thẳng vào cơ thể Lăng Tiêu. Hắn ngồi xuống, bắt đầu quá trình luyện hóa Chí Tôn Thần Tàng, chuẩn bị cho một cuộc lột xác kinh thiên động địa. Xung quanh hắn, một trường năng lượng vô hình lan tỏa, đẩy lùi mọi thứ, khiến Mộ Dung Tuyết và những người khác phải đứng từ xa, chứng kiến quá trình thăng hoa của Chí Tôn Vạn Đế.

Thần Táng Chi Địa, nơi chôn cất những bí mật cổ xưa, giờ đây lại trở thành lò luyện cho một vị Chí Tôn tương lai. Con đường Vấn Đạo của Lăng Tiêu, đã chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8