Chí Tôn Vạn Đế
Chương 195
Chương 195: Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống
Trên ngai vàng Vạn Đế lộng lẫy, Lăng Tiêu đưa mắt nhìn xuống đại điện rộng lớn, nơi hàng trăm vị tướng lĩnh, mưu sĩ và cường giả của Vạn Đế Thần Triều đang tề tựu. Thành công thống nhất Vũ Châu, biến nơi đây thành một đế quốc hùng mạnh chưa từng có, lẽ ra phải mang đến cảm giác thỏa mãn tột độ. Nhưng trong lòng Lăng Tiêu, một nỗi bất an vẫn dai dẳng, như một bóng ma vô hình lẩn khuất trong từng ngóc ngách tâm trí hắn.
Buổi tối hôm đó, sau khi mọi yến tiệc và buổi chầu kết thúc, Lăng Tiêu trở về tẩm điện, khoanh chân ngồi trên bồ đoàn ngọc thạch. Hắn nhắm mắt, tâm thần chìm sâu vào Chí Tôn Thần Tàng đang ẩn giấu trong cơ thể. Ký ức vụt qua như chớp nhoáng từ đêm chinh phạt cuối cùng vẫn còn hiển hiện rõ mồn một: một tổ chức cổ xưa, những hình ảnh mờ ảo của các “Chí Tôn” khác, và cảm giác bị theo dõi lạnh lẽo xuyên qua vô số không gian.
Chí Tôn Thần Tàng không phải chỉ là nguồn sức mạnh, nó còn là một kho tàng ký ức và thông tin khổng lồ, bị phong ấn qua vô số kỷ nguyên. Mỗi khi Lăng Tiêu đạt được một bước tiến lớn, một lớp phong ấn lại được hé mở, tiết lộ thêm những mảnh ghép về quá khứ và kẻ thù của hắn. Lần này, sự thức tỉnh của Thần Tàng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như thể nó đang cố gắng cảnh báo chủ nhân của mình về một mối nguy hiểm cận kề.
Trong cõi hư vô của ý thức, Lăng Tiêu thấy một con mắt khổng lồ, lạnh lẽo, không có con ngươi, mà chỉ là một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng. Con mắt đó lơ lửng giữa vô tận tinh không, bao quanh bởi những sợi xích năng lượng cổ xưa. Cùng lúc đó, một cái tên vang vọng trong tâm trí hắn, không phải bằng âm thanh, mà bằng một sự thấu hiểu trực tiếp từ sâu thẳm linh hồn: “Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống”.
Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống. Cái tên này mang theo một sức nặng ngàn cân, một cảm giác cổ xưa đến mức đáng sợ, vượt xa mọi thứ hắn từng biết ở Vũ Châu. Lăng Tiêu giật mình mở mắt, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn đã có một cái tên, một manh mối cụ thể về kẻ thù. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng cảm thấy nhỏ bé và bất lực hơn bao giờ hết. Tổ chức này, với cái tên đầy ẩn ý về sự vĩnh hằng và khả năng giám sát vạn giới, chắc chắn không phải là thứ mà một Đại Đế mới nổi như hắn có thể dễ dàng đối phó.
Sáng hôm sau, Lăng Tiêu triệu tập một cuộc họp mật với những nhân vật cốt cán nhất trong Thần Triều: Quân Sư Bách Lý Vô Song, Thống Lĩnh Thiên Phong, và vài vị trưởng lão có kiến thức uyên bác về lịch sử và vũ trụ. Không khí trong mật thất căng thẳng hơn bình thường. Lăng Tiêu không trực tiếp kể về những gì hắn đã thấy và nghe từ Chí Tôn Thần Tàng, mà chỉ đưa ra nhận định:
“Vũ Châu đã thống nhất, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta đã an toàn. Thế giới này rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta tưởng tượng. Ta cảm thấy có những thế lực cổ xưa, mạnh mẽ đang ẩn mình trong bóng tối, và chúng đang dần vươn bàn tay ra khắp các Đại Giới.”
Bách Lý Vô Song vuốt chòm râu bạc, trầm ngâm: “Bệ hạ nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ còn có những ‘Đại Giới’ khác ngoài Vũ Châu của chúng ta?”
Lăng Tiêu gật đầu: “Không chỉ có. Theo những gì ta tìm hiểu được từ các thư tịch cổ và những di tích phong ấn, Vũ Châu chỉ là một trong số vô vàn ‘Đại Giới’ tồn tại trong vũ trụ bao la này. Mỗi Đại Giới đều có quy tắc, văn hóa và cường giả riêng. Và có vẻ như, một số trong số đó đang chịu sự kiểm soát của một thế lực chung.”
Thống Lĩnh Thiên Phong, một chiến tướng dũng mãnh, chau mày: “Nếu vậy, chúng ta cần phải chuẩn bị cho chiến tranh liên giới sao, Bệ hạ?”
“Chưa hẳn là chiến tranh ngay lập tức,” Lăng Tiêu đáp, “nhưng chúng ta phải sẵn sàng. Nhiệm vụ cấp bách nhất bây giờ là củng cố Vạn Đế Thần Triều, phát triển nội lực đến mức tối đa. Đồng thời, ta cần các ngươi phái người đi khắp Vũ Châu, tìm kiếm mọi dấu vết, mọi thông tin về những Đại Giới khác, về những thế lực cổ xưa, và đặc biệt là về một ‘Tổ Chức’ hoặc ‘Đạo Thống’ có liên quan đến một con mắt thần bí.” Hắn cố gắng mô tả chi tiết nhất có thể hình ảnh con mắt hắn đã thấy, nhưng không nhắc đến tên “Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống” để tránh gây hoang mang.
Mọi người đều cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Lăng Tiêu. Đây không còn là những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ thông thường, mà là một mối đe dọa tiềm tàng đối với sự tồn vong của toàn bộ Vũ Châu.
Ngay khi cuộc họp kết thúc, một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ Hoàng Thành, kéo theo một luồng khí tức hỗn loạn và mạnh mẽ từ phía chân trời. Một vật thể lạ, phát sáng rực rỡ, xé toạc không gian và lao thẳng xuống vùng biên giới phía Đông của Vũ Châu.
Lăng Tiêu cùng các cường giả Thần Triều lập tức phóng lên không trung, lao về phía dị tượng. Khi đến nơi, họ thấy một hố sâu khổng lồ, đen ngòm như miệng vực, và giữa trung tâm hố là tàn tích của một phi thuyền kim loại kỳ lạ, chưa từng thấy bao giờ. Vật liệu của nó ánh lên những vầng sáng ngũ sắc, tỏa ra một loại năng lượng hoàn toàn xa lạ với tu sĩ Vũ Châu.
Trong đống đổ nát, họ tìm thấy một sinh vật, hình dạng gần giống nhân loại nhưng có làn da xanh biếc và đôi mắt phát quang. Người đó hấp hối, cơ thể tan rã nhanh chóng bởi một loại năng lượng ăn mòn đáng sợ. Hắn ta thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sợ hãi và tuyệt vọng:
“Vĩnh… Vĩnh Hằng Chi Nhãn… Đạo Thống… Chúng đã… tìm thấy… phá hủy… Tinh Vực Cửu Dương… Chúng muốn… kiểm soát… tất cả… Đại Giới… Các ngươi… cũng sẽ… không thoát…”
Mỗi từ thốt ra đều kèm theo một tia máu và một làn sóng năng lượng suy yếu. Người lạ mặt chỉ kịp đưa tay về phía Lăng Tiêu, trong lòng bàn tay hắn là một khối ngọc thạch nhỏ, bên trong phong ấn một cảnh tượng mờ ảo. Sau đó, cơ thể hắn hóa thành tro bụi, hoàn toàn biến mất.
Lăng Tiêu nắm chặt khối ngọc thạch, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống!” Cái tên mà hắn vừa nghe được từ Chí Tôn Thần Tàng, giờ lại được xác nhận bởi một sinh linh đến từ Đại Giới khác, ngay tại Vũ Châu này. Điều này chứng tỏ tầm ảnh hưởng của thế lực kia đã vượt xa mọi tưởng tượng, và mối đe dọa không còn là tiềm tàng, mà đã hiện hữu ngay trước mắt.
Cảnh tượng trong khối ngọc thạch hiện ra trong tâm trí Lăng Tiêu: một tinh vực rộng lớn bị nuốt chửng bởi con mắt đen thăm thẳm, vô số sinh linh tan biến trong ánh sáng hủy diệt. Đó là một viễn cảnh kinh hoàng, một lời cảnh báo đanh thép.
Lăng Tiêu quay sang các tướng lĩnh, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Đây không còn là chuyện của Vũ Châu. Đây là chuyện của Vạn Giới. Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống là kẻ thù của tất cả chúng ta. Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết.”
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là thống nhất một Đại Giới, mà là chinh phạt và liên kết với các Đại Giới khác, đối đầu với một thế lực vượt xa mọi giới hạn. Hắn phải nhanh chóng hoàn toàn thức tỉnh Chí Tôn Thần Tàng, khôi phục lại ký ức và sức mạnh chân chính của mình. Vũ Châu chỉ là bước đệm. Con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, người thống ngự vạn giới, đã chính thức bắt đầu, và kẻ thù tối thượng đã lộ diện.
Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nhưng đồng thời, những mối đe dọa lớn hơn cũng đang dần hiện hữu. Lăng Tiêu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên, trở thành vị Đế Vương của các Đế Vương, Chí Tôn của các Chí Tôn, để bảo vệ không chỉ Vũ Châu, mà toàn bộ Vạn Giới khỏi sự thống trị của Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống.