Chí Tôn Vạn Đế
Chương 196
Chương 196: Khởi Hành Vạn Giới – Mở Ra Kỷ Nguyên Mới
Dưới sự thống ngự của Lăng Tiêu, Vũ Châu cuối cùng đã trở lại thái bình. Vạn Đế Thần Triều đứng vững như một ngọn núi sừng sững, kết thúc hàng vạn năm tranh chấp, mang lại một kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng chưa từng có. Các tông môn lớn nhỏ đều quy phục, các thế lực phản loạn bị dẹp yên, bá tánh an cư lạc nghiệp, ca ngợi công đức của vị Đại Đế trẻ tuổi. Từ phàm nhân yếu ớt ngày nào, Lăng Tiêu đã đường hoàng ngự trị trên ngôi cao, danh xưng Chí Tôn Vạn Đế đã manh nha trong lòng dân chúng.
Tuy nhiên, sự bình yên này chỉ là tạm thời trong mắt Lăng Tiêu. Hắn biết rõ, Vũ Châu chỉ là một góc nhỏ trong vô vàn Đại Giới. Kẻ thù thực sự, Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống, vẫn còn ẩn mình trong bóng tối, và quy mô cùng sức mạnh của chúng vượt xa mọi tưởng tượng. Ngồi trên ngai vàng Vạn Đế, tâm trí Lăng Tiêu không ngừng suy tư về con đường phía trước, về những thử thách còn lớn hơn gấp bội.
“Bệ hạ, mọi thứ trong Vũ Châu đã ổn định. Các mối đe dọa nội bộ đã được giải quyết triệt để. Tài nguyên đang được phân bổ hợp lý, và dân chúng đang dần phục hồi sau chiến tranh,” Thừa tướng Lục Vân, một lão giả thông tuệ với bộ râu bạc phơ, tấu trình trong buổi triều nghị.
Đại nguyên soái Mộ Thiên Hành, một chiến tướng dũng mãnh, tiếp lời: “Quân đội Thần Triều đã được chỉnh đốn, tinh nhuệ hơn bao giờ hết. Chúng thần đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi mệnh lệnh của Bệ hạ.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt trung thành trước điện. “Các khanh đã làm rất tốt. Vũ Châu đã có được sự bình yên mà nó xứng đáng. Nhưng đây không phải là điểm dừng của chúng ta.”
Một bầu không khí nghiêm trọng bao trùm đại điện. Các quan lại và tướng lĩnh đều hiểu rằng Lăng Tiêu không phải là người sẽ mãi mãi an phận với một Đại Giới. Hắn là một Đại Đế có tầm nhìn xa hơn, ôm ấp hoài bão lớn lao.
“Thừa tướng Lục Vân, Mộ Thiên Hành, cùng với các vị trí chủ chốt khác, trẫm có một vấn đề cần bàn bạc kỹ lưỡng,” Lăng Tiêu chậm rãi nói, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy thế. “Chúng ta không thể mãi mãi an phận tại Vũ Châu. Kẻ thù của chúng ta, Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống, không chỉ giới hạn ở một Đại Giới. Chúng ta phải vươn ra, tìm hiểu về Vạn Giới, và tìm kiếm cách đối đầu với chúng.”
Lục Vân cau mày, “Bệ hạ muốn nói đến việc chinh phạt các Đại Giới khác sao? Đây là một việc vô cùng khó khăn, đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng về tài nguyên, quân lực, và cả phương tiện di chuyển qua các không gian.”
“Không chỉ là chinh phạt,” Lăng Tiêu đính chính. “Mà là liên kết, tìm kiếm đồng minh, thu thập thông tin và tài nguyên. Kẻ thù của chúng ta quá mạnh, chúng ta không thể đơn độc đối mặt.”
Một vị quân sư trẻ tuổi, mới được Lăng Tiêu trọng dụng nhờ tài năng xuất chúng, là Vân Ảnh, bước ra: “Bẩm Bệ hạ, thần đã nghe ngóng được một số tin tức từ các thương hội liên giới cổ xưa. Có vẻ như giữa các Đại Giới tồn tại một số ‘Thiên Môn’ hoặc ‘Vực Môn’ tự nhiên, đôi khi là do các cường giả cổ xưa kiến tạo, cho phép di chuyển giữa các thế giới. Tuy nhiên, chúng vô cùng bất ổn và nguy hiểm, chỉ có những cường giả cấp Đế Vương mới dám mạo hiểm.”
Lăng Tiêu lắng nghe chăm chú. “Vậy là có con đường. Vấn đề là tìm kiếm những con đường ổn định và an toàn hơn. Vân Ảnh, khanh hãy lập tức thành lập một đội tình báo đặc biệt, chuyên trách việc thu thập thông tin về các Đại Giới lân cận, các con đường liên giới, và đặc biệt là bất kỳ dấu vết nào của Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống.”
“Thần tuân lệnh!” Vân Ảnh cung kính đáp.
Sau buổi triều nghị, Lăng Tiêu trở về tẩm điện, ngồi thiền. Hắn nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào bên trong cơ thể, nơi Chí Tôn Thần Tàng đang lặng lẽ vận chuyển. Kể từ khi thống nhất Vũ Châu, sức mạnh của hắn đã đạt đến đỉnh phong của cảnh giới Đại Đế, nhưng vẫn còn một khoảng cách xa vời để đạt đến cảnh giới “Vĩnh Hằng Bất Diệt” mà hắn hằng khao khát.
Chí Tôn Thần Tàng, nguồn gốc sức mạnh và ký ức bị phong ấn của hắn, đang ngày càng bộc lộ nhiều hơn. Từng mảnh ký ức vụn vỡ lướt qua tâm trí, cho hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một quá khứ huy hoàng, về những trận chiến long trời lở đất, và về một thế lực hắc ám với đôi mắt vô tận, Vĩnh Hằng Chi Nhãn. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ Thần Tàng, như thể nó đang cố gắng dẫn dắt hắn đến một nơi nào đó, một chân trời mới.
Hôm nay, trong lúc nhập định sâu, Lăng Tiêu cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ sâu bên trong Chí Tôn Thần Tàng. Nó không phải là sự tăng trưởng sức mạnh đơn thuần, mà là một sự thức tỉnh về tri thức và nhận thức. Hắn nhìn thấy một bản đồ tinh không khổng lồ trong tâm trí, với vô số điểm sáng lấp lánh, mỗi điểm là một Đại Giới. Vũ Châu của hắn chỉ là một trong số đó, nhỏ bé đến đáng thương.
Và rồi, hắn nhìn thấy một luồng sáng mạnh mẽ hơn, kết nối Vũ Châu với một Đại Giới lân cận. Luồng sáng này không phải là Thiên Môn hay Vực Môn, mà là một “Vết Nứt Không Gian Cổ Đại” đã tồn tại từ hàng vạn năm, được che giấu khéo léo bởi một trận pháp cổ xưa. Trận pháp này dường như đã suy yếu theo thời gian, và Chí Tôn Thần Tàng đã chỉ dẫn hắn cách để ổn định nó.
Khi Lăng Tiêu mở mắt ra, một tia sáng sắc bén lóe lên. Hắn đã tìm thấy con đường. Con đường đầu tiên để Vạn Đế Thần Triều vươn ra khỏi Vũ Châu.
Ngay lập tức, hắn triệu tập Lục Vân và Mộ Thiên Hành. “Trẫm đã tìm thấy một Vết Nứt Không Gian Cổ Đại, đủ ổn định để chúng ta có thể tiến vào Đại Giới lân cận. Nó nằm ở phía Tây Bắc của Vũ Châu, ẩn mình trong một dãy núi cấm.”
Lục Vân và Mộ Thiên Hành kinh ngạc nhìn nhau. “Bệ hạ, ngài làm sao biết được điều này?”
“Đó là bí mật của trẫm,” Lăng Tiêu mỉm cười bí ẩn. “Nhưng các khanh hãy tin tưởng. Chúng ta sẽ mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.”
Lăng Tiêu ra lệnh cho Mộ Thiên Hành chuẩn bị một đội quân tinh nhuệ nhất, bao gồm cả những cường giả cấp Đại Đế mới được thu phục. Lục Vân được giao nhiệm vụ quản lý Vũ Châu trong thời gian hắn vắng mặt, đảm bảo sự ổn định và tiếp tế. Đồng thời, Vân Ảnh tiếp tục công việc tình báo, mở rộng mạng lưới để thu thập thông tin từ Đại Giới mới.
“Bệ hạ, ngài định đích thân dẫn quân sao?” Mộ Thiên Hành hỏi, có chút lo lắng.
“Đúng vậy. Đây là bước đi đầu tiên, trẫm phải đi đầu. Hơn nữa, những kẻ mạnh nhất của Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống có thể đang ẩn mình ở các Đại Giới khác. Trẫm cần phải đối mặt với chúng,” Lăng Tiêu kiên quyết. “Vũ Châu đã có đủ sức mạnh để tự bảo vệ mình trong một thời gian. Đã đến lúc chúng ta phải tiến lên.”
Nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc trải khắp hoàng thành. Lăng Tiêu đứng đó, thân ảnh cao lớn in trên nền trời đêm. Hắn cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo hương vị của những cuộc phiêu lưu sắp tới. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị ruồng bỏ, cũng không chỉ là Đại Đế thống ngự một phương. Hắn là Lăng Tiêu, người mang trong mình sứ mệnh Chí Tôn, người sẽ khai sáng một kỷ nguyên mới.
Con đường Vạn Giới Chinh Phạt đã chính thức mở ra. Vĩnh Hằng Chi Nhãn Đạo Thống có thể đã chờ đợi hắn từ vô số kỷ nguyên, nhưng Lăng Tiêu sẽ không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, thức tỉnh toàn bộ Chí Tôn Thần Tàng, và trở thành vị Chí Tôn Vạn Đế duy nhất, người thống ngự vạn giới, vĩnh hằng bất diệt.
Bình minh ló dạng, báo hiệu một ngày mới, một kỷ nguyên mới, và một hành trình vĩ đại. Lăng Tiêu quay người, ánh mắt kiên định, chuẩn bị cho cuộc khởi hành vĩ đại đầu tiên của Vạn Đế Thần Triều ra khỏi Vũ Châu, tiến vào vùng đất Vạn Giới rộng lớn và đầy bí ẩn.