Chí Tôn Vạn Đế
Chương 187
Chương 187: Khai Phá Đại Giới
Thái Huyền Giới, một vùng đất rộng lớn tưởng chừng vô tận đối với vô số sinh linh, giờ đây lại giống như một cái ao tù nhỏ bé trong mắt Lăng Tiêu. Sự kiện Vô Cực Thánh Địa đột ngột trỗi dậy, nghiền nát Chuẩn-Đế đỉnh phong bằng một ngón tay, đã tạo nên một làn sóng chấn động kinh hoàng. Các Đế Triều hùng mạnh, các Thánh Địa cổ xưa, và những gia tộc ẩn mình đều không thể làm ngơ.
Tại Long Tượng Đế Triều, vị Hoàng đế uy nghiêm ngồi trên ngai vàng rồng, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống các quần thần. “Vô Cực Thánh Địa… một thế lực tưởng chừng đã suy tàn, nay lại có thể xuất hiện một cường giả bí ẩn. Có ai biết rõ ngọn nguồn không?”
Một lão tướng quân quỳ xuống, giọng đầy cung kính nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng: “Bẩm bệ hạ, theo tin tức thám thính được, Vô Cực Thánh Địa dường như đã thay chủ. Vị chủ mới thần bí khó lường, không ai biết tên, chỉ biết hắn có thể dễ dàng đánh bại Hắc Thiên Chuẩn-Đế, thậm chí còn khiến Mộ Dung Phong, kẻ đã từng là đối thủ ngang hàng với bệ hạ, phải cúi đầu xưng thần.”
Hoàng đế Long Tượng khẽ nhíu mày. Hắc Thiên Chuẩn-Đế là một trong những tồn tại mạnh nhất của tà đạo, gần như không có đối thủ dưới cảnh giới Đại Đế. Việc hắn bị nghiền nát chỉ bằng một chiêu, đủ để chứng minh thực lực của vị chủ mới kia đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
Tương tự, tại Bát Hoang Thánh Địa, Tông chủ Bát Hoang đang ngồi thiền đột nhiên mở bừng mắt, một tia tinh quang lóe lên. “Tin tức từ Vô Cực Thánh Địa đã đến. Một kẻ mạnh đến mức nào có thể khiến Mộ Dung Phong hoàn toàn phục tùng? Thái Huyền Giới đã không còn bình yên nữa rồi.”
Cả Thái Huyền Giới chìm trong một bầu không khí căng thẳng và nghi kỵ. Các thế lực lớn cử người đi dò xét, nhưng không ai dám hành động lỗ mãng. Bầu không khí tĩnh lặng trước cơn bão đã bao trùm lấy toàn bộ đại lục.
Trong động phủ tĩnh lặng của Vô Cực Thánh Địa, Lăng Tiêu vẫn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, khí tức ẩn sâu không thể dò xét. Hắn không cần dùng thần thức để cảm nhận những biến động bên ngoài, bởi vì những phản ứng của các thế lực lớn đều nằm trong dự liệu của hắn. Những ánh mắt dò xét, những âm mưu ẩn giấu, những sự cảnh giác, tất cả đều giống như những hạt cát nhỏ bé không đáng để hắn bận tâm.
Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn đang dần dung hợp sâu sắc hơn, mỗi ngày đều mang lại cho hắn những cảm ngộ mới về Đại Đạo. Sức mạnh của hắn không ngừng tăng trưởng, đạt đến một cảnh giới mà Thái Huyền Giới này không thể dung chứa được nữa. Hắn cảm thấy một xiềng xích vô hình đang trói buộc mình, một giới hạn mà hắn không thể vượt qua ở nơi đây.
Những mảnh ký ức mơ hồ về kiếp trước, hoặc có thể là những thông tin ẩn chứa trong Chí Tôn Thần Tàng, thỉnh thoảng lại lóe lên trong tâm trí hắn. Chúng không rõ ràng, nhưng đủ để hắn biết rằng Thái Huyền Giới chỉ là một vùng đất nhỏ bé trong vô vàn thế giới rộng lớn. Kẻ thù của hắn, cái “Tổ Chức” hay “Đạo Thống” đã phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, chắc chắn không phải là những kẻ ẩn mình trong cái ao tù này.
“Đã đến lúc rồi,” Lăng Tiêu khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp vang vọng trong động phủ. “Thái Huyền Giới này, quá nhỏ bé.”
Hắn đứng dậy, khí tức toát ra không chút hùng vĩ, nhưng lại mang đến cảm giác áp lực vô hình, như một ngọn núi cổ xưa sừng sững. Hắn đưa tay khẽ vẫy, một đạo quang mang lóe lên, Mộ Dung Phong lập tức xuất hiện trước mặt hắn, cung kính quỳ một gối.
“Chủ thượng có gì phân phó?” Mộ Dung Phong cúi đầu, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính và trung thành.
Lăng Tiêu nhìn Mộ Dung Phong, khẽ gật đầu. “Ngươi làm rất tốt. Vô Cực Thánh Địa đã thu hút đủ sự chú ý. Tuy nhiên, ta không thể ở lại đây lâu hơn nữa.”
Mộ Dung Phong ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng sau đó lại trở về sự bình tĩnh. Hắn biết rằng Lăng Tiêu không phải người của Thái Huyền Giới, và sớm muộn gì cũng sẽ rời đi.
“Chủ thượng có ý định đi đâu?” Mộ Dung Phong hỏi.
“Một Đại Giới khác,” Lăng Tiêu đáp, ánh mắt nhìn xuyên qua không gian, như thể đã nhìn thấy được nơi xa xăm kia. “Thái Huyền Giới này chỉ là một trong vô số tiểu thế giới phụ thuộc vào một Đại Giới nào đó. Để tìm kiếm manh mối về thân thế của ta, và để có đủ sức mạnh đối đầu với kẻ thù thật sự, ta phải đi đến những nơi rộng lớn hơn, nơi có các cường giả cấp Đế Vương, thậm chí là Chân Thần ngự trị.”
Mộ Dung Phong hít một hơi khí lạnh. Hắn đã từng nghe nói về các Đại Giới, những vùng đất mà ngay cả Đại Đế đỉnh phong cũng khó lòng đặt chân tới, nơi quy tụ vô số chủng tộc và cường giả kinh khủng. Đối với hắn, đó là những truyền thuyết xa vời, nhưng đối với Lăng Tiêu, đó lại là mục tiêu tiếp theo.
“Chủ thượng rời đi, vậy Vô Cực Thánh Địa phải làm sao?” Mộ Dung Phong lo lắng hỏi. Vừa mới có chút danh tiếng, nếu Lăng Tiêu rời đi, Thánh Địa rất có thể sẽ lại bị các thế lực khác chèn ép.
Lăng Tiêu mỉm cười nhạt. “Ngươi không cần lo lắng. Ta sẽ để lại cho ngươi đủ lực lượng và tài nguyên để trấn giữ. Vô Cực Thánh Địa sẽ trở thành một chi nhánh của ta ở Thái Huyền Giới. Ngươi cứ tiếp tục phát triển nó, chiêu mộ nhân tài, và thu thập thông tin. Sẽ có ngày, ta cần đến lực lượng của ngươi.”
Hắn vung tay, một khối ngọc giản cổ xưa bay đến tay Mộ Dung Phong. “Đây là ‘Vô Cực Thần Công’, một công pháp tu luyện tối thượng mà ta đã điều chỉnh lại, phù hợp với ngươi và các đệ tử ưu tú của Thánh Địa. Nó đủ để các ngươi tu luyện đến cảnh giới Đại Đế, thậm chí là cao hơn nữa. Ngoài ra, đây là một số đan dược và tài nguyên. Hãy dùng chúng để củng cố nền tảng của Thánh Địa. Ta cũng sẽ để lại một đạo ấn ký của ta. Khi nguy hiểm cực độ, nó có thể giúp ngươi chống đỡ được một thời gian, đủ để ta cảm ứng và trở về, nếu ta không quá xa.”
Mộ Dung Phong run rẩy đón lấy ngọc giản và những vật phẩm quý giá. Hắn biết giá trị của những thứ này, đủ để Vô Cực Thánh Địa trỗi dậy mạnh mẽ, thậm chí vượt qua cả những Đế Triều và Thánh Địa lâu đời nhất. Đây là sự tín nhiệm và trọng dụng lớn lao mà Lăng Tiêu dành cho hắn.
“Thuộc hạ xin tuân lệnh chủ thượng! Vô Cực Thánh Địa sẽ vĩnh viễn trung thành với ngài!” Mộ Dung Phong dập đầu, giọng nói vang vọng sự kiên định và lòng biết ơn sâu sắc.
“Tốt,” Lăng Tiêu nói. “Sau khi ta rời đi, ngươi hãy nói với bên ngoài rằng ta đã bế quan tu luyện, không thể xuất hiện. Hãy để họ tự do suy đoán. Điều này sẽ giữ được sự ổn định tương đối cho đến khi các ngươi đủ mạnh để không cần đến sự che chở đó nữa.”
Dặn dò xong mọi chuyện, Lăng Tiêu nhìn ra bên ngoài động phủ, nơi không gian đang vặn vẹo một cách kỳ lạ. Hắn đã chuẩn bị một trận pháp dịch chuyển không gian vượt giới, một trận pháp mà ngay cả Đại Đế của Thái Huyền Giới cũng không thể tưởng tượng nổi.
“Mộ Dung Phong, ngươi hãy ở lại đây, phát triển Vô Cực Thánh Địa. Chờ đến ngày ta trở về, hoặc khi thời cơ đến, ngươi sẽ được triệu tập đến một chiến trường rộng lớn hơn,” Lăng Tiêu nói, giọng nói tràn đầy sự tự tin và khát vọng.
Hắn bước vào trung tâm trận pháp, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên, nuốt chửng thân ảnh hắn. Không gian xung quanh vặn vẹo kịch liệt, rồi đột ngột vỡ tan, tạo thành một lỗ đen vô tận. Chỉ trong nháy mắt, Lăng Tiêu đã biến mất, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Mộ Dung Phong đứng đó, nhìn vào nơi Lăng Tiêu vừa biến mất, trong lòng vừa có sự mất mát, vừa có sự hưng phấn tột độ. Hắn biết rằng, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và hắn, cùng với Vô Cực Thánh Địa, sẽ là một phần của kỷ nguyên đó. Nhiệm vụ của hắn bây giờ là phải trở nên mạnh mẽ, để không phụ lòng tin tưởng của Chí Tôn Vạn Đế.
Trong khi đó, Lăng Tiêu đã xuyên qua vô số tầng không gian hỗn loạn, vượt qua những vùng hư vô tràn ngập các luồng năng lượng kinh hoàng. Trận pháp dịch chuyển này tiêu hao một lượng lớn nguyên thạch tối thượng, nhưng đối với hắn, đó là điều cần thiết để đặt chân đến một Đại Giới chân chính.
Sau một khoảng thời gian không thể xác định, một luồng ánh sáng chói mắt khác lại bùng lên. Lăng Tiêu cảm thấy cơ thể mình chấn động mạnh, rồi đột ngột hạ xuống trên một vùng đất xa lạ. Khí tức của thế giới này dày đặc hơn Thái Huyền Giới gấp trăm ngàn lần, mỗi hơi thở đều mang theo năng lượng tinh thuần, khiến các tế bào trong cơ thể hắn như được tắm gội trong suối nguồn sinh mệnh.
Bầu trời nơi đây cao vút, những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Những ngọn núi sừng sững cao đến tận mây xanh, cây cối cổ thụ vươn mình hùng vĩ, tỏa ra khí tức tang thương. Thậm chí, không khí còn mang theo một mùi hương lạ lẫm, tràn đầy sức sống.
“Đây chính là Đại Giới sao?” Lăng Tiêu khẽ thì thầm. Ánh mắt hắn lóe lên sự hưng phấn. Nơi đây, hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình như được giải phóng một phần, khao khát hấp thụ năng lượng và khám phá. Hắn biết, hành trình Đại Đế Vấn Đạo, con đường Đế Vương chân chính của hắn, vừa mới bắt đầu.
Một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi Lăng Tiêu. “Thái Huyền Giới, ta sẽ trở lại. Nhưng trước đó, ta sẽ khiến cái tên Lăng Tiêu này vang danh khắp các Đại Giới, khiến cả vũ trụ này phải run rẩy!”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rộng lớn, nơi những vì sao xa xăm như đang vẫy gọi. Con đường chinh phạt vạn giới, con đường trở thành Chí Tôn Vạn Đế, đã chính thức mở ra.