Chí Tôn Vạn Đế
Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:48:32 | Lượt xem: 4

Chương 183: Thần Hoang Di Tích – Mở Ra Đế Lộ

Lăng Tiêu đứng trước Thần Hoang Chi Môn, cảm nhận được một luồng năng lượng hùng vĩ, cổ xưa đang cuộn trào từ phía sau cánh cổng đá. Nó không phải là sự hung bạo của linh khí thông thường, mà là một sự tĩnh lặng đầy uy áp, tựa như thời gian và không gian đã ngưng đọng tại nơi đây. Nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu sắc. Đúng vậy, đây chính là nơi hắn cần đến, nơi khởi đầu cho hành trình vĩ đại tiếp theo.

Lý Tín đứng cạnh, khuôn mặt vẫn còn chút tái nhợt vì sự kinh hãi trước uy thế của cánh cổng. “Lăng Tiêu, nơi này… ta cảm thấy một áp lực cực lớn. Liệu chúng ta có nên…”

Lăng Tiêu đưa tay vỗ vai Lý Tín, ánh mắt kiên định. “Ngươi sợ hãi sao? Con đường cường giả nào mà không có chông gai? Hơn nữa, ta có một linh cảm mãnh liệt, cơ duyên của chúng ta nằm ở phía sau cánh cổng này.”

Không chần chừ thêm, Lăng Tiêu bước lên, chạm tay vào bề mặt cánh cổng đá đã phong hóa. Những phù văn cổ xưa dưới lòng bàn tay hắn như sống lại, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, đáp lại luồng sức mạnh bí ẩn trong cơ thể Lăng Tiêu. Huyết mạch Chí Tôn Thần Tàng trong hắn khẽ rung động, tựa như đang giao cảm với một thứ gì đó cùng nguồn gốc.

Lý Tín kinh ngạc nhìn những phù văn bừng sáng. Áp lực từ cánh cổng dường như giảm đi đáng kể khi Lăng Tiêu chạm vào, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, thân thuộc lan tỏa.

“Kẽo kẹt… kẽo kẹt…”

Một âm thanh trầm đục, nặng nề vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của khu rừng. Cánh cổng đá khổng lồ, tưởng chừng đã đóng chặt vĩnh viễn, bắt đầu từ từ hé mở. Từng chút một, một khe hở nhỏ xuất hiện, từ đó một làn sương mù màu tím nhạt tràn ra, mang theo mùi hương của đất ẩm và sự cổ kính.

Phía sau khe hở, không phải là một hang động tối tăm hay một hành lang hẹp, mà là một không gian rộng lớn đến khó tin. Một thế giới khác biệt hoàn toàn so với Huyền Giới mà họ từng biết. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua màn sương tím, chiếu rọi lên những tán cây cổ thụ cao vút chạm trời, những vách đá dựng đứng kỳ vái, và những công trình kiến trúc đổ nát nhưng vẫn toát lên vẻ hùng vĩ của một nền văn minh đã lụi tàn từ vô số kỷ nguyên.

Lăng Tiêu hít một hơi thật sâu. Linh khí ở đây tinh khiết và nồng đậm hơn gấp trăm lần so với bên ngoài. Nó không chỉ là linh khí, mà còn chứa đựng một loại năng lượng nguyên thủy, sâu xa hơn, tựa như hơi thở của chính Đại Đạo.

“Đây chính là Thần Hoang Di Tích…” Lý Tín thì thầm, đôi mắt tròn xoe, kinh ngạc đến tột độ. “Nó không phải là một di tích thông thường, nó… nó giống như một tiểu thế giới vậy!”

Lăng Tiêu gật đầu. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang reo hò, khao khát hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào này. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn cũng đang sôi sục, thúc giục hắn tiến sâu hơn vào bên trong.

“Đi thôi,” Lăng Tiêu nói, bước chân kiên định. “Con đường Đế Vương đang gọi tên chúng ta.”

Hai người bước qua cánh cổng, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi áp lực trong không gian. Cánh cổng đá phía sau họ từ từ đóng lại, trả lại sự tĩnh mịch cho khu rừng bên ngoài, tựa như chưa từng có gì xảy ra.

Bên trong Thần Hoang Di Tích, Lăng Tiêu và Lý Tín bắt đầu hành trình khám phá. Họ đi qua những khu rừng nguyên sinh với cây cối khổng lồ mà rễ của chúng đã ăn sâu vào lòng đất từ hàng vạn năm. Những loại linh thú và linh dược mà họ gặp phải đều vượt xa những gì có trong Huyền Giới, chúng ẩn chứa năng lượng tinh túy hơn, mang trong mình dấu vết của thời đại Thần Hoang.

Tuy nhiên, sự nguy hiểm cũng song hành. Những linh thú cổ đại ở đây không chỉ mạnh mẽ mà còn sở hữu trí tuệ nhất định, biết cách bố trí bẫy rập và hợp tác săn mồi. Lăng Tiêu đã phải ra tay vài lần, vận dụng những công pháp cao cấp nhất của mình để tiêu diệt những con thú khổng lồ, thu hoạch linh hạch và vật liệu quý giá.

Trong quá trình chiến đấu, Lăng Tiêu cảm thấy sức mạnh của mình đang được tôi luyện và nâng cao nhanh chóng. Nguồn linh khí nguyên thủy của Thần Hoang Di Tích giúp hắn tinh lọc chân nguyên, củng cố cảnh giới, đồng thời thúc đẩy sự thức tỉnh của Chí Tôn Thần Tàng.

Vài ngày sau, họ đến một vùng đất trống trải khổng lồ, nơi có một quần thể kiến trúc cổ kính hiện ra. Đó là một thành phố đổ nát, những bức tường thành cao vút đã sụp đổ một phần, những đền đài nguy nga giờ chỉ còn là phế tích. Nhưng ngay cả trong sự đổ nát ấy, vẫn toát lên một vẻ tráng lệ và bí ẩn, khiến người ta phải choáng ngợp.

Ở trung tâm thành phố, một ngọn tháp đá cao chót vót, sừng sững vươn lên giữa trời, dường như là kiến trúc duy nhất còn giữ được sự nguyên vẹn tương đối. Trên đỉnh tháp, một luồng sáng ngũ sắc nhấp nháy, thu hút mọi ánh nhìn.

“Tháp đó… chắc hẳn là nơi chứa đựng bí mật lớn nhất của Thần Hoang Di Tích,” Lý Tín nói, ánh mắt rực cháy. “Ta cảm nhận được một luồng năng lượng thần thánh từ đó.”

Lăng Tiêu không trả lời, hắn đã bắt đầu bước đi. Càng đến gần ngọn tháp, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn sự thôi thúc từ Chí Tôn Thần Tàng. Hắn biết, câu trả lời cho con đường Đế Vương của mình đang chờ đợi ở đó.

Khi họ đến chân tháp, một luồng uy áp cực lớn đột nhiên giáng xuống, khiến Lý Tín phải lùi lại mấy bước, khó thở. Từ trong một khe nứt trên mặt đất, một bóng đen khổng lồ lao ra. Đó là một con thủ hộ thú cổ đại, thân hình như núi, toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn đèn lồng.

“Kẻ xâm nhập! Chết!” Một giọng nói trầm đục, cổ xưa vang vọng trong không gian, mang theo sự tức giận và cảnh cáo.

Con thủ hộ thú này có tu vi ít nhất là cấp Bán Thần, thậm chí còn mạnh hơn nhiều so với các tông chủ Huyền Giới. Nó là một thử thách thực sự, một rào cản khẳng định rằng nơi này không dành cho những kẻ yếu đuối.

Lăng Tiêu không hề lùi bước. Thay vào đó, một luồng chiến ý hừng hực bùng lên trong đôi mắt hắn. “Thì ra, muốn bước lên con đường Đế Vương, trước tiên phải vượt qua sự thủ hộ của những kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao!”

Hắn tung ra một quyền. Lần này, không còn là chiêu thức phức tạp, mà là một quyền trực diện, ẩn chứa sức mạnh nguyên thủy của Chí Tôn Thần Tàng. Nắm đấm mang theo ánh sáng vàng kim rực rỡ, va chạm trực diện với móng vuốt sắc bén của thủ hộ thú.

“Rầm!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Cả không gian rung chuyển dữ dội. Lăng Tiêu lùi lại ba bước, nhưng con thủ hộ thú khổng lồ cũng bị đánh bay ngược ra sau, thân hình đồ sộ va vào một cột đá cổ, khiến nó đổ sập.

“Ngươi… ngươi là ai? Khí tức này… không phải của Huyền Giới!” Thủ hộ thú kinh ngạc nhìn Lăng Tiêu, trong giọng nói đã có sự kiêng dè.

“Ta là Lăng Tiêu, kẻ sẽ khai sáng một kỷ nguyên mới!” Lăng Tiêu hét lên, khí thế hùng tráng ngút trời. “Con đường Đế Vương của ta, không ai có thể ngăn cản!”

Hắn lại lao lên, sử dụng toàn bộ sức mạnh, không chút do dự. Trận chiến diễn ra ác liệt. Lăng Tiêu không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng khát vọng vượt qua mọi giới hạn. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo uy lực kinh người, khiến con thủ hộ thú phải chật vật chống đỡ.

Cuối cùng, sau một trận chiến kéo dài, Lăng Tiêu tung ra một chiêu thức mạnh nhất của mình, một luồng kiếm khí hủy diệt mang theo ý chí bất diệt, xuyên thủng lớp vảy cứng rắn nhất của thủ hộ thú, đánh gục nó.

Con thủ hộ thú khổng lồ gầm lên một tiếng đau đớn, sau đó thân hình khổng lồ của nó dần tan biến thành những đốm sáng lấp lánh, rồi biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một viên linh hạch khổng lồ và một tấm bia đá cổ xưa.

Lăng Tiêu thu hồi linh hạch, sau đó bước đến tấm bia đá. Trên đó, những dòng chữ cổ khắc sâu, phát ra ánh sáng mờ ảo. Lý Tín cũng vội vàng chạy tới, tò mò nhìn vào.

Lăng Tiêu tập trung tinh thần, giải mã những phù văn cổ xưa. Nội dung tấm bia dần hiện ra trong tâm trí hắn, khiến trái tim hắn đập mạnh. Đó không phải là một công pháp, mà là một bản đồ tinh vực, và một lời dẫn giải về “Thập Nhị Đại Giới” – mười hai thế giới hoàn chỉnh, nơi các cường giả cấp Đế Vương ngự trị, và nơi khởi nguồn của “Đế Vương Chi Lộ” chân chính.

Thần Hoang Di Tích này, hóa ra, chính là một trạm trung chuyển, một cánh cổng dẫn đến một trong những Đại Giới đó, cụ thể là “Thiên Huyền Đại Giới” – một thế giới rộng lớn gấp vạn lần Huyền Giới, nơi mà những kẻ mạnh nhất có thể xưng Vương, xưng Đế.

Ký ức mơ hồ về thân phận Chí Tôn trong Lăng Tiêu càng trở nên rõ ràng hơn, tựa như một bức màn đã được vén lên một phần. Hắn không chỉ là một phế vật, hắn mang trong mình huyết mạch của một tồn tại tối cao, và Thần Hoang Di Tích này chỉ là khởi đầu cho sự trở lại của hắn.

Ngẩng đầu nhìn lên ngọn tháp cao vút, Lăng Tiêu biết, cánh cửa đến Thiên Huyền Đại Giới, và con đường trở thành Đại Đế chân chính, đang chờ đợi hắn ở đỉnh tháp. Huyền Giới, đối với hắn, giờ đây đã quá nhỏ bé.

“Thiên Huyền Đại Giới… Đại Đế…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, ánh mắt rực cháy. “Ta đến đây!”

Con đường Đế Vương, từ đây, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8