Chí Tôn Vạn Đế
Chương 182
Chương 182: Thần Hoang Di Tích – Đế Tâm Sơ Khai
Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại trên tấm bản đồ cổ xưa, những đường nét đã phai mờ theo tháng năm nhưng vẫn ẩn chứa một sức hút kỳ lạ. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, không mạnh mẽ nhưng dai dẳng, tựa như một sợi dây liên kết vô hình với sâu thẳm trong Chí Tôn Thần Tàng của hắn. Di tích này, được Lý Gia cất giữ qua nhiều đời, không chỉ là một cơ duyên tầm thường, mà có lẽ là một nút thắt quan trọng trên con đường vươn tới Chí Tôn của hắn.
“Thần Hoang Di Tích…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, tên gọi này vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo hơi thở của những kỷ nguyên đã lùi xa. “Lý Tín, ngươi có thể kể rõ hơn về nơi này không?”
Lý Tín, đứng bên cạnh, vẻ mặt vừa kính sợ vừa mang chút lo lắng. “Bẩm Lăng công tử, Thần Hoang Di Tích là một nơi đầy rẫy truyền thuyết và cấm kỵ trong Đại Giới này. Nó nằm sâu trong Hoang Cổ Sơn Mạch, một dãy núi kéo dài hàng triệu dặm, nơi các loại yêu thú hung tàn hoành hành và các thế lực cổ xưa ẩn mình. Theo những gì gia tộc chúng tôi ghi chép lại, Thần Hoang Di Tích được cho là tàn tích của một Thần Triều đã sụp đổ từ vô số kỷ nguyên trước, một Thần Triều hùng mạnh đến mức có thể thống ngự cả một Đại Giới. Nhưng sau một trận đại chiến không rõ nguyên nhân, Thần Triều ấy tan rã, để lại vô số kho báu, công pháp, và cả những lời nguyền rủa đáng sợ.”
Lý Tín ngừng lại, nuốt một ngụm nước bọt. “Nhiều cường giả cấp Đế Vương đã từng thử thâm nhập Thần Hoang Di Tích, nhưng phần lớn đều một đi không trở lại. Kẻ may mắn sống sót thì thân tàn ma dại, hoặc hóa điên vì những cảnh tượng kinh hoàng bên trong. Gia tộc chúng tôi chỉ là một thế lực nhỏ bé, chỉ dám lưu truyền bản đồ này như một truyền thuyết, không bao giờ dám nghĩ tới việc thật sự đặt chân vào.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Một Thần Triều đã sụp đổ? Một Đại Giới từng được thống ngự? Điều này hoàn toàn phù hợp với mục tiêu của hắn. Nếu Thần Hoang Di Tích thật sự là di sản của một đế quốc vĩ đại, thì bên trong chắc chắn ẩn chứa vô số tài nguyên, cơ duyên, và quan trọng hơn, có thể là những manh mối về cách xây dựng một thế lực hùng mạnh đến mức thống ngự một Đại Giới. Đây chính là bước khởi đầu cho “Vạn Đế Thần Triều” mà hắn ấp ủ.
Hơn nữa, cái cảm giác quen thuộc từ Chí Tôn Thần Tàng cho thấy nơi đây có thể chứa đựng một phần sức mạnh hoặc ký ức bị phong ấn của hắn. Dù nguy hiểm đến đâu, hắn cũng phải đi.
“Được, ta sẽ đi đến Thần Hoang Di Tích,” Lăng Tiêu dứt khoát nói, giọng điệu ẩn chứa sự quyết đoán không thể lay chuyển. “Lý Tín, ta cần ngươi cung cấp tất cả thông tin mà Lý Gia các ngươi có được về di tích này, càng chi tiết càng tốt. Đồng thời, ta muốn biết về tình hình thế lực trong Đại Giới này. Những Đại Đế hiện tại, những thế lực lớn, những chủng tộc hùng mạnh… Ta muốn một bức tranh toàn cảnh.”
Lý Tín ngẩn người, không ngờ Lăng Tiêu lại quyết đoán như vậy. Dù trong lòng còn chút lo sợ, nhưng sự uy nghiêm và tự tin toát ra từ Lăng Tiêu đã khiến hắn không dám từ chối. Hắn hiểu rằng, đây là cơ hội lớn nhất mà Lý Gia có được. Nếu đi theo vị công tử thần bí này, Lý Gia có thể thoát khỏi số phận tầm thường, thậm chí là vươn lên đỉnh cao mà họ chưa bao giờ dám mơ tới.
“Vâng, Lăng công tử! Tiểu nhân sẽ lập tức chuẩn bị tất cả,” Lý Tín cung kính đáp lời, trong lòng đã ngầm hạ quyết tâm trung thành. “Lý Gia chúng tôi tuy nhỏ bé, nhưng cũng có một mạng lưới tin tức nhất định. Tiểu nhân sẽ dốc hết sức để thu thập thông tin cho ngài.”
Lăng Tiêu khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt. “Tốt lắm. Kể từ nay, Lý Gia các ngươi sẽ là cánh tay đầu tiên của ta ở Đại Giới này. Ta sẽ không bạc đãi những người theo ta.”
Lời hứa của Lăng Tiêu không chỉ là một lời nói suông, mà còn là một cam kết về vận mệnh. Lý Tín cảm thấy một luồng nhiệt huyết dâng trào trong lồng ngực. Hắn biết mình đã đặt cược đúng chỗ. Lý Gia, từ nay sẽ không còn là một thế lực nhỏ bé run sợ trước cường quyền, mà sẽ là một phần của một đế chế tương lai.
Trong vài ngày tiếp theo, Lý Gia đã dốc toàn lực để phục vụ Lăng Tiêu. Lý Tín đích thân đi lại khắp nơi, thu thập thông tin về Thần Hoang Di Tích cũng như các thế lực lớn trong Đại Giới. Lăng Tiêu cũng không nhàn rỗi, hắn dành thời gian tu luyện, củng cố thực lực sau khi đột phá, đồng thời nghiên cứu kỹ lưỡng những tài liệu mà Lý Tín mang về.
Đại Giới này được gọi là “Thiên Khung Đại Giới”, một vùng đất rộng lớn với vô số chủng tộc và thế lực. Có bốn Đại Đế hùng mạnh đang tranh giành ảnh hưởng, mỗi người cai trị một vùng lãnh thổ rộng lớn và có trong tay hàng triệu binh lính tinh nhuệ cùng vô số cường giả. Ngoài ra, còn có các thế lực Thần Tộc và Ma Tộc cổ xưa ẩn mình, đôi khi xuất hiện gây sóng gió, chứng tỏ Thiên Khung Đại Giới không hề đơn giản.
Thần Hoang Di Tích, nằm sâu trong Hoang Cổ Sơn Mạch, là một vùng đất hoang vu, cách xa các đế quốc lớn. Đây có thể là lý do nó vẫn còn tồn tại đến ngày nay mà không bị các Đại Đế hoàn toàn chiếm đoạt. Tuy nhiên, các thế lực lớn vẫn thường xuyên phái người đến thám hiểm, tìm kiếm cơ duyên, nhưng kết quả thường là thảm bại.
Lăng Tiêu nhận ra rằng, để xây dựng đế quốc của riêng mình, hắn không thể chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Hắn cần những tướng lĩnh tài ba, những mưu sĩ thông thái, những cường giả trung thành. Thần Hoang Di Tích, với sự nguy hiểm và cơ duyên ẩn chứa, chính là một “máy sàng lọc” hoàn hảo để hắn tìm kiếm những nhân tài đầu tiên, hoặc ít nhất là thu hút sự chú ý của họ.
Sau khi đã nắm rõ tình hình và chuẩn bị kỹ lưỡng, Lăng Tiêu quyết định lên đường. Hắn không muốn mang theo quá nhiều người, vì Thần Hoang Di Tích quá nguy hiểm, và hắn cần sự linh hoạt. Tuy nhiên, hắn cũng không thể đi một mình. Lý Tín, sau khi thuyết phục Lăng Tiêu một hồi, đã được phép đi cùng, với nhiệm vụ dẫn đường và hỗ trợ thông tin. Ngoài ra, Lăng Tiêu còn mang theo một vài cường giả của Lý Gia, những người đã thề chết theo hắn sau khi chứng kiến sức mạnh và tầm nhìn của hắn.
Đoàn người rời khỏi lãnh địa Lý Gia, hướng về phía Hoang Cổ Sơn Mạch. Cảnh quan Thiên Khung Đại Giới hiện ra trước mắt Lăng Tiêu vô cùng hùng vĩ. Những dãy núi khổng lồ cao chọc trời, những dòng sông rộng lớn như biển cả, những khu rừng nguyên sinh bạt ngàn với vô số yêu thú mạnh mẽ. Thỉnh thoảng, họ bắt gặp những thành trì tráng lệ của các thế lực khác, hoặc những đạo nhân đang bay lượn trên không, thể hiện sự phồn thịnh và cường đại của Đại Giới này.
Trên đường đi, Lăng Tiêu không ngừng tu luyện, hấp thu linh khí dồi dào của Thiên Khung Đại Giới để củng cố cảnh giới. Hắn cũng quan sát và học hỏi về văn hóa, phong tục, và cách thức vận hành của các thế lực nơi đây. Hắn hiểu rằng, để trở thành Đại Đế, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự am hiểu sâu sắc về thế giới mà hắn muốn thống ngự.
Sau gần một tháng di chuyển, đoàn người cuối cùng cũng đến được rìa Hoang Cổ Sơn Mạch. Nơi đây, không khí trở nên nặng nề hơn, tràn ngập một luồng khí tức hoang dại và cổ xưa. Những ngọn núi đá vôi dựng đứng, cao ngất trời, mờ mịt trong sương mù, trông như những con quái vật khổng lồ đang ngủ say. Tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng từ sâu trong rừng, khiến người ta không khỏi rùng mình.
“Lăng công tử, phía trước chính là Hoang Cổ Sơn Mạch, và sâu bên trong là Thần Hoang Di Tích,” Lý Tín chỉ tay về phía trước, giọng nói không giấu được vẻ căng thẳng. “Từ đây trở đi, yêu thú cấp cao sẽ xuất hiện thường xuyên, và còn có thể gặp phải những cường giả khác đến thám hiểm.”
Lăng Tiêu gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua cánh rừng rậm rạp. Hắn cảm nhận được một lực hút mạnh mẽ hơn từ Thần Hoang Di Tích, như thể có một điều gì đó đang chờ đợi hắn bên trong. Đây không chỉ là một di tích, mà là một lời mời gọi từ vận mệnh.
“Chúng ta tiến vào,” Lăng Tiêu ra lệnh, không chút do dự. “Hãy cẩn thận, nhưng đừng chùn bước. Cơ duyên lớn thường đi kèm với hiểm nguy lớn. Mà hiểm nguy càng lớn, cơ duyên lại càng kinh người.”
Đoàn người bắt đầu tiến sâu vào Hoang Cổ Sơn Mạch. Ngay lập tức, họ đã bị bao vây bởi sự hoang dã của nơi này. Những cây cổ thụ cao vút che khuất ánh sáng mặt trời, khiến khu rừng luôn chìm trong bóng tối. Những loài thực vật kỳ dị phát ra ánh sáng mờ ảo, những dây leo khổng lồ uốn lượn như rắn. Không lâu sau, một con Huyết Tinh Lang Vương với kích thước bằng một con voi đã lao ra từ bụi rậm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào họ, tỏa ra khí tức của một yêu thú cấp Xung Thiên Cảnh.
Các cường giả Lý Gia lập tức rút binh khí, sẵn sàng nghênh chiến. Nhưng Lăng Tiêu chỉ khẽ phất tay. Một luồng linh lực mạnh mẽ từ hắn bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm khí vô hình, xé tan không khí. Con Huyết Tinh Lang Vương còn chưa kịp gầm lên một tiếng đã bị chém đôi, máu tươi phun ra lênh láng, thân thể khổng lồ đổ sập xuống đất.
Cảnh tượng này khiến Lý Tín và các cường giả Lý Gia kinh hãi. Sức mạnh của Lăng Tiêu đã vượt xa tưởng tượng của họ. Một yêu thú Xung Thiên Cảnh, đủ sức tàn sát một bộ lạc nhỏ, lại bị Lăng Tiêu dễ dàng tiêu diệt chỉ bằng một đòn.
“Đi thôi,” Lăng Tiêu bình thản nói, như thể vừa làm một việc không đáng kể. Hắn tiếp tục dẫn đầu, bước chân vững vàng tiến sâu vào Hoang Cổ Sơn Mạch, không mảy may quan tâm đến xác chết của Huyết Tinh Lang Vương. Đối với hắn, đây chỉ là một sự khởi đầu. Con đường Đế Vương, từ đây, chính thức bắt đầu.
Từng bước chân của Lăng Tiêu, như đang đạp lên chính vận mệnh của Thiên Khung Đại Giới, và của cả vạn giới. Hắn tin rằng, bên trong Thần Hoang Di Tích, không chỉ có kho báu, mà còn có những mảnh ghép quan trọng để hắn khôi phục lại thân phận chí tôn của mình, và từng bước dựng nên “Vạn Đế Thần Triều” lừng lẫy, thống ngự vạn giới.
Khi họ càng đi sâu, một cảm giác áp bức càng trở nên rõ rệt. Những tàn tích cổ xưa bắt đầu xuất hiện, những cột đá đổ nát, những bức tường thành khổng lồ bị rêu phong bao phủ. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tán cây, chiếu rọi lên những kiến trúc hoang tàn, tạo nên một khung cảnh u ám và kỳ vĩ. Lăng Tiêu biết, hắn đã đến gần Thần Hoang Di Tích.
Đột nhiên, một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, xen lẫn với sự hỗn loạn và cổ xưa, bùng lên từ phía trước. Đó là một cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, khiến Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể Lăng Tiêu khẽ rung động. Hắn biết, đây chính là nơi hắn cần đến.
Phía trước họ, ẩn mình trong màn sương mù dày đặc và những cây cổ thụ cao chót vót, một cánh cổng đá khổng lồ hiện ra, sừng sững như một ngọn núi. Cánh cổng này đã bị phong hóa nặng nề, nhưng vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm và hùng vĩ không thể tả. Trên cánh cổng, những phù văn cổ xưa mờ ảo, dường như đang kể lại một câu chuyện về một kỷ nguyên đã mất.
“Thần Hoang Chi Môn,” Lý Tín thì thầm, giọng nói run rẩy. “Đây chính là lối vào Thần Hoang Di Tích.”
Lăng Tiêu bước lên, ánh mắt xuyên qua màn sương mù, nhìn thẳng vào cánh cổng. Một nụ cười bí ẩn nở trên môi hắn. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát khao được khám phá những bí mật ẩn chứa phía sau cánh cổng này. Con đường Đế Vương đang ở ngay trước mắt.