Chí Tôn Vạn Đế
Chương 181
Chương 181: Đại Giới Mở Ra, Đế Vương Sơ Lộ
Huyết Long Ưng vút bay, xé tan mây trời, xuyên qua một không gian hư vô đầy rẫy những dòng chảy năng lượng hỗn loạn. Lăng Tiêu ngồi vững trên lưng nó, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Huyền Giới, vùng đất đã chứng kiến sự quật khởi của hắn từ một phế vật thành một bá chủ, giờ đây đã lùi lại sau lưng, trở thành một phần của quá khứ. Phía trước là Đại Giới, một thế giới rộng lớn hơn, nơi những huyền thoại thực sự được sinh ra, và cũng là nơi hắn sẽ tìm thấy những mảnh ghép còn thiếu của thân phận Chí Tôn của mình.
Cảm giác xuyên qua không gian không hề dễ chịu, ngay cả với tu vi của Lăng Tiêu. Các luồng không gian cuộn xoáy, kéo xé mọi thứ, nhưng Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tự động tỏa ra một luồng năng lượng bảo vệ, giúp hắn đứng vững. Huyết Long Ưng, với huyết mạch thượng cổ của mình, cũng kiên cường đối mặt với áp lực, đôi cánh khổng lồ của nó vỗ mạnh, tạo ra những luồng gió xoáy ổn định con đường.
Sau một thời gian dường như vô tận, một điểm sáng rực rỡ xuất hiện phía chân trời, nhanh chóng mở rộng thành một khe nứt khổng lồ. Huyết Long Ưng gầm lên một tiếng, lấy hết sức lực cuối cùng lao vút qua khe nứt đó. Một cảm giác đột ngột, như thể bị đẩy ra khỏi một không gian chật hẹp, ập đến. Lăng Tiêu cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, một luồng nguyên khí tinh thuần hơn gấp trăm lần Huyền Giới ùa vào cơ thể, khiến mỗi tế bào đều reo vang.
Dưới chân hắn, một thế giới hoàn toàn mới hiện ra. Không phải là những dãy núi trùng điệp hay những dòng sông hùng vĩ như Huyền Giới, mà là một đại lục rộng lớn đến vô tận, được bao phủ bởi những thành trì khổng lồ vươn tới tận mây xanh, những dòng sông băng ngàn dặm, những khu rừng cổ thụ cao vút chạm tới bầu trời. Khí tức của các cường giả cấp Đế Vương, thậm chí là cao hơn, ẩn hiện khắp nơi, tạo nên một áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Huyết Long Ưng, sau hành trình dài, dường như đã cạn kiệt sức lực, nó hạ độ cao, tìm một vùng núi hoang vắng để đáp xuống. Khi chạm đất, thân hình nó hóa nhỏ lại, biến thành một con chim ưng màu máu với đôi mắt mệt mỏi, đậu trên vai Lăng Tiêu.
“Ngươi đã vất vả rồi,” Lăng Tiêu khẽ vuốt ve đầu Huyết Long Ưng, truyền vào nó một luồng sinh mệnh lực. “Từ giờ trở đi, nơi đây sẽ là sân khấu mới của chúng ta.”
Lăng Tiêu đứng trên đỉnh một ngọn núi trơ trọi, nhìn ra xa. Khung cảnh hùng vĩ đến mức khiến hắn phải nín thở. Những thành phố lơ lửng giữa không trung, những con thuyền bay khổng lồ chở đầy tu sĩ, những linh thú khổng lồ lướt qua bầu trời như những ngọn núi di động. Đây chính là Đại Giới, nơi quy tụ vô số chủng tộc, vô số nền văn minh, và vô số cường giả.
Hắn cảm nhận được sức mạnh của mình. Ở Huyền Giới, hắn đã đạt đến đỉnh cao, là một Đại Đế không ai sánh kịp. Nhưng ở đây, hắn chỉ là một người mới, một tu sĩ có tiềm năng lớn, nhưng chưa đủ để xưng hùng xưng bá. Mặc dù tu vi của hắn đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, chỉ cách bước vào cảnh giới Thánh Giả một bước, nhưng hắn biết rằng, ở Đại Giới này, Thánh Giả cũng chỉ là khởi điểm cho những cuộc chiến tranh đoạt quyền lực.
“Đại Giới…” Lăng Tiêu lẩm bẩm, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Thú vị.”
Hắn không vội vàng hành động. Điều đầu tiên hắn cần làm là hiểu rõ về thế giới này, về các thế lực, về các quy tắc. Hắn dùng linh hồn lực của mình dò xét, nhanh chóng phát hiện ra rằng, Đại Giới này được chia thành vô số khu vực, mỗi khu vực lại do một hoặc nhiều thế lực mạnh mẽ thống trị. Các thế lực đó có thể là đế quốc cổ xưa, thần tộc hùng mạnh, ma tộc tàn bạo, hay thậm chí là những đạo thống ẩn mình.
Hắn quyết định đi xuống núi, bắt đầu từ những nơi bình thường nhất. Hắn thu liễm khí tức của mình, giả dạng thành một tu sĩ bình thường, lang thang qua những thị trấn nhỏ ven biên giới. Tại đây, hắn nghe ngóng tin tức, tìm hiểu về các cấp bậc tu luyện, các loại tài nguyên, và những câu chuyện về các Đại Đế hùng mạnh thống trị các Đại Giới.
Hắn biết được rằng, sau cảnh giới Hóa Thần, là Thánh Giả, rồi đến Chí Thánh, và sau đó là cảnh giới Vô Thượng, nơi các Đại Đế chân chính ngự trị. Trên Vô Thượng, còn có cảnh giới Thần Vương, Thần Hoàng, và cuối cùng là Chân Thần, những tồn tại đã đạt đến đỉnh cao của một Đại Giới. Kẻ thù đã phong ấn hắn chắc chắn phải là một tồn tại cấp Chân Thần hoặc cao hơn nữa.
Trong một thị trấn nhỏ tên là “Bình Nguyên”, Lăng Tiêu tình cờ chứng kiến một cuộc tranh chấp. Một nhóm cường giả địa phương, tự xưng là “Hắc Phong Bang”, đang cưỡng đoạt tài sản của một gia tộc nhỏ yếu ớt. Gia tộc này, gọi là “Lý Gia”, có vẻ như sở hữu một mỏ khoáng sản nhỏ nhưng quý hiếm, và Hắc Phong Bang muốn độc chiếm nó.
Lý Gia chỉ có vài ba tu sĩ cấp Hóa Thần sơ kỳ, hoàn toàn không phải là đối thủ của Hắc Phong Bang, nơi có một lão đại đạt đến Hóa Thần hậu kỳ và một đám thủ hạ hung hãn. Chúng đang đập phá, giết chóc, và cướp bóc một cách ngang ngược.
Lăng Tiêu vốn không muốn xen vào, nhưng khi nhìn thấy một cô bé nhỏ tuổi bị một tên bang đồ kéo đi, hắn không thể giữ im lặng được nữa. Ánh mắt hắn lóe lên một tia lạnh lẽo. Dù đã lên đến Đại Giới, bản tính bảo vệ kẻ yếu của hắn vẫn không thay đổi.
Hắn bước ra khỏi quán trà, nhẹ nhàng đi về phía đám đông. “Dừng tay,” giọng nói của hắn bình thản, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến tất cả mọi người trong khu vực đều cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Tên lão đại Hắc Phong Bang, một gã đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt đầy sẹo, quay lại nhìn Lăng Tiêu với vẻ khinh thường. “Thằng ranh con từ đâu ra mà dám quản chuyện của Hắc Phong Bang? Ngươi chán sống rồi sao?”
Lăng Tiêu không đáp lời, hắn chỉ phất tay áo. Một luồng nguyên khí hùng hậu, mang theo uy áp của cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, bùng nổ. Tên lão đại Hắc Phong Bang chưa kịp phản ứng, đã bị một lực vô hình đánh bay, đập mạnh vào bức tường đá, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng.
Các bang đồ còn lại thấy vậy thì hoảng sợ tột độ, chúng chưa từng thấy lão đại của mình bị đánh bại một cách dễ dàng như thế. Chúng muốn bỏ chạy, nhưng Lăng Tiêu đã ra tay. Hắn chỉ cần vung tay, từng tên bang đồ đều bị đánh gục, nằm rên la trên mặt đất, không còn sức lực phản kháng.
Cả thị trấn chìm trong im lặng. Người của Lý Gia, những người đang tuyệt vọng, nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa sùng kính. Vị tộc trưởng Lý Gia, một lão già râu tóc bạc phơ, run rẩy bước tới, quỳ xuống. “Đa tạ ân nhân ra tay cứu giúp! Lý Gia chúng tôi xin ghi nhớ ơn đức này!”
Lăng Tiêu mỉm cười, đỡ lão tộc trưởng dậy. “Không cần đa lễ. Ta chỉ là tiện tay mà thôi.” Hắn không cần danh tiếng, hắn cần thông tin và một khởi đầu.
Việc này đã tạo nên một làn sóng nhỏ trong thị trấn Bình Nguyên. Lăng Tiêu, với sức mạnh bí ẩn và sự bình tĩnh đáng sợ, đã trở thành một đề tài bàn tán. Lý Gia, để đền đáp ơn nghĩa, đã mời hắn ở lại, và hắn đã đồng ý. Đây là cơ hội tốt để hắn hiểu sâu hơn về Đại Giới, thông qua những người dân địa phương.
Trong những ngày sau đó, Lăng Tiêu không chỉ giúp Lý Gia củng cố vị thế, mà còn âm thầm tu luyện, hấp thụ nguyên khí tinh thuần của Đại Giới. Hắn cảm thấy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể mình đang dần dần thức tỉnh, những mảnh ký ức mơ hồ thỉnh thoảng lại lóe lên trong đầu hắn, nhưng vẫn chưa đủ rõ ràng để hắn nắm bắt. Hắn biết, con đường trở thành Đại Đế thật sự, thống nhất vạn giới, còn rất dài.
Một ngày nọ, lão tộc trưởng Lý Gia mang đến cho Lăng Tiêu một tấm bản đồ cũ kỹ. “Ân nhân, đây là tấm bản đồ về một di tích cổ xưa mà Lý Gia chúng tôi đã cất giữ qua nhiều đời. Nghe nói bên trong có thể có cơ duyên lớn, nhưng nguy hiểm trùng trùng, không ai dám đặt chân vào.”
Lăng Tiêu nhìn tấm bản đồ, cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ nó. Di tích này có vẻ như có liên quan đến một phần nào đó của Chí Tôn Thần Tàng, hoặc chí ít, là một manh mối về quá khứ của hắn. Đây chính là cơ hội đầu tiên để hắn không chỉ nâng cao thực lực, mà còn chiêu mộ những nhân tài đầu tiên cho sự nghiệp của mình, đặt nền móng cho “Vạn Đế Thần Triều” tương lai.
Ánh mắt Lăng Tiêu lóe lên tia sáng. Đại Giới này, rộng lớn và nguy hiểm, nhưng cũng đầy rẫy cơ hội. Hắn sẽ từng bước chinh phục nó, từng bước khám phá bản thân, và từng bước xây dựng nên đế chế của riêng mình. Con đường Đế Vương, từ đây, chính thức bắt đầu.