Chí Tôn Vạn Đế
Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-03-18 15:46:23 | Lượt xem: 4

Chương 178: Bắt Đầu Hành Trình Đại Đế

Bóng đêm Cửu U quỷ dị và thâm trầm, nhưng không thể che lấp sự hùng vĩ của những cột đá khổng lồ vươn thẳng lên trời, tựa như những ngọn núi xuyên phá mây xanh. Đó là kiến trúc đặc trưng của Cửu U Đại Giới, nơi mà năng lượng thiên địa dày đặc đến mức có thể hóa thành thực chất, tạo nên những kỳ quan tự nhiên và nhân tạo không thể tưởng tượng nổi ở Huyền Giới. Lăng Tiêu, với tốc độ kinh người của mình, lướt đi giữa màn sương mờ ảo, cảm nhận từng luồng sức mạnh cuồn cuộn trong không khí. Hắn đã rời khỏi quán rượu, và giờ đây, mục tiêu của hắn là Hắc Diệu Thành, một trong vô số thành trì lớn nhỏ của Cửu U Đại Giới.

Càng đến gần, Hắc Diệu Thành càng hiện ra rõ nét và choáng ngợp. Tường thành cao vút, được xây bằng những khối đá đen tuyền khổng lồ, khắc họa vô số trận văn cổ xưa, tỏa ra khí tức trầm trọng và kiên cố. Những ngọn tháp canh cao chót vót, lấp lánh ánh sáng huyền ảo, tựa như những con mắt của quỷ thần đang canh gác. So với bất kỳ thành trì nào ở Huyền Giới, Hắc Diệu Thành không chỉ lớn hơn gấp trăm lần mà còn mang một vẻ uy nghiêm, cổ kính và áp lực vô hình, khiến ngay cả cường giả ở cảnh giới cao cũng phải cảm thấy nhỏ bé.

Lăng Tiêu không vội vàng xông vào thành. Hắn dừng lại ở một khe núi nhỏ cách thành không xa, thu liễm khí tức của mình. Hắn biết, ở một nơi như Cửu U Đại Giới, mọi hành động đều phải cẩn trọng gấp bội. Sức mạnh của hắn hiện tại đã đạt đến đỉnh cao của Huyền Giới, nhưng ở đây, có lẽ chỉ là một khởi đầu. Những cường giả cấp Đế Vương/Chân Thần mới là những kẻ thống trị thực sự, và hắn cần phải hiểu rõ quy tắc và thế lực ở đây trước khi có thể bắt đầu xây dựng đế nghiệp của mình.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí nồng đậm mà Huyền Giới không thể sánh bằng. Chỉ cần hít thở thôi cũng đủ để thanh lọc kinh mạch, tăng cường tu vi. Đây chính là lý do vì sao Cửu U Đại Giới có thể sản sinh ra vô số cường giả. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng khẽ rung động, phát ra một cảm giác đói khát mãnh liệt, như muốn nuốt trọn toàn bộ linh khí của vùng đất này. Lăng Tiêu mỉm cười nhẹ, đây là dấu hiệu tốt. Càng nhiều linh khí, càng nhiều cơ hội để Chí Tôn Thần Tàng được khôi phục.

Sau khi điều chỉnh trạng thái, Lăng Tiêu chậm rãi tiến vào Hắc Diệu Thành. Cổng thành rộng lớn, có hàng chục lính gác mặc giáp trụ đen kịt, tỏa ra khí tức mạnh mẽ, ít nhất cũng đạt đến cảnh giới Thiên Cương (tương đương với cấp Vương Giả ở Huyền Giới). Một số lính gác cấp đầu lĩnh thậm chí đã bước vào cảnh giới Niết Bàn (tương đương với cấp Hoàng Giả). Lăng Tiêu đưa ra một khối linh thạch trung phẩm, theo như những gì hắn tìm hiểu được từ quán rượu, đó là phí vào thành tiêu chuẩn cho những người không có thân phận đặc biệt.

Bên trong thành, quang cảnh lại càng khiến Lăng Tiêu kinh ngạc. Những con phố rộng lớn lát đá hoa cương đen bóng, những tòa nhà cao tầng mọc san sát, kiến trúc hùng vĩ và tráng lệ. Dòng người qua lại tấp nập, đủ mọi chủng tộc, đủ mọi hình dáng, từ nhân loại cho đến các chủng tộc dị ma, yêu tộc với những đặc điểm độc đáo. Hầu hết đều mang khí tức mạnh mẽ, nhiều người ở cảnh giới Niết Bàn, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể cảm nhận được vài luồng khí tức ở cảnh giới Chân Hoàng (tương đương với cấp Thánh Giả ở Huyền Giới) lướt qua.

Lăng Tiêu hòa mình vào dòng người, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi thứ, thu thập thông tin. Hắn nhận ra, ở Cửu U Đại Giới này, tiền tệ không chỉ là linh thạch mà còn là các loại tinh thể năng lượng quý hiếm, các loại bảo vật có thể tăng cường tu vi. Hắn cũng nhanh chóng nắm bắt được một số thông tin cơ bản: Hắc Diệu Thành do Thành Chủ Phủ thống trị, dưới trướng Thành Chủ Phủ là ba đại gia tộc hùng mạnh: Hắc Gia, Diệu Gia và Thiên Vũ Môn. Ba thế lực này phân chia quyền lực, cùng nhau duy trì trật tự của thành trì, nhưng cũng ngấm ngầm cạnh tranh khốc liệt.

“Cứ tìm một nơi ở tạm đã, sau đó sẽ bắt đầu thăm dò sâu hơn,” Lăng Tiêu thầm nhủ. Hắn chọn một khách sạn tương đối bình thường nhưng sạch sẽ ở rìa thành, nơi có vẻ ít sự chú ý hơn. Sau khi thuê một phòng, hắn lập tức bố trí trận pháp ẩn giấu và cách ly, đảm bảo an toàn tuyệt đối trước khi bắt đầu tu luyện và suy tính kế hoạch.

Trong căn phòng tĩnh lặng, Lăng Tiêu ngồi xếp bằng trên giường đá, nhắm mắt lại. Linh khí Cửu U Đại Giới tràn vào cơ thể hắn như thác đổ, khiến mỗi tế bào đều reo vang. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn cũng bắt đầu hấp thu linh khí với tốc độ kinh hoàng, từ từ khôi phục lại sức mạnh đã mất. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn đột phá, nhưng hắn kìm nén. Ở một nơi xa lạ, ẩn giấu sức mạnh là điều cần thiết. Hơn nữa, hắn cần phải hiểu rõ hơn về cảnh giới tu luyện ở đây.

Theo những gì hắn tìm hiểu được, trên cảnh giới Chân Hoàng là Đại Đế, một cảnh giới mà chỉ cần nhắc đến tên thôi cũng đủ khiến vạn vật run rẩy. Đại Đế có thể khai thiên tích địa, nắm giữ quy tắc, là những tồn tại có thể thống ngự một phương. Mục tiêu của Lăng Tiêu không chỉ là đạt đến Đại Đế, mà là siêu việt Đại Đế, trở thành Chí Tôn. Để làm được điều đó, hắn cần một đế quốc, một nền móng vững chắc.

“Đại Đế Vấn Đạo, trước hết phải có tài nguyên, có thế lực. Tài nguyên thì có thể dựa vào khả năng luyện đan, luyện khí của mình. Thế lực thì phải từ từ chiêu mộ,” Lăng Tiêu phân tích. Hắn đã từng là một vị Chí Tôn vạn cổ, kiến thức và kinh nghiệm của hắn là vô giá. Với kiến thức đó, hắn có thể tạo ra những thứ mà ngay cả các Đại Đế ở đây cũng phải thèm muốn.

Ngày hôm sau, Lăng Tiêu rời khách sạn, bắt đầu hành trình thăm dò Hắc Diệu Thành. Hắn đi qua các chợ giao dịch, các tiệm đan dược, các cửa hàng vũ khí, quan sát cách người dân ở đây giao dịch, cách các cường giả thể hiện sức mạnh. Hắn đặc biệt chú ý đến những loại linh dược, tài liệu mà Huyền Giới không có, hoặc cực kỳ hiếm. Chúng đều là những nguyên liệu quý giá để hắn có thể luyện chế ra những đan dược mạnh hơn, phục vụ cho việc tu luyện và chiêu mộ nhân tài sau này.

Khi đi ngang qua một con hẻm vắng, Lăng Tiêu đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức âm u và hung bạo. Hắn khẽ nhíu mày, theo bản năng nép vào bức tường, quan sát. Trong hẻm, ba tên cường giả, đều ở cảnh giới Niết Bàn, đang vây công một thiếu niên trẻ tuổi. Thiếu niên kia tuy có tu vi Chân Hoàng sơ kỳ, nhưng hiển nhiên không phải đối thủ của ba kẻ kia. Hắn bị thương nặng, máu chảy đầm đìa.

“Giao ra Hắc Diệu Tinh, nếu không đừng trách bọn ta không khách khí!” Một tên cường giả cười gằn, trên tay hắn là một thanh đại đao sắc lạnh, đã nhuốm máu.

Thiếu niên gầm lên: “Các ngươi là người của Hắc Gia! Các ngươi dám!”

“Dám thì sao? Ở Hắc Diệu Thành này, Hắc Gia muốn gì thì được đó! Hắc Diệu Tinh này không phải thứ mà một phế vật như ngươi có thể giữ!” Tên còn lại cười khẩy, chuẩn bị ra đòn kết liễu.

Lăng Tiêu chứng kiến cảnh này, trong lòng khẽ động. Hắn không có ý định ra tay giúp đỡ vô cớ, nhưng Hắc Diệu Tinh mà bọn chúng nhắc đến lại thu hút sự chú ý của hắn. Hắc Diệu Tinh là một loại khoáng vật cực kỳ quý hiếm ở Cửu U Đại Giới, có thể dùng để luyện chế Thần Khí hoặc làm nguyên liệu chính để tăng cường Chí Tôn Thần Tàng. Hắn quyết định không ra mặt, nhưng sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

Trong khoảnh khắc tên cường giả chuẩn bị ra tay, Lăng Tiêu khẽ búng tay. Một luồng chân khí vô hình, cực kỳ tinh vi và mạnh mẽ, lướt qua không gian, đánh thẳng vào huyệt đạo của ba tên cường giả Hắc Gia. Chúng bất ngờ cứng đờ, không thể cử động. Lăng Tiêu không giết bọn chúng, chỉ phong tỏa nhất thời. Sau đó, hắn nhanh chóng dùng một thủ pháp bí ẩn, hút lấy Hắc Diệu Tinh từ tay thiếu niên đang hoảng loạn, và biến mất khỏi hẻm nhỏ như chưa từng xuất hiện.

Khi ba tên cường giả Hắc Gia lấy lại được khả năng cử động, chúng nhìn nhau ngơ ngác. Hắc Diệu Tinh đã biến mất, còn thiếu niên kia thì đã chạy mất dạng. Chúng không hề cảm nhận được bất kỳ ai khác trong hẻm, cứ ngỡ mình bị ảo giác. Thiếu niên kia cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng hắn biết mình đã thoát chết trong gang tấc. Lăng Tiêu đã hành động nhanh gọn, không để lại dấu vết, vừa có được Hắc Diệu Tinh, vừa tránh được phiền phức.

Trở về khách sạn, Lăng Tiêu lấy ra Hắc Diệu Tinh. Nó là một khối tinh thể màu đen tuyền, lấp lánh ánh sáng huyền ảo, tỏa ra một luồng năng lượng thuần khiết và mạnh mẽ. Hắn cảm nhận được Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể đang reo lên vui sướng. Đây chính là thứ mà hắn cần. Hắn quyết định sẽ bắt đầu từ việc luyện chế đan dược và tìm kiếm thêm các loại tài nguyên quý hiếm để củng cố sức mạnh của mình, từng bước đặt nền móng cho đế quốc tương lai.

Hành trình Đại Đế Vấn Đạo, từ Hắc Diệu Thành này, đã chính thức bắt đầu. Lăng Tiêu biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, nhưng hắn không hề sợ hãi. Ngược lại, trong ánh mắt hắn bùng cháy một ngọn lửa khát vọng, một ý chí kiên định muốn chinh phục mọi giới hạn, để một lần nữa, đứng trên đỉnh cao vạn trượng, trở thành Chí Tôn Vạn Đế, thống ngự vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8