Chí Tôn Vạn Đế
Chương 174
Chương 174: Chí Tôn Nguyên Khí Tâm
Lăng Tiêu bước những bậc thang cuối cùng, mỗi bước chân đều vang vọng trong sự tĩnh lặng cổ xưa của ngọn tháp. Càng lên cao, áp lực vô hình càng trở nên mạnh mẽ, không phải là áp lực vật lý mà là một luồng uy áp từ thời viễn cổ, khiến thần hồn phải run rẩy. Nhưng đối với Lăng Tiêu, đây lại là một sự kích thích, bởi vì nó đồng điệu với dòng chảy Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn, như thể đang chào đón chủ nhân trở về.
Khi cánh cửa cuối cùng, một phiến đá khổng lồ khắc đầy phù văn cổ xưa, chậm rãi mở ra dưới tác động của Chí Tôn Thần Tàng, Lăng Tiêu bước vào. Trước mắt hắn là một không gian rộng lớn, hình tròn, trần nhà cao vút như một bầu trời sao thu nhỏ với những tinh tú lấp lánh do các trận pháp cổ xưa tạo thành. Không khí nơi đây tinh khiết đến mức khó tin, mỗi hơi thở đều mang theo linh khí nồng đậm, khiến tâm thần sảng khoái.
Trung tâm căn phòng là một đài tế hình bát giác, được chế tác từ một loại đá không rõ tên, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc huyền ảo. Trên đài tế, không có vật phẩm cụ thể nào, chỉ có một luồng năng lượng xoáy tụ, kết tinh thành một quả cầu ánh sáng trong suốt, lấp lánh như hàng vạn viên kim cương hợp lại. Đó chính là Chí Tôn Chi Nguyên mà Lăng Tiêu cảm nhận được, nhưng không phải là một nguồn năng lượng đơn thuần, mà là một “Chí Tôn Nguyên Khí Tâm” – trái tim của nguyên khí Chí Tôn, thứ duy nhất còn sót lại của một thời đại huy hoàng.
Tuy nhiên, để tiếp cận được Chí Tôn Nguyên Khí Tâm, Lăng Tiêu phải vượt qua một thử thách cuối cùng. Từ bốn phía của đài tế, bốn pho tượng đá cổ xưa, mang hình dáng của các thần thú thượng cổ – Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ – bỗng nhiên bừng sáng, đôi mắt đá vô hồn giờ đây lóe lên những tia sáng đỏ rực. Chúng không phải là vật chất đơn thuần, mà là các linh thể được tạo ra từ ý chí và sức mạnh của một cường giả vô thượng đã từng trấn giữ nơi đây, có lẽ là chủ nhân đầu tiên của Chí Tôn Thần Tàng.
“Kẻ xâm nhập, ngươi không đủ tư cách chạm vào Chí Tôn Nguyên Khí Tâm!” Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang vọng khắp căn phòng, không rõ từ đâu phát ra, nhưng lại mang theo uy lực của đạo pháp. Bốn linh thể thần thú đồng loạt lao tới, mang theo bốn luồng sức mạnh khác nhau: Long ngâm chấn động cửu thiên, Hổ gầm xé toang không gian, Chu Tước hóa thành hỏa diễm thiêu đốt vạn vật, Huyền Vũ mang theo trọng lực trấn áp tất cả.
Lăng Tiêu nhíu mày, không ngờ lại có một thử thách cuối cùng. Nhưng hắn không hề nao núng. Chí Tôn Thần Tàng trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một luồng sức mạnh hùng vĩ bùng nổ. Hắn đã trải qua vô số trận chiến, kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lại thêm sự thức tỉnh của Chí Tôn Thần Tàng, khiến thực lực của hắn đã vượt xa những cường giả cùng cấp trong Huyền Giới.
Hắn vung tay, Long Hồn Kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, hóa thành một đạo cầu vồng chém thẳng vào linh thể Thanh Long. Kiếm khí sắc bén mang theo uy năng của Chí Tôn, dễ dàng xuyên thủng phòng ngự của linh thể. Cùng lúc đó, hắn thi triển Chí Tôn Bộ Pháp, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, tránh né công kích của Bạch Hổ, đồng thời tung ra Chí Tôn Quyền Ấn, một đạo quyền kình mang theo sức mạnh hủy diệt, đánh nát linh thể Chu Tước thành vô số đốm sáng.
Linh thể Huyền Vũ là khó nhằn nhất, với lớp phòng ngự kiên cố và trọng lực đáng sợ. Lăng Tiêu biết không thể dùng sức mạnh thuần túy để đối phó. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của Chí Tôn Thần Tàng, hòa mình vào nó. Một tia sáng lóe lên trong đầu, hắn hiểu ra. Đây không chỉ là một trận chiến sức mạnh, mà còn là một bài kiểm tra về sự đồng điệu với Chí Tôn Đạo. Hắn phải chứng minh rằng hắn là người thừa kế xứng đáng.
Hắn không còn tấn công trực diện nữa. Thay vào đó, hắn triệu hồi Chí Tôn Chi Nguyên đã thức tỉnh trong cơ thể, hình thành một tấm khiên năng lượng trong suốt, nhẹ nhàng hóa giải trọng lực của Huyền Vũ. Sau đó, hắn tập trung tất cả ý chí, vận dụng những mảnh ký ức về trận pháp cổ xưa còn sót lại, tạo ra một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Vòng xoáy này không tấn công, mà là hấp thụ, từ từ nuốt chửng linh thể Huyền Vũ vào bên trong, phân giải nó thành những nguyên tố năng lượng thuần khiết.
Sau khi bốn linh thể thần thú tan biến, giọng nói cổ xưa kia lại vang lên, lần này không còn sự uy nghiêm lạnh lẽo, mà xen lẫn một chút tán thưởng: “Quả nhiên là hậu nhân của Chí Tôn… Ngươi đã chứng minh được giá trị của mình. Chí Tôn Nguyên Khí Tâm đang chờ đợi ngươi.”
Lăng Tiêu tiến đến đài tế, nhìn vào quả cầu ánh sáng rực rỡ. Một cảm giác quen thuộc, như là máu thịt của mình, trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn không chút do dự, ngồi xuống trong tư thế kiết già, đưa tay chạm vào Chí Tôn Nguyên Khí Tâm. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết và cổ xưa nhất, ồ ạt tràn vào cơ thể hắn. Cả căn phòng dường như chìm vào một vầng hào quang chói lọi.
Đây là một quá trình vừa đau đớn, vừa thăng hoa. Từng tế bào trong cơ thể Lăng Tiêu đều gào thét, bị năng lượng Chí Tôn mạnh mẽ xé toạc rồi lại tái tạo. Kinh mạch của hắn giãn nở, huyết mạch Chí Tôn sôi trào, phát ra những tiếng nổ “bùng bùng” như sấm sét. Lớp da thịt cũ bong tróc, xương cốt được tôi luyện, thậm chí thần hồn cũng được tẩy rửa, trở nên trong suốt và mạnh mẽ hơn gấp bội.
Sức mạnh tu vi của Lăng Tiêu tăng vọt một cách điên cuồng. Từ đỉnh cao Tôn Giả cảnh, hắn đột phá Bán Thánh, rồi không ngừng nghỉ, tiếp tục tiến vào Sơ Giai Thánh, Trung Giai Thánh… Đến khi năng lượng của Chí Tôn Nguyên Khí Tâm dần ổn định trong cơ thể hắn, hắn đã đạt đến cảnh giới Hậu Giai Thánh, chỉ cách Thánh Vương một bước. Đây là một bước nhảy vọt kinh hoàng mà không một thiên tài nào trong Huyền Giới có thể mơ tới.
Nhưng quan trọng hơn cả sức mạnh tu vi, là những mảnh ký ức bị phong ấn đã được giải phóng. Chí Tôn Nguyên Khí Tâm không chỉ là nguồn năng lượng, mà còn là một kho lưu trữ thông tin khổng lồ của vị Chí Tôn tiền kiếp. Những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc từ hàng vạn năm trước ùa về như thác lũ, khiến Lăng Tiêu choáng váng.
Hắn thấy mình, không phải là Lăng Tiêu của hiện tại, mà là một vị Chí Tôn uy phong lẫm liệt, ngồi trên ngai vàng cao vút, thống ngự một Thần Triều hùng mạnh mang tên “Vĩnh Hằng Thần Triều”. Hắn thấy hàng tỷ sinh linh quỳ bái, hàng vạn thế giới thần phục dưới chân. Hắn thấy những trận chiến kinh thiên động địa chống lại một thế lực hắc ám, một “Đạo Thống Hủy Diệt” cổ xưa, chúng muốn thôn phệ tất cả các Đại Đạo, biến vạn giới thành hư vô để tái tạo theo ý muốn của chúng.
Hắn thấy rõ gương mặt của kẻ thù chính, một thực thể mang tên “Hư Vô Chi Chủ”, kẻ đứng đầu Đạo Thống Hủy Diệt. Gã có đôi mắt trống rỗng, vô cảm, và một nụ cười quỷ dị. Chính Hư Vô Chi Chủ đã liên thủ với các cường giả khác, lợi dụng lúc hắn đang ở điểm yếu nhất sau một trận chiến lớn, phong ấn sức mạnh và ký ức của hắn, ném hắn vào luân hồi để dần dần tiêu diệt.
Ký ức cũng cho hắn biết, Huyền Giới chỉ là một hành tinh nhỏ bé, vô cùng xa xôi, một góc khuất bị lãng quên trong vô số Đại Giới của vũ trụ. Chí Tôn Nguyên Khí Tâm này, cùng với ngọn tháp cổ, là một trong những điểm trú ẩn bí mật mà hắn đã chuẩn bị từ trước, một kế hoạch dự phòng cho trường hợp tồi tệ nhất. Nó được thiết kế để thức tỉnh hắn khi thời cơ đến, để hắn có thể bắt đầu lại từ đầu.
Lăng Tiêu mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. Hắn đã nhớ lại gần như tất cả. Cái tên “Hư Vô Chi Chủ” và “Đạo Thống Hủy Diệt” khắc sâu vào linh hồn hắn, là mối thù không đội trời chung. Huyền Giới, với những tranh đấu tông môn, những cuộc tỷ thí thiên tài, giờ đây chỉ còn là một vở kịch nhỏ bé, không đáng để bận tâm.
Hắn đứng dậy, cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể. Hắn không còn là thiếu niên phế vật bị khinh miệt, cũng không còn là thanh niên tài tuấn của Huyền Giới. Hắn là Chí Tôn, là vị Đế Vương của Vĩnh Hằng Thần Triều, đang trên con đường trở lại đỉnh cao. Chí Tôn Nguyên Khí Tâm đã hoàn toàn hòa nhập vào Chí Tôn Thần Tàng của hắn, biến nó thành một phần không thể tách rời.
Ánh mắt hắn xuyên qua bức tường đá, nhìn về phía xa xăm. Hắn biết mình không thể ở lại Huyền Giới quá lâu. Kẻ thù của hắn, Đạo Thống Hủy Diệt, đang ẩn mình trong các Đại Giới rộng lớn hơn, âm mưu thôn tính toàn bộ vũ trụ. Hắn cần phải rời đi, tìm kiếm những đồng minh cũ, tập hợp lại lực lượng, và xây dựng lại đế quốc của riêng mình. Con đường phía trước sẽ là một cuộc chinh phạt vạn giới, một hành trình khôi phục lại vinh quang và trả thù cho quá khứ.
Lăng Tiêu hít sâu một hơi. “Huyền Giới, ta sẽ rời đi. Nhưng trước khi ta trở lại, ta sẽ khiến tên của ta vang vọng khắp vạn giới!”
Bên ngoài ngọn tháp, không ai hay biết rằng, một vị Chí Tôn đã thực sự thức tỉnh hoàn toàn, và một kỷ nguyên mới của Vạn Giới sắp sửa bắt đầu.