Chí Tôn Vạn Đế
Chương 157
Chương 157: Bước Chân Đại Giới
Lá cờ Hắc Long của Vạn Đế Thần Triều tung bay phấp phới trên đỉnh một ngọn núi đá gồ ghề, sừng sững giữa một vùng đất xa lạ. Gió mang theo hơi ẩm và một loại năng lượng kỳ lạ, đậm đặc hơn gấp trăm lần so với linh khí Huyền Giới, phả vào mặt Lăng Tiêu. Hắn đứng đó, áo bào đen phất phới, ánh mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh hùng vĩ trước mặt. Phía chân trời, những ngọn núi khổng lồ vươn tới mây xanh, cao vút đến mức dường như chạm tới cả bầu trời. Những cánh rừng nguyên sinh trải dài bất tận, ẩn chứa vô số sinh vật mạnh mẽ mà chỉ cần cảm nhận khí tức từ xa cũng đủ khiến những cường giả đỉnh phong của Huyền Giới phải run sợ.
Tiếng gầm rống kinh thiên động địa từ sâu trong rừng rậm vẫn còn văng vẳng trong không khí, không còn mang theo sự đe dọa trực tiếp mà giờ đây lại là một lời chào mời đầy thách thức. Đó là âm thanh của một sinh linh ở một cấp độ hoàn toàn khác biệt, một sinh vật mà Lăng Tiêu biết, không thể nào tồn tại ở Huyền Giới. Đây chính là khởi đầu mới, một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn cơ hội và tiềm năng.
Phía sau Lăng Tiêu, các tướng lĩnh và mưu sĩ trung thành của Vạn Đế Thần Triều cũng đang đứng đó, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa kích động. Bọn họ đã trải qua vô số trận chiến, đã cùng Lăng Tiêu chinh phạt khắp Huyền Giới, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến họ phải choáng váng. Linh khí ở đây không chỉ đậm đặc mà còn mang theo một sự tinh khiết lạ thường, len lỏi vào từng tế bào, khiến cơ thể họ tự động hấp thu, tu vi dường như có dấu hiệu tăng tiến chỉ trong tích tắc.
“Chủ công, đây… đây rốt cuộc là nơi nào?” một vị tướng lĩnh cường tráng không nén nổi sự kinh ngạc, khẽ hỏi. “Linh khí ở đây còn hơn cả cấm địa tu luyện của các tông môn hàng đầu Huyền Giới cộng lại!”
Lăng Tiêu quay lại, ánh mắt rực rỡ. “Đây là Đại Giới. Một trong vô số Đại Giới nằm ngoài Huyền Giới mà chúng ta từng biết. Nơi đây là khởi đầu cho con đường Đại Đế Vấn Đạo của chúng ta.”
Hắn vươn tay, chỉ về phía chân trời xa xăm. “Huyền Giới chỉ là một cái ao nhỏ. Đại Giới này, và vô số Đại Giới khác, mới là biển cả bao la. Sinh linh ở đây mạnh mẽ hơn, tài nguyên phong phú hơn, và đỉnh cao tu luyện cũng vượt xa tưởng tượng của chúng ta.”
Một vị mưu sĩ trẻ tuổi, ánh mắt tinh anh, tiến lên một bước. “Vậy chúng ta nên làm gì trước, Chủ công? Tình hình ở đây hoàn toàn xa lạ, chúng ta cần tìm hiểu rõ ràng trước khi hành động.”
Lăng Tiêu gật đầu, sự trầm ổn toát ra từ mỗi hành động của hắn. “Đúng vậy. Hiện tại, chúng ta là những kẻ ngoại lai, yếu ớt nhất trong Đại Giới này. Kẻ thù của ta không chỉ là một thế lực đơn độc, mà là một Tổ Chức bí ẩn đã phong ấn ta từ kiếp trước, chúng trải rộng khắp vạn giới. Chúng ta không thể hấp tấp.”
Hắn ra lệnh: “Trước tiên, dựng trại. Cử đội trinh sát tinh nhuệ nhất đi thăm dò xung quanh trong bán kính một trăm dặm. Tuyệt đối không được gây sự, chỉ quan sát và thu thập thông tin. Ta muốn biết về địa hình, về các sinh vật bản địa, và quan trọng nhất, về các thế lực tu luyện ở đây. Mọi hành động phải bí mật, không được để lộ thân phận.”
“Rõ!” Các tướng sĩ đồng thanh đáp, ánh mắt tràn đầy khí thế. Dù đối mặt với một thế giới hoàn toàn mới, sự tự tin và lòng trung thành của họ đối với Lăng Tiêu chưa bao giờ suy giảm.
Trong khi các tướng sĩ bắt tay vào công việc, Lăng Tiêu nhắm mắt lại, cảm nhận dòng linh khí cuồn cuộn chảy qua cơ thể. Chí Tôn Thần Tàng trong hắn dường như cũng đang reo vang, vui mừng khi được tắm mình trong nguồn năng lượng tinh khiết này. Một phần nhỏ của sức mạnh bị phong ấn lại được kích hoạt, một mảnh ký ức mơ hồ lóe lên trong đầu hắn, về những đỉnh núi cao hơn nữa, về những sinh linh có thể nuốt chửng cả tinh cầu. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài.
“Cảnh giới tu luyện ở đây chắc chắn khác biệt so với Huyền Giới,” Lăng Tiêu thầm nghĩ. “Từ giờ, chúng ta phải thích nghi, phải học hỏi lại từ đầu, nhưng với lợi thế của Chí Tôn Thần Tàng và kinh nghiệm của ta, chúng ta sẽ nhanh chóng bắt kịp.”
Bất chợt, một tiếng xé gió vang lên từ phía tây bắc. Một bóng đen khổng lồ lao vun vút trên bầu trời, tốc độ cực nhanh, mang theo luồng khí tức hung bạo. Đó là một con mãng xà có cánh, toàn thân bao phủ vảy đen bóng loáng, đôi mắt đỏ rực như máu. Nó không phải là con mãng xà bình thường, mà là một sinh vật cấp độ Huyền Tông đỉnh phong của Huyền Giới, nhưng ở đây, nó chỉ là một con thú bay cấp thấp, có lẽ chỉ tương đương với một cường giả Hóa Thần cảnh của Đại Giới này.
Con mãng xà dường như bị thu hút bởi sự hiện diện của con người, hoặc chỉ đơn giản là đang đi săn. Nó lao xuống, mục tiêu là nhóm của Lăng Tiêu. Các tướng sĩ lập tức rút vũ khí, chuẩn bị chiến đấu. Sức mạnh của con mãng xà này, đối với họ, vẫn là một mối đe dọa.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không muốn gây sự chú ý ngay lập tức. Một luồng thần niệm mạnh mẽ toát ra từ người hắn, không mang theo sát ý mà chỉ là một sự cảnh cáo thuần túy, nhưng cường đại đến mức khiến không gian xung quanh hơi chấn động.
Con mãng xà đang lao xuống đột ngột dừng lại giữa không trung, thân thể khổng lồ run rẩy bần bật. Đôi mắt đỏ rực của nó lộ rõ vẻ hoảng sợ, dường như vừa chạm trán một kẻ thù không thể địch nổi. Nó phát ra một tiếng rít thất thanh, xoay mình bỏ chạy thục mạng, biến mất vào sâu trong những tầng mây.
Các tướng sĩ ngạc nhiên nhìn nhau. Họ chưa kịp ra tay, con mãng xà đã bỏ chạy. “Chủ công, ngài…”
Lăng Tiêu thu hồi thần niệm, bình thản nói: “Không cần động thủ. Ở đây, chúng ta cần cẩn trọng. Tránh gây chú ý không cần thiết. Mục tiêu của chúng ta không phải là những con thú cấp thấp này.”
Hắn lại quay về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian rộng lớn. “Đại Giới này, chắc chắn có các đế quốc, các tông môn, các chủng tộc hùng mạnh. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm hiểu về chúng, chiêu mộ nhân tài, xây dựng lại Vạn Đế Thần Triều từ con số không, và từng bước thống nhất Đại Giới này dưới trướng ta.”
“Con đường Đại Đế Vấn Đạo, chính là con đường xây dựng đế quốc, con đường trở thành Đại Đế chân chính. Đây là bước đầu tiên.” Lăng Tiêu thì thầm, ánh mắt tràn đầy dã tâm và quyết đoán. “Huyền Giới đã ở lại phía sau. Từ giờ phút này, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc hành trình mới. Hãy để Vạn Đế Thần Triều của ta, và tên tuổi Chí Tôn Vạn Đế, vang vọng khắp vũ trụ này!”
Hắn vung tay, lá cờ Hắc Long của Vạn Đế Thần Triều được cắm xuống mảnh đất lạ lẫm, hiên ngang tung bay trong gió. Đây là lời tuyên bố, là dấu ấn đầu tiên của hắn trên con đường Đại Đế Vấn Đạo, con đường chinh phục vạn giới, con đường trở thành Chí Tôn Vĩnh Hằng. Cuộc phiêu lưu chân chính, nơi định mệnh của Chí Tôn Vạn Đế được khai mở, đã chính thức bắt đầu.
Đêm dần buông xuống. Dưới ánh trăng và những vì sao lạ lẫm của Đại Giới, ngọn lửa trại bắt đầu bập bùng, soi sáng khuôn mặt kiên nghị của Lăng Tiêu. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tranh trường kỳ, một hành trình vĩ đại mà bất kỳ ai cũng phải ngước nhìn. Nhưng hắn, Chí Tôn Vạn Đế, đã sẵn sàng để đối mặt với tất cả. Cả một Đại Giới đang chờ hắn chinh phục.