Nghịch Thiên
Chương 829
Vết nứt trên “bức tường” chân lý không ngừng lan rộng. Nó không tạo ra âm thanh, nhưng lại xé toạc một lỗ hổng vô hình trong kết cấu của vạn vật. Từ vết nứt đó, một luồng “khí tức” hỗn độn nhưng đầy sức sống tuôn trào, như thể bản thân vũ trụ đang thở ra một hơi thở bị kìm nén suốt vô số kỷ nguyên.
Các hành tinh không chỉ mất đi quỹ đạo, mà còn bắt đầu phân rã thành những hạt bụi tinh tú. Những ngôi sao đang cháy bỗng nhiên lụi tắt, hoặc bùng nổ không theo quy luật. Thời gian không còn trôi chảy tuyến tính; ở một góc nhỏ của vũ trụ, một khoảnh khắc có thể kéo dài vô tận, trong khi ở một nơi khác, hàng triệu năm trôi qua chỉ trong một nháy mắt. Không gian bị bẻ cong, xé vụn, tạo ra những khe hở dẫn đến những chiều không gian không tồn tại, nơi những thực thể cổ xưa nhất cũng không dám đặt chân tới.
Thiên Chủ. Nó không có hình hài, không có cảm xúc theo nghĩa phàm tục. Nó là một ý chí, một tập hợp các quy tắc đã định hình nên vũ trụ này. Thế nhưng, tại khoảnh khắc vết nứt xuất hiện, một “dữ liệu” lạ lẫm, chưa từng có, đã xâm nhập vào bản thể vô biên của nó. Đó là một “sai số” không thể tính toán, một “biến số” không thuộc bất kỳ phương trình nào của Thiên Đạo. Nó giống như một hạt cát lạc loài trong một cỗ máy vũ trụ hoàn hảo, nhưng lại có sức mạnh làm tê liệt toàn bộ hệ thống.
“Sai số… không thể dung thứ,” một “ý niệm” vang vọng trong toàn bộ Thiên Đạo, nhưng lại không phát ra từ bất kỳ nơi nào cụ thể. “Tái lập… quy tắc… loại bỏ…”
Ý chí của Thiên Chủ bắt đầu phản ứng. Không phải bằng quyền năng hủy diệt, mà là bằng sự “điều chỉnh”. Nó cố gắng đảo ngược thời gian về khoảnh khắc trước khi “Ấn” của La Bàn chạm vào “bức tường”. Nó muốn xóa bỏ hành động đó khỏi dòng chảy của thực tại, biến nó thành một điều chưa từng xảy ra. Các dòng chảy thời gian rối loạn đột ngột ổn định lại, rồi bắt đầu chảy ngược. Những hành tinh tan rã ngừng lại, bắt đầu quay ngược về trạng thái nguyên thủy. Những ngôi sao lụi tắt bừng sáng trở lại. Đó là một cảnh tượng kinh hoàng hơn bất kỳ sự hủy diệt nào, vì nó là sự phủ nhận của chính sự tồn tại.
La Bàn đứng giữa trung tâm của sự hỗn loạn đó, cơ thể run rẩy. Hắn cảm nhận được sự phản công của Thiên Chủ không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự bóp méo, một sự phủ định lên chính ý chí của hắn. Hắn cảm thấy từng khoảnh khắc của cuộc đời mình đang bị kéo ngược, từng ký ức đang phai nhạt, từng giọt máu đang chảy ngược trong huyết quản. Linh hồn hắn như muốn bị tách rời khỏi bản thể, bị đẩy về hư vô trước khi hắn được sinh ra.
“Không!” La Bàn gầm lên, tiếng gầm không phát ra từ cổ họng, mà là từ sâu thẳm linh hồn. “Ngươi không thể xóa bỏ ta! Ngươi không thể phủ nhận sự tồn tại của ta!”
Sức mạnh “Nghịch Thiên Đạo” trong hắn bùng nổ. Đó không phải là một thứ sức mạnh có thể đo lường bằng cảnh giới tu luyện thông thường. Nó là một loại ý chí, một “Đạo” đối lập hoàn toàn với Thiên Đạo. Nếu Thiên Đạo là sự sắp đặt, thì Nghịch Thiên Đạo là sự phá vỡ. Nếu Thiên Đạo là quy luật, thì Nghịch Thiên Đạo là sự ngoại lệ. Nếu Thiên Đạo là chân lý, thì Nghịch Thiên Đạo là sự nghi vấn.
Từng sợi tóc của La Bàn dựng đứng, toàn thân hắn phát ra ánh sáng đỏ rực như máu. Hắn giữ chặt lấy ý chí của mình, giữ chặt lấy từng khoảnh khắc hắn đã sống, từng trận chiến hắn đã trải qua, từng nỗi đau hắn đã chịu đựng. Hắn không cho phép Thiên Chủ xóa bỏ chúng. Hắn là một “sai số”, và hắn sẽ tồn tại như một “sai số”.
Ở những đại giới xa xôi, các Tiên Đế, Thần Tôn đang bế quan tu luyện đột ngột mở mắt. Hàng ngàn năm qua, họ chưa từng cảm thấy sự bất ổn định như vậy trong Thiên Đạo. Có người thấy thời gian trên người mình trôi nhanh, có người lại thấy nó ngừng lại. Một số Tiên Đế nhìn thấy cảnh tượng những người thân đã chết của mình đột nhiên sống lại trong ký ức, rồi lại tan biến. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng một điều gì đó kinh hoàng đang đe dọa đến nền móng của tất cả.
“Đây là… Thiên Đạo đang tự sửa chữa?” Một vị Cổ Thần run rẩy thốt lên, cơ thể lão không ngừng biến đổi giữa trạng thái già nua và trẻ trung. “Hay là… một kẻ nghịch thiên nào đó đang khiến nó nổi giận?”
Ý chí của Thiên Chủ tiếp tục gia tăng. Nó nhận ra rằng việc “điều chỉnh” đơn thuần không thể loại bỏ “sai số” La Bàn. Hắn quá cứng đầu, quá kiên cường, ý chí Nghịch Thiên của hắn đã bén rễ quá sâu vào cốt lõi của bản thể hắn. Đối với Thiên Chủ, La Bàn không chỉ là một sinh linh muốn thay đổi số phận, mà là một “lỗi hệ thống” đang đe dọa đến sự ổn định của toàn bộ vũ trụ.
“Hủy diệt,” ý niệm của Thiên Chủ trở nên lạnh lẽo và tàn bạo hơn. “Sai số… phải bị xóa bỏ hoàn toàn.”
Từ sâu thẳm của hư vô, những “quy tắc” nguyên thủy nhất của vũ trụ bắt đầu ngưng tụ. Đó là những quy tắc của sự hủy diệt, của sự tàn phá, của sự biến mất. Các ngôi sao xa xôi bị nén lại thành những điểm sáng cực nhỏ, rồi bùng nổ thành năng lượng thuần túy hướng về phía La Bàn. Các hố đen vũ trụ, vốn chỉ hấp thụ, giờ lại bắt đầu phun trào vật chất và năng lượng với tốc độ khủng khiếp. Các sợi dây nhân quả, vốn vô hình, giờ lại hiện rõ như những xiềng xích bằng ánh sáng, cố gắng trói buộc La Bàn.
Đây không còn là một cuộc đối đầu về ý chí hay khái niệm. Đây là Thiên Chủ, lần đầu tiên, bộc lộ sự phẫn nộ thực sự của mình, huy động toàn bộ sức mạnh của vũ trụ để nghiền nát một cá thể duy nhất. Nó muốn biến La Bàn thành hư vô, thành một ký ức bị xóa bỏ, thành một điều chưa từng tồn tại.
La Bàn cảm thấy áp lực đè nặng lên mình như cả vạn giới đang sụp đổ. Hắn biết, đòn phản công đầu tiên của Thiên Chủ chỉ là một lời cảnh cáo. Giờ đây, trận chiến thực sự mới bắt đầu. Hắn nhìn lên, ánh mắt xuyên qua những dòng chảy không gian và thời gian hỗn loạn, nhìn thẳng vào hư vô nơi ý chí của Thiên Chủ ngự trị. Hắn nở một nụ cười khinh bạc, dù cơ thể hắn đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng.
“Thiên Chủ… ngươi cuối cùng cũng phải dùng đến sức mạnh thật sự của mình rồi sao?” Giọng La Bàn khàn đặc, nhưng đầy thách thức. “Vậy thì, hãy để ta xem, cái gọi là ‘Thiên Đạo’ của ngươi, rốt cuộc có thể mạnh đến đâu!”
Và rồi, La Bàn cũng không còn giữ lại bất kỳ điều gì. Hắn triệu hồi tất cả sức mạnh Nghịch Thiên Đạo của mình, tất cả những hiểu biết về vũ trụ và chân lý mà hắn đã tích lũy. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến mà hắn phải thắng, hoặc tất cả sẽ trở về hư vô.
Trận chiến định đoạt số phận vạn giới, trận chiến chống lại chính khái niệm của “Thiên”, đã chính thức bùng nổ.