Nghịch Thiên
Chương 830
Hư vô đáp lại lời thách thức của La Bàn không phải bằng một tiếng gầm rống hay một đòn tấn công hữu hình, mà là một sự biến đổi kinh hoàng của chính không gian và thời gian xung quanh. Những dòng chảy hỗn loạn đang xoắn vặn bỗng chốc trở nên điên cuồng hơn, như những con rắn khổng lồ bằng năng lượng đang nuốt chửng lẫn nhau. Ánh sáng và bóng tối, sự tồn tại và hư vô, tất cả đều bị nghiền nát thành một thứ hỗn độn không thể gọi tên. Đó là ý chí của Thiên Chủ, trực tiếp thao túng tận cùng bản chất của vũ trụ.
Cơ thể La Bàn run rẩy dữ dội. Nỗi đau tột cùng không đến từ một đòn đánh cụ thể, mà từ áp lực của toàn bộ Thiên Đạo đang đè ép lên mọi tế bào, mọi kinh mạch, mọi linh hồn của hắn. Hắn cảm thấy như mình đang bị một lực lượng vô hình cố gắng xé toạc ra thành từng mảnh, không chỉ thể xác mà cả sự tồn tại, cả cái “Đạo” mà hắn đã khổ công xây dựng. Mỗi một hơi thở của hắn đều là một cuộc đấu tranh, mỗi một nhịp đập của trái tim đều là một sự phản kháng.
“Ha ha ha!” La Bàn bật cười, tiếng cười khàn đặc nhưng vang vọng khắp hư vô, mang theo sự điên cuồng và ngạo nghễ. “Ngươi muốn nghiền nát ta sao? Ngươi muốn xóa bỏ ta khỏi sự tồn tại này sao? Thiên Chủ, ngươi đã đánh giá thấp ta rồi!”
Ngay khi tiếng cười dứt, một luồng ánh sáng tối thượng bùng nổ từ thân thể La Bàn. Đó không phải là ánh sáng của sự sống hay cái chết, mà là ánh sáng của sự “Nghịch”. Nó đối lập với mọi quy tắc, mọi định luật, mọi sự sắp đặt của Thiên Đạo. Nó là sự phản kháng của một ý chí cá nhân đến tột cùng, một “Đạo” được tạo nên từ vô số lần vượt qua giới hạn, vô số lần nghịch chuyển số phận.
Nghịch Thiên Đạo của La Bàn không còn là một công pháp hay một loại năng lượng đơn thuần. Nó đã thăng hoa thành một chân lý, một khái niệm có thể đối trọng với Thiên Đạo. Từ sâu thẳm linh hồn hắn, những luồng khí tức đen kịt và đỏ thẫm bốc lên, hòa quyện vào nhau, tạo thành một vòng xoáy Hỗn Độn nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh hủy diệt. Vòng xoáy đó không ngừng mở rộng, không ngừng nuốt chửng những dòng chảy không gian – thời gian điên loạn do Thiên Chủ tạo ra.
“Ngươi muốn ta trở về hư vô, thì ta sẽ biến hư vô thành sức mạnh của chính mình!” La Bàn gầm lên, hai mắt đỏ rực như máu. Hắn vươn hai tay ra, như muốn ôm trọn cả hư không. Ngay lập tức, những dòng chảy năng lượng của Thiên Đạo đang đè ép hắn bỗng chốc bị hút ngược trở lại, như một dòng sông bị kéo ngược dòng chảy về nguồn.
Thiên Chủ, lần đầu tiên, dường như bị bất ngờ. Những dòng chảy hỗn loạn chững lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi bùng nổ dữ dội hơn. Ý chí vô hình của nó hóa thành vô số tia sét màu tím đen, mang theo sức mạnh của những quy luật vũ trụ sơ khai nhất, giáng thẳng vào La Bàn. Mỗi tia sét không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một sự tẩy rửa, một nỗ lực để xóa bỏ cái “Dị số” mang tên La Bàn khỏi bản nguyên của Đạo.
“Phập! Phập! Phập!”
Máu tươi phun ra từ cơ thể La Bàn. Hắn không né tránh, không lùi bước. Nghịch Thiên Đạo của hắn bao bọc lấy hắn, biến mỗi tia sét thành một nguồn năng lượng để nuôi dưỡng chính mình. Đau đớn là có thật, nhưng ý chí của hắn còn mạnh mẽ hơn. Hắn cảm nhận được Thiên Đạo đang cố gắng tái cấu trúc lại cơ thể hắn, biến hắn thành một phần của nó, hoặc là nghiền nát hắn thành cát bụi. Nhưng mỗi khi Thiên Đạo cố gắng định hình lại hắn, Nghịch Thiên Đạo lại bùng lên, phá vỡ mọi sự sắp đặt, tái tạo lại hắn theo ý chí của chính hắn.
“Vô dụng thôi, Thiên Chủ!” La Bàn cười lớn, tiếng cười của hắn dường như đang xé toạc cả hư vô. “Ta không phải là vật chất, không phải là năng lượng. Ta là một ‘ý chí’. Một khi ý chí còn đó, thì ‘Đạo’ của ta còn đó! Ngươi không thể xóa bỏ một ‘Đạo’ bằng vũ lực!”
Trong khoảnh khắc đó, La Bàn không còn là một cá thể. Hắn là hiện thân của sự “Nghịch”, một khái niệm sống động. Hắn đứng thẳng tắp giữa trung tâm của cơn bão năng lượng hủy diệt, hai tay vẫn giang rộng, nhưng lần này, một luồng sáng chói lòa hình thành giữa lòng bàn tay hắn. Đó là một viên châu nhỏ, lấp lánh như một tiểu vũ trụ thu nhỏ, nhưng lại mang một màu đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Nghịch Thiên Châu!
Đó là tinh túy của tất cả những vật phẩm nghịch thiên mà hắn đã từng đoạt được, của tất cả những công pháp cấm kỵ mà hắn đã tu luyện, của tất cả những bí mật về vũ trụ mà hắn đã khám phá. Nó không chỉ là một bảo vật, mà là sự tổng hòa của “Nghịch Đạo”, là một vũ trụ phản nghịch được La Bàn tự tay tạo ra.
“Thiên Chủ, ngươi thao túng vạn giới, định đoạt sinh tử luân hồi. Nhưng ngươi quên mất rằng, trong sự sắp đặt của ngươi, vẫn luôn có những kẻ không cam chịu!” La Bàn nói, giọng hắn không còn khàn đặc, mà trở nên trầm hùng, uy nghiêm như một vị thần. “Ngươi là quy tắc. Ta là kẻ phá vỡ quy tắc! Ngươi là chân lý. Ta là kẻ định nghĩa lại chân lý!”
Nghịch Thiên Châu bắn ra. Nó không mang theo tốc độ hay sức mạnh hủy diệt thông thường. Nó là một khái niệm. Khi nó bay đi, không gian trước mặt nó bị bẻ cong, thời gian bị đảo ngược, và thậm chí cả những quy luật cơ bản của vật lý cũng bị đình trệ. Nó bay thẳng vào trung tâm của những dòng chảy năng lượng hỗn loạn, nơi ý chí của Thiên Chủ ngự trị.
Thiên Chủ phản ứng một cách mạnh mẽ chưa từng thấy. Hư vô xung quanh La Bàn rung chuyển kịch liệt. Từ sâu thẳm của hư không, vô số những “Thiên Ảnh” bắt đầu hiện hình. Đó không phải là những thực thể sống, mà là những hình ảnh mờ ảo của các vị thần linh cổ xưa, của các Tiên Đế khai thiên, của những kẻ đã từng đạt đến đỉnh cao của Thiên Đạo và trở thành một phần của nó. Họ không có ý thức, nhưng lại hành động theo bản năng của Thiên Đạo, giang tay ra chặn đứng Nghịch Thiên Châu.
Hàng vạn Thiên Ảnh đồng loạt thi triển thần thông. Có Thiên Ảnh triệu hồi những ngôi sao chổi khổng lồ từ những vũ trụ xa xôi, có Thiên Ảnh tạo ra những hố đen nuốt chửng ánh sáng, có Thiên Ảnh ngưng tụ thời gian thành những mũi tên băng giá. Tất cả đều hướng về Nghịch Thiên Châu, cố gắng nghiền nát nó, hoặc ít nhất là làm chậm lại nó.
Nhưng Nghịch Thiên Châu không thể bị dừng lại bằng những phương pháp thông thường. Khi những ngôi sao chổi va vào nó, chúng không nổ tung mà bị đảo ngược quỹ đạo, bay ngược về phía những Thiên Ảnh. Khi những hố đen cố gắng nuốt chửng nó, chúng lại bị Nghịch Thiên Châu hút ngược lại, trở thành một phần của sức mạnh Hỗn Độn trong nó.
“Tất cả các ngươi, chẳng qua chỉ là những con rối của Thiên Đạo mà thôi!” La Bàn lạnh lùng nhìn những Thiên Ảnh đang lao vào Nghịch Thiên Châu. “Các ngươi đã từng là cường giả, nhưng giờ đây, các ngươi chỉ là công cụ để duy trì sự thống trị của Thiên Chủ. Đã đến lúc, tất cả các ngươi phải giải thoát!”
Nghịch Thiên Châu bùng nổ một luồng năng lượng Hỗn Độn khủng khiếp. Luồng năng lượng đó không phải để hủy diệt, mà là để “thanh tẩy”. Khi nó quét qua những Thiên Ảnh, những hình ảnh mờ ảo đó không bị tan biến mà bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Trên gương mặt của những vị thần linh và Tiên Đế đó, hiện lên một sự kinh ngạc, rồi một sự giải thoát, trước khi chúng hoàn toàn tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết.
Đó là sự giải thoát khỏi xiềng xích của Thiên Đạo. Nghịch Thiên Châu đã không hủy diệt họ, mà đã phá vỡ sự ràng buộc của họ với Thiên Chủ, đưa họ trở về hư vô một cách an lành.
Sức mạnh của Nghịch Thiên Châu không chỉ dừng lại ở đó. Sau khi giải quyết xong hàng vạn Thiên Ảnh, nó tiếp tục bay thẳng vào trung tâm của ý chí Thiên Chủ. Lần này, Thiên Chủ không còn triệu hồi bất cứ thứ gì khác. Nó trực tiếp đối đầu.
Một bức tường vô hình, được tạo thành từ tất cả quy tắc, định luật, và trật tự của vũ trụ, bỗng chốc hiện ra trước Nghịch Thiên Châu. Bức tường này không có màu sắc, không có hình dạng, nhưng lại mang một áp lực khủng khiếp, như muốn nghiền nát tất cả mọi thứ. Nó là hiện thân của sự “Tuyệt Đối”, của sự “Bất Biến” mà Thiên Chủ muốn áp đặt lên vạn giới.
Nghịch Thiên Châu va chạm vào bức tường vô hình.
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Rồi, từ điểm va chạm, một vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bức tường vô hình. Vết nứt đó không phải là một sự phá hủy vật lý, mà là một sự “phá vỡ khái niệm”. Nó như một vết rách trên tấm vải của hiện thực, một sự không hoàn hảo trong quy tắc tuyệt đối.
Vết nứt lan rộng dần, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản. Từ bên trong vết nứt, những luồng năng lượng Hỗn Độn của Nghịch Thiên Châu bắt đầu xâm nhập vào bức tường vô hình, ăn mòn nó từ bên trong.
La Bàn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, khuôn mặt hắn đầy vẻ kiên định. Máu vẫn chảy từ khóe môi hắn, nhưng đôi mắt hắn rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Chủ đã bắt đầu bộc lộ sức mạnh thật sự của mình, và hắn cũng vậy.
“Thiên Chủ, đây mới chỉ là món khai vị thôi!” La Bàn thì thầm, giọng hắn vang vọng khắp không gian hỗn loạn. “Ngươi đã xây dựng trật tự này hàng tỷ năm. Nhưng ta sẽ, chỉ trong một khoảnh khắc, phá hủy nó!”
Bức tường vô hình bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn. Những vết nứt lan ra như mạng nhện, không chỉ trên bề mặt mà dường như còn xuyên sâu vào trong bản chất của nó. Từ mỗi vết nứt, một luồng năng lượng Hỗn Độn bùng lên, khiến cho toàn bộ hư vô xung quanh cũng bắt đầu biến dạng một cách kỳ dị.
Đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai cường giả. Đây là cuộc chiến giữa hai hệ thống Đạo, giữa hai triết lý về vũ trụ. Một bên là sự tuyệt đối, là trật tự đã được thiết lập. Một bên là sự phản nghịch, là khát vọng tự do và định nghĩa lại mọi thứ.
La Bàn cảm nhận được sức mạnh của mình đang tiêu hao nhanh chóng, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được Nghịch Thiên Đạo của mình đang trở nên mạnh mẽ và tinh khiết hơn bao giờ hết. Mỗi một giọt máu chảy ra, mỗi một cơn đau thấu xương, đều là sự tôi luyện cho ý chí và chân lý mà hắn đang theo đuổi.
Ý chí của Thiên Chủ, lần đầu tiên, dường như lộ ra một chút “tức giận”. Dù không có hình dạng, nhưng La Bàn có thể cảm nhận được sự chấn động dữ dội của ý niệm đó. Thiên Chủ không ngờ rằng, một phàm nhân như hắn, lại có thể đi đến bước này, lại có thể làm lung lay tận gốc rễ trật tự của nó.
Từ sâu thẳm của hư vô, những luồng ánh sáng chói lòa hơn bắt đầu tụ lại, không còn là những tia sét đơn thuần, mà là những cột sáng khổng lồ mang theo sức mạnh của sự “Sáng Tạo” và “Hủy Diệt” song song. Chúng không nhằm vào La Bàn, mà trực tiếp giáng xuống Nghịch Thiên Châu, cố gắng tái cấu trúc nó, biến nó trở lại thành một phần của Thiên Đạo.
La Bàn nghiến răng. Hắn biết, Thiên Chủ không muốn hủy diệt Nghịch Thiên Châu. Nó muốn “đồng hóa” nó, biến nó thành công cụ của chính mình. Đó là bản chất của Thiên Đạo: nuốt chửng mọi dị số, mọi sự phản kháng, để duy trì sự thống trị tuyệt đối.
“Ngươi nằm mơ đi!” La Bàn gầm lên.
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh còn lại vào Nghịch Thiên Châu. Viên châu đen kịt bỗng chốc bùng nổ, không phải để tự hủy, mà để phóng thích một luồng năng lượng Hỗn Độn nguyên thủy nhất, một luồng năng lượng đã tồn tại trước cả khi Thiên Đạo ra đời. Luồng năng lượng đó không chỉ phá vỡ bức tường vô hình, mà còn trực tiếp phản công lại những cột sáng Sáng Tạo và Hủy Diệt của Thiên Chủ, khiến chúng tan biến vào hư không.
Vết nứt trên bức tường vô hình cuối cùng cũng vỡ tan. Bức tường vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, mỗi mảnh là một phần của quy tắc vũ trụ, nhưng giờ đây chúng đang trôi nổi vô định trong hư vô, không còn sự liên kết.
Thiên Chủ đã bị giáng một đòn nặng nề vào bản chất của mình.
Nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc. Từ sâu thẳm của hư vô, một luồng ý niệm cổ xưa và hùng vĩ hơn bắt đầu thức tỉnh. Đó là cội nguồn của Thiên Đạo, là bản nguyên của vũ trụ. Nó không còn là ý chí của Thiên Chủ, mà là chính bản thân “Thiên” đang bộc lộ, một sự tồn tại siêu việt đã vượt ra ngoài mọi khái niệm.
La Bàn cảm thấy một áp lực gấp vạn lần so với trước đó. Cơ thể hắn gần như vỡ vụn. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, vẫn rực cháy.
“Cuối cùng, ngươi cũng phải hiện nguyên hình rồi sao?” La Bàn lẩm bẩm, một nụ cười khó hiểu nở trên môi hắn. “Thú vị lắm, ‘Thiên’!”
Cuộc chiến định đoạt tương lai của vạn giới, thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.