Nghịch Thiên
Chương 827
La Chinh đứng sừng sững giữa những tàn tích rực lửa, thân ảnh hắn như một ngọn cờ bất khuất giữa biển cả hỗn loạn. Phía sau hắn, phòng tuyến Thiên Thần đã tan hoang, những mảnh vỡ của Thần Khí và giáp trụ văng vãi khắp nơi, minh chứng cho sự bất khả chiến bại vừa bị hắn phá vỡ. Nhưng khoảnh khắc vinh quang đó quá ngắn ngủi. Từ phía chân trời xa xăm, vô số điểm sáng màu vàng kim đang lao tới như một đàn châu chấu khổng lồ, mang theo sát khí ngút trời và sự phẫn nộ không thể kìm nén.
Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu của một cơn bão lớn hơn. Những Thiên Thần vừa bị hắn đánh bại chỉ là một phần nhỏ trong quân đoàn vô tận mà Thiên Chủ nắm giữ. Mỗi một Thiên Thần đều mang trong mình một phần ý chí của Thiên Đạo, là những cỗ máy chiến tranh hoàn hảo, không biết sợ hãi hay mệt mỏi. Nhưng La Chinh cũng không còn là La Chinh của ngày xưa. Hắn đã vượt qua vô số giới hạn, đã nghiền nát những xiềng xích của định mệnh, và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với chính ý chí của vũ trụ.
“Đến đây!” La Chinh khẽ gầm lên, giọng nói trầm đục nhưng vang vọng như sấm sét, át đi cả tiếng gào thét của gió lửa. Năng lượng trong cơ thể hắn bùng nổ, Hỗn Độn Chi Lực cuồn cuộn chảy trong huyết mạch, hóa thành những dòng xoáy đen kịt bao quanh thân thể. Ánh mắt hắn sắc lạnh, không hề dao động trước biển Thiên Thần đang ập tới.
Hàng vạn Thiên Thần đầu tiên ập đến như một làn sóng thủy triều. Chúng không còn giữ đội hình mà xé lẻ ra, mỗi Thiên Thần tựa như một mũi tên độc, nhắm thẳng vào La Chinh. Thần lực màu vàng kim rực sáng, những Thần Khí đủ hình dạng, từ trường kiếm, chiến phủ cho cho đến những chiếc liềm tử vong, đồng loạt vung lên, tạo thành một cơn mưa sát thương kinh hoàng.
La Chinh không né tránh. Hắn vươn tay ra, Hỗn Độn Chi Lực ngưng tụ, biến thành một tấm khiên vô hình nhưng kiên cố. Những đòn tấn công đầu tiên va chạm vào tấm khiên, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, nhưng không thể xuyên thủng. Tuy nhiên, số lượng quá lớn, tấm khiên bắt đầu rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện.
“Chỉ vậy thôi sao, Thiên Đạo?” La Chinh cười khẩy, ánh mắt ngạo nghễ. Hắn thu khiên về, thay vào đó là một nắm đấm bọc trong Hỗn Độn Chi Lực. Một quyền tung ra, không gian xung quanh vặn vẹo, một lỗ đen nhỏ xuất hiện trong tích tắc rồi biến mất, nuốt chửng hàng trăm Thiên Thần đang ở gần nhất. Chúng không kịp phát ra một tiếng kêu, đã bị nghiền nát thành tro bụi, hoàn toàn biến mất khỏi sự tồn tại.
Đây là Hỗn Độn Quyền, một chiêu thức mà La Chinh đã lĩnh ngộ được khi dung hợp với bản nguyên Hỗn Độn. Nó không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự phá vỡ quy tắc không gian và thời gian, một sự đảo lộn căn bản của Đại Đạo.
Những Thiên Thần còn lại chững lại trong giây lát, như thể chúng cũng cảm nhận được sự nguy hiểm chết người từ chiêu thức đó. Nhưng mệnh lệnh của Thiên Chủ là tuyệt đối. Chúng lại tiếp tục lao tới, lần này không còn là những đòn tấn công đơn lẻ, mà là sự phối hợp của hàng trăm, hàng ngàn Thiên Thần, tạo thành những trận pháp phức tạp, vây hãm La Chinh từ mọi phía.
Trên đỉnh cao nhất của Chư Thiên Vạn Giới, trong một không gian hư vô, Thiên Chủ ngồi trên ngai vàng bằng tinh thể, ánh mắt vô cảm nhìn xuống chiến trường. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi Ngài. “Dị số. Ngươi có thể phá vỡ một vài quy tắc, nhưng không thể chống lại ý chí của toàn bộ vũ trụ.”
Ngài vươn tay, nhẹ nhàng khẽ phẩy. Lập tức, trên chiến trường, những Thiên Thần đang giao chiến với La Chinh đột nhiên thay đổi. Thần lực của chúng kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Ánh sáng vàng kim bùng nổ, hàng ngàn Thiên Thần hòa làm một, biến thành một Cự Thần khổng lồ, cao tới hàng trăm trượng, thân thể được đúc bằng vàng ròng, đôi mắt rực lửa và sát khí ngập trời.
“Thiên Phạt Cự Thần!” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt hơi nheo lại. Hắn đã từng nghe nói về loại Thiên Thần đặc biệt này. Chúng là sự kết hợp của ý chí tập thể Thiên Thần, được Thiên Chủ ban cho sức mạnh hủy diệt, chuyên dùng để trấn áp những kẻ phản loạn mạnh nhất.
Cự Thần vung tay lên, một thanh kiếm vàng khổng lồ xuất hiện trong tay nó, được tạo thành từ hàng triệu luồng thần lực. Thanh kiếm chém xuống, xé toạc không gian, mang theo sức mạnh đủ để cắt đôi một tinh cầu. La Chinh cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ đòn tấn công này. Đây không còn là sức mạnh cá nhân, mà là sự tổng hợp của hàng vạn ý chí, một phần nhỏ của Thiên Đạo được cụ thể hóa.
“Nếu Thiên muốn phán xét ta, vậy ta sẽ phán xét lại Thiên!”
La Chinh không lùi bước. Hắn dồn toàn bộ Hỗn Độn Chi Lực vào nắm đấm. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn gầm thét, những đường vân cổ xưa hiện lên trên da thịt. Hắn không chỉ dùng sức mạnh của mình, mà còn triệu hồi ra Hỗn Độn Thần Bia, vật phẩm nghịch thiên đã đồng hành cùng hắn từ những ngày đầu.
Thần Bia phóng lớn, hóa thành một ngọn núi đen kịt, cao ngất trời, mang theo sự nặng nề của vạn vật và sự cổ xưa của Hỗn Độn. La Chinh đẩy Thần Bia ra, trực tiếp đối đầu với thanh Thiên Kiếm khổng lồ.
KENG!!!
Một âm thanh chói tai vang vọng khắp Chư Thiên Vạn Giới, như tiếng chuông khai mở kỷ nguyên mới. Sóng xung kích lan tỏa, xé nát những tầng không gian, phá hủy vô số tiểu thế giới lân cận. Thiên Thần Phạt Cự Thần bị đánh bật lùi lại một bước lớn, thân thể vàng ròng nứt rạn. Hỗn Độn Thần Bia cũng rung chuyển dữ dội, nhưng nó vẫn đứng vững, không hề vỡ nát.
La Chinh cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ phản chấn vào cơ thể, khiến hắn phải lùi lại mấy chục bước, máu tươi trào ra từ khóe môi. Nhưng ánh mắt hắn vẫn rực lửa, không hề run sợ. Hắn đã chứng minh rằng, dù là sự kết hợp của vạn Thiên Thần, dù là Thiên Phạt Cự Thần, cũng không thể dễ dàng áp chế hắn.
“Giỏi lắm, dị số.” Giọng nói của Thiên Chủ vang vọng trong đầu La Chinh, lạnh lùng và đầy uy áp, nhưng ẩn chứa một tia ngạc nhiên hiếm hoi. “Ngươi đã vượt quá sự mong đợi của ta. Nhưng ngươi nghĩ một mình ngươi có thể chống lại toàn bộ quy luật sinh tử của vũ trụ này sao?”
La Chinh lau vết máu, ngẩng đầu nhìn lên trời cao, như thể đang đối mặt trực tiếp với Thiên Chủ. “Quy luật? Quy luật do kẻ mạnh đặt ra. Nếu quy luật đó bất công, thì nó đáng bị phá vỡ. Ta không chỉ chống lại quy luật của Ngài, ta sẽ định nghĩa lại nó!”
Hắn vươn tay, Hỗn Độn Thần Bia thu nhỏ lại, bay về lòng bàn tay hắn. Nhưng lần này, Thần Bia không còn là màu đen thuần túy, mà xuất hiện những đường vân màu đỏ rực, như những mạch máu đang đập, truyền sức sống vào nó. Đây là sự dung hợp sâu sắc hơn giữa La Chinh và Thần Bia, sự thức tỉnh một phần sức mạnh nguyên thủy của nó.
Với Hỗn Độn Thần Bia trong tay, La Chinh cảm thấy sức mạnh của mình tăng lên gấp bội. Hắn không chỉ hấp thụ Hỗn Độn Chi Lực từ vũ trụ, mà còn rút ra năng lượng từ chính những vết nứt mà hắn vừa tạo ra trong Thiên Đạo. Mỗi hành động nghịch thiên của hắn đều là một sự hấp thụ, một sự cường hóa.
Thiên Phạt Cự Thần gầm lên một tiếng, những vết nứt trên thân thể nó bắt đầu tự lành lại. Nó lại vung kiếm, lần này không phải một chiêu đơn lẻ, mà là hàng vạn chiêu thức liên tiếp, tạo thành một cơn bão kiếm màu vàng kim, bao phủ lấy La Chinh. Mỗi luồng kiếm khí đều mang theo ý chí phán xét, muốn nghiền nát linh hồn và ý chí của hắn.
La Chinh nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn nhìn thấy những thanh kiếm, không còn nghe thấy tiếng gầm. Hắn chỉ thấy những sợi tơ vô hình, những quy luật vận hành của vạn vật, đang cố gắng siết chặt lấy hắn. Hắn thấy Thiên Đạo, không phải là một thực thể, mà là một mạng lưới khổng lồ, một nhà tù vô hình giam cầm tất cả sinh linh.
Và hắn, là một sợi tơ lạc lõng, đang cố gắng xé rách mạng lưới đó.
Khi La Chinh mở mắt ra, đồng tử hắn không còn là màu đen mà hóa thành một màu xám tro của Hỗn Độn, sâu thẳm và vô tận. Hắn không né tránh, không chống đỡ. Hắn bước thẳng vào cơn bão kiếm, mỗi bước chân đều tạo ra một vòng xoáy Hỗn Độn nhỏ, nuốt chửng những luồng kiếm khí mạnh nhất.
Hắn không tấn công, hắn chỉ đi tới. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự chối bỏ, một sự đảo ngược. Hắn đi xuyên qua cơn bão kiếm, không một vết xước. Những luồng kiếm khí mạnh nhất, khi chạm vào cơ thể hắn, đều tan biến như băng tuyết gặp lửa. Đây không phải là sự phòng ngự, mà là một sự thấu hiểu và vô hiệu hóa quy tắc.
“Vô Đạo Chi Thân…” Thiên Chủ lần đầu tiên cất giọng, mang theo một chút kinh ngạc thực sự. “Ngươi đã chạm tới cảnh giới đó sao? Phá vỡ Thiên Đạo, nhưng không sáng tạo ra Đạo mới, mà là trở về với vô Đạo ban sơ?”
La Chinh đã đứng trước Thiên Phạt Cự Thần, vươn tay đặt lên thân thể vàng ròng của nó. Hắn không dùng sức mạnh bạo lực, mà dùng một loại năng lượng thuần túy, không màu, không hình dạng, nhưng lại mang theo sự hủy diệt nguyên thủy. Hỗn Độn Thần Bia trong tay hắn cũng phát ra những rung động nhẹ nhàng, cộng hưởng với năng lượng đó.
Thân thể vàng ròng của Thiên Phạt Cự Thần bắt đầu tan rã, không phải là bị phá hủy, mà là bị phân giải. Từng hạt năng lượng, từng luồng thần lực, từng ý chí của Thiên Thần, đều bị tách rời, bị trả về trạng thái nguyên thủy nhất, trước khi chúng được Thiên Chủ ban cho hình dạng và sức mạnh.
Cự Thần gào thét một tiếng đau đớn, thân thể khổng lồ của nó co rút lại, hóa thành hàng vạn Thiên Thần riêng lẻ, nhưng chúng đã mất đi vẻ kiên định ban đầu. Ánh mắt chúng trống rỗng, thần lực hỗn loạn, như những con rối bị cắt dây.
La Chinh đã không chỉ đánh bại Thiên Phạt Cự Thần, hắn còn phá vỡ sự liên kết ý chí của chúng, làm tan rã bản chất tồn tại của chúng. Đây là một đòn đánh trực diện vào quyền năng của Thiên Chủ, vào khả năng kiểm soát và sắp đặt của Ngài.
“Ngươi có thể tạo ra chúng, nhưng ta có thể hủy diệt chúng.” La Chinh thì thầm, giọng nói vang vọng như một lời tuyên ngôn. “Ngươi có thể sắp đặt vận mệnh, nhưng ta có thể thay đổi nó. Trận chiến này, không phải là giữa ta và ngươi, mà là giữa tự do và xiềng xích.”
Trên cao, Thiên Chủ đứng dậy khỏi ngai vàng. Ánh mắt Ngài không còn sự lạnh lẽo hay kinh ngạc, mà là một sự tập trung tuyệt đối, pha lẫn một tia thịnh nộ hiếm thấy. “Ngươi đã buộc ta phải tự mình hành động, dị số. Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình.”
Cả Chư Thiên Vạn Giới bỗng chốc im lặng. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Một luồng uy áp vô hình nhưng khủng khiếp lan tỏa, không phải từ các Thiên Thần, mà trực tiếp từ Thiên Chủ. Đây là uy áp của Đạo, của Chân Lý Tối Thượng, của kẻ đã tạo ra và định đoạt mọi thứ.
La Chinh cảm thấy toàn bộ vũ trụ đang đè nặng lên vai mình. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đều gào thét phản đối uy áp đó, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như sắt đá. Hắn không sợ hãi. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc đối mặt trực tiếp với nguồn gốc của mọi xiềng xích.
Trận chiến Hỗn Độn Khai Thiên đã bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn mà không ai, kể cả Thiên Thần hay các Cổ Thần, có thể dự đoán được. La Chinh, với mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim, đang viết nên một chương mới cho vũ trụ, một chương về sự Nghịch Thiên không ngừng nghỉ.
Hết Chương 827.