Nghịch Thiên
Chương 826

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:38:50 | Lượt xem: 4

La Chinh hóa thành một luồng sáng chói lọi, không chút do dự, lao thẳng vào tâm điểm của trận mưa thần binh đang đổ xuống. Hắn không né tránh, không phòng ngự theo lẽ thường, mà mang theo một ý chí cứng rắn như thiên thạch, xuyên phá tầng tầng lớp lớp ánh sáng thần thánh. Tiếng gầm thét của Thiên Chủ vẫn còn vang vọng, nhưng trong tai La Chinh, đó chỉ là âm thanh của một trật tự sắp sửa sụp đổ.

Hàng ngàn Thiên Thần, mỗi người đều mang khí tức uy nghiêm của một vị thần linh, giương cao thần khí lấp lánh. Ánh sáng vàng óng của Thần Lực tuôn trào, kết thành những trường mâu, kiếm khí, búa tạ khổng lồ, đồng loạt công kích. Chúng tin rằng, dưới sự hợp lực của một quân đoàn Thiên Thần, bất kỳ sinh linh nào từ hạ giới cũng sẽ tan biến thành tro bụi, bất kể kẻ đó có là Nghịch Thiên Chi Tử đi chăng nữa.

Nhưng La Chinh không phải là bất kỳ sinh linh nào. Hắn là hiện thân của sự phản kháng, là hạt giống của nghịch lý. Thân thể hắn bùng lên một thứ ánh sáng đen kịt, không phải là hắc ám của ma đạo, mà là sự hư vô, là phản ảnh của “Nghịch Đạo” mà hắn đã thấu hiểu. Ánh sáng đó nuốt chửng mọi Thần Lực chạm vào, làm biến dạng không gian, khiến những trường mâu thần thánh kia như bị bẻ cong, tan rã trước khi kịp chạm tới hắn.

“Vô Nghịch Thần Quyền!”

La Chinh gầm nhẹ, một quyền đánh ra, không có hoa mỹ, không có dấu hiệu cảnh tượng kinh thiên động địa. Nhưng quyền này lại ẩn chứa sức mạnh của sự lật đổ, của sự phủ định. Nơi quyền phong đi qua, mười vị Thiên Thần đứng đầu đột nhiên cảm thấy Thần Lực trong cơ thể mình bị đảo lộn, huyết mạch sôi trào, như có một lực lượng vô hình đang muốn xé nát chúng từ bên trong. Chúng chưa kịp phản ứng, đã thấy thân thể nổ tung thành từng mảnh, không phải do va chạm vật lý, mà là do quy tắc tồn tại của chúng bị phá vỡ.

Máu thần bắn tung tóe trong hư không, không có màu đỏ tươi như máu thịt phàm trần, mà là thứ ánh sáng bạc lấp lánh, nhanh chóng tan biến vào vũ trụ. Cảnh tượng đó khiến hàng vạn Thiên Thần khác sững sờ trong giây lát. Đây là lần đầu tiên, chúng chứng kiến một sinh linh hạ giới có thể dễ dàng hủy diệt đồng loại của chúng đến như vậy, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng một thứ “Đạo” hoàn toàn xa lạ.

Trên đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Thần Sơn, nơi Thiên Chủ ngự trị, ánh mắt lạnh lùng của Ngài khẽ động. “Hừ! Quả nhiên là dị số. Không chỉ phá vỡ quy tắc thân thể, mà còn có thể tác động đến căn nguyên của Thần Lực. Nhưng, một mình ngươi thì làm được gì?”

Thiên Chủ khẽ phất tay, một đạo thần niệm vô hình lan tỏa khắp chiến trường. Lập tức, hàng ngàn Thiên Thần phía trước La Chinh biến đổi. Ánh sáng trên người chúng trở nên rực rỡ hơn, các vết nứt trên Thần Khí của chúng liền lại, và một tầng áo giáp vàng kim bao phủ lấy toàn thân. Đây là “Thiên Thần Hộ Giáp”, một loại phòng ngự mà chỉ khi Thiên Chủ ban phước, Thiên Thần mới có thể kích hoạt, giúp chúng chống lại mọi công kích từ hạ giới.

Đồng thời, ba vị Thiên Tướng cấp cao nhất, những người đã từng trấn áp vô số Đại Thế Giới, với khí tức còn mạnh hơn cả những Thiên Chủ của những tiểu vũ trụ, bước ra. Chúng không tham gia vào trận vây công thông thường, mà trực tiếp bay thẳng đến La Chinh, mang theo những thần khí cổ xưa, ẩn chứa sức mạnh hủy diệt không gian.

La Chinh cảm nhận được áp lực tăng lên gấp bội. “Thiên Thần Hộ Giáp” đã chặn đứng khả năng phá vỡ căn nguyên của hắn, ít nhất là tạm thời. Hắn biết, Thiên Chủ sẽ không để hắn dễ dàng hoành hành. Nhưng điều đó không làm ý chí của hắn nao núng. Ngược lại, ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng hắn càng bùng cháy dữ dội hơn.

“Thiên Tướng ư? Thật đúng lúc!”

Hắn nở một nụ cười khinh bạc, không phải vì tự tin thái quá, mà vì hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ. Hắn cần những đối thủ mạnh mẽ hơn, những biểu tượng của “Thiên Đạo” để chứng minh rằng, không có gì là không thể lật đổ.

La Chinh vung tay, “Thiên Đạo Luân Hồi Kính” (tên vật phẩm giả định, nếu không có thì có thể bỏ qua hoặc thay thế bằng một chiêu thức mạnh của MC) xuất hiện trong lòng bàn tay. Gương kính cổ xưa phản chiếu ánh sáng của vạn vật, nhưng lại phát ra một loại năng lượng làm méo mó thời không. Hắn xoay nhẹ tấm gương, một luồng sáng trắng bạc bắn ra, không nhằm vào ba vị Thiên Tướng, mà là vào hàng ngàn Thiên Thần đang vây quanh.

Luồng sáng đó không mang theo sát khí, nhưng nơi nó đi qua, thời gian của các Thiên Thần dường như bị đình trệ. Chúng chậm lại, chuyển động cứng đờ, Thần Lực ngưng trệ. Đây không phải là ngưng đọng thời gian hoàn toàn, mà là một sự can thiệp tinh vi vào dòng chảy thời gian của từng cá thể, khiến chúng trở nên yếu ớt và dễ bị tổn thương hơn.

Trong khoảnh khắc đó, La Chinh lại biến thành một luồng điện xẹt, lao vào giữa đám đông. Lần này, hắn không cần phải phá vỡ căn nguyên. Với tốc độ và sức mạnh vật lý đáng sợ, hắn dùng quyền cước, thân thể để oanh tạc. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo sức nặng của một ngọn núi, xuyên thủng “Thiên Thần Hộ Giáp” và phá hủy thân thể chúng thành từng mảnh. Mưa máu thần lại một lần nữa bắn tung tóe, nhưng lần này là do sức mạnh tuyệt đối, không phải do quy tắc.

Ba vị Thiên Tướng cuối cùng cũng kịp phản ứng. Thiên Tướng đầu tiên, với thân hình cao lớn như một ngọn tháp, vung cây búa chiến khổng lồ, tạo ra một vết nứt không gian, muốn nuốt chửng La Chinh. Thiên Tướng thứ hai, nhanh nhẹn như tia chớp, hai thanh kiếm ánh sáng chém ra những đường kiếm sắc bén, có thể cắt đứt cả tinh vân. Thiên Tướng thứ ba, một nữ thần với mái tóc bạc, giơ cao quyền trượng, triệu hồi hàng vạn xiềng xích thần thánh, muốn trói buộc La Chinh.

Ba luồng công kích mang theo sức mạnh đủ để san bằng một tiểu thế giới, đồng loạt nhắm vào La Chinh. Hắn biết, đây mới là thử thách thực sự. Hắn không thể mãi dựa vào khả năng phá vỡ quy tắc để chiến thắng. Hắn cần phải đối đầu trực diện.

“Nghịch Đạo Vô Cực!”

La Chinh không né tránh. Hắn đứng yên một chỗ, hai tay kết ấn. Một vòng xoáy đen kịt xuất hiện quanh hắn, không phải là hư không, mà là một vùng năng lượng hỗn loạn, nơi mọi quy tắc đều bị đảo lộn. Vết nứt không gian của Thiên Tướng đầu tiên chạm vào vòng xoáy, lập tức bị kéo căng ra, bẻ cong và biến mất không dấu vết. Những đường kiếm ánh sáng của Thiên Tướng thứ hai cũng bị nuốt chửng, sức mạnh của chúng bị hấp thụ và tiêu biến. Xiềng xích thần thánh của nữ Thiên Tướng chạm vào vòng xoáy, thì lập tức bị đứt gãy, trở thành những mảnh vụn ánh sáng vô dụng.

Vòng xoáy Nghịch Đạo Vô Cực không chỉ phòng ngự, mà còn phản công. Năng lượng hỗn loạn từ vòng xoáy bất ngờ bùng nổ, tạo thành một làn sóng xung kích vô hình, đánh thẳng vào ba vị Thiên Tướng. Chúng không bị thương tổn vật lý, nhưng tinh thần và Thần Lực trong cơ thể lại bị chấn động dữ dội. Chúng cảm thấy như có một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt linh hồn mình, khiến chúng mất đi khả năng điều khiển Thần Lực trong chốc lát.

Trong khoảnh khắc sơ hở đó, La Chinh lao ra. Hắn không dùng chiêu thức phức tạp, mà dùng sức mạnh thuần túy, tốc độ nhanh như ảo ảnh. Hắn xuất hiện trước mặt Thiên Tướng cầm búa, một quyền tung ra, không gian quanh quyền nổ tung, tạo thành một lỗ đen nhỏ. Quyền này không có bất kỳ kỹ xảo nào, chỉ có sức mạnh tuyệt đối của một kẻ đã vượt qua giới hạn của phàm nhân.

Thiên Tướng cầm búa không kịp phòng ngự. Cú đấm xuyên qua “Thiên Thần Hộ Giáp” đang bị suy yếu, đánh thẳng vào ngực hắn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân thể Thiên Tướng vỡ vụn từ bên trong, không phải thành từng mảnh mà là thành vô số hạt ánh sáng li ti, tan biến hoàn toàn. Hắn không còn tồn tại.

Hai vị Thiên Tướng còn lại kinh hãi. Chúng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng như vậy. Một vị Thiên Tướng, một biểu tượng của quyền năng Thiên Đạo, lại bị một phàm nhân hủy diệt chỉ bằng một quyền!

Cái chết của Thiên Tướng đầu tiên như một tín hiệu. Nó không chỉ là sự mất mát một cá thể, mà là một vết rạn nứt trong niềm tin bất khả chiến bại của Thiên Đạo. Nó là minh chứng cho việc, ý chí của một phàm nhân, khi được nung nấu đến tột cùng, có thể thực sự “Nghịch Thiên”.

Thiên Chủ trên cao, ánh mắt đã không còn giữ được vẻ bình thản. Ngài đã đánh giá thấp La Chinh. Kẻ này không chỉ là một dị số, mà là một mối đe dọa thực sự đối với trật tự của Ngài. Một làn sóng phẫn nộ vô hình lan tỏa khắp Chư Thiên Vạn Giới, khiến cả vũ trụ phải run rẩy.

La Chinh đứng giữa chiến trường rực lửa, ánh mắt kiên định. Hắn đã mở ra một lỗ hổng trong phòng tuyến của Thiên Thần, đã chứng minh rằng chúng không phải là bất khả chiến bại. Nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hàng vạn Thiên Thần khác đang lao tới, và trên cao, Thiên Chủ vẫn đang quan sát, chuẩn bị cho những đòn trả đũa tàn khốc hơn.

Trận chiến “Hỗn Độn Khai Thiên” đã thực sự bắt đầu, và La Chinh, với mỗi cú đấm, mỗi bước đi, đang viết lại định nghĩa của chân lý, thách thức sự vĩnh hằng của “Thiên”. Vũ trụ lại một lần nữa rung chuyển, không phải vì sợ hãi, mà vì một kỷ nguyên mới đang được khai sinh từ trong biển lửa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8