Nghịch Thiên
Chương 787

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:19:27 | Lượt xem: 4

La Chinh gầm nhẹ, thân ảnh tựa như một tia chớp xé toang không gian, lao thẳng về phía kẻ áo đen. Hắn không hề do dự, không chút sợ hãi. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo ý chí kiên định muốn lật đổ mọi xiềng xích, phá tan mọi âm mưu đã giam hãm vũ trụ này từ vô số kỷ nguyên.

Kẻ áo đen vẫn đứng đó, bất động. Ngay cả một sợi tà áo cũng không lay động trước luồng phong áp kinh thiên từ La Chinh. Từ sâu thẳm bên trong lớp áo choàng đen kịt, không có ánh mắt, không có biểu cảm, chỉ có một cảm giác thâm sâu, cổ xưa như chính thời gian, như thể nó đã chứng kiến vô số lần sinh diệt của vạn vật.

La Chinh vung quyền. Đây không phải là một quyền pháp đơn thuần, mà là sự hội tụ của mọi tinh hoa tu luyện, mọi huyết mạch thức tỉnh, mọi ý chí “Nghịch Thiên” mà hắn đã tôi luyện bấy lâu nay. Quyền phong xé rách từng tầng không gian, để lộ ra những vết nứt đen kịt, tựa như miệng vực có thể nuốt chửng cả tinh hà. Đây là sức mạnh có thể san bằng một tiểu thế giới, đủ để nghiền nát bất kỳ Tiên Đế hay Thần Vương nào từng tồn tại.

Nhưng khi quyền kình của La Chinh sắp chạm đến kẻ áo đen, một cảnh tượng quỷ dị đã xảy ra. Không gian xung quanh kẻ áo đen đột nhiên trở nên méo mó, không phải do ngoại lực tác động, mà là một sự biến dạng nội tại, một sự bẻ cong của chính quy tắc vũ trụ. Quyền kình hủy diệt của La Chinh, trước khi kịp chạm vào mục tiêu, đã bị hút vào một vòng xoáy vô hình, rồi biến mất không dấu vết, tựa như một giọt nước rơi vào biển cả.

La Chinh nhíu mày. Hắn không kinh ngạc, chỉ là cảm thấy khó hiểu. Đối thủ này không hề ra tay, không hề sử dụng bất kỳ chiêu thức nào mà hắn có thể nhận biết. Nó chỉ đơn thuần đứng đó, và mọi thứ xung quanh nó đều bị bóp méo, bị vô hiệu hóa.

“Sức mạnh của ngươi, vẫn còn quá non nớt,” một giọng nói cổ xưa, vang vọng từ sâu thẳm tâm trí La Chinh, không phải bằng âm thanh mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp. “Ngươi muốn lật đổ ‘Thiên’, nhưng lại không hiểu ‘Thiên’ là gì. Ngươi muốn phá vỡ ta, nhưng lại không chạm tới được ta.”

La Chinh lùi lại một bước, ánh mắt sắc bén quét qua kẻ áo đen. “Ngươi là ai? Là một phần của ‘Thiên Đạo’ hay là kẻ đã giam cầm nó?”

“Cả hai, và không phải cả hai,” ý niệm lại vang lên, mơ hồ và khó nắm bắt. “Ta là khởi nguyên của trật tự, là kẻ bảo vệ sự cân bằng, là người đã định hình nên vũ trụ này từ thuở hỗn độn. ‘Thiên Đạo’ mà các ngươi biết, chỉ là một phần nhỏ của ý chí ta, một quy tắc ta đặt ra để duy trì sự tồn tại.”

La Chinh cười lạnh. “Định hình nên vũ trụ? Giữ gìn trật tự? Ngươi gọi sự áp đặt, sự thao túng số phận của vô số sinh linh là trật tự sao? Ngươi gọi việc biến vạn giới thành những con rối trong tay ngươi là cân bằng sao?”

Ngay khi La Chinh vừa dứt lời, không gian xung quanh hắn bỗng nhiên biến đổi. Những tinh tú rực rỡ bỗng chốc hóa thành tro tàn, những dòng sông thời gian cuộn chảy ngược, những sinh linh đã chết bỗng hiện hữu trở lại trong một khoảnh khắc rồi tan biến. Đây không phải là ảo ảnh, mà là sự thao túng thực tại, một màn trình diễn sức mạnh vượt quá mọi giới hạn mà La Chinh từng biết.

“Đây là quy tắc,” ý niệm của kẻ áo đen tiếp tục. “Sinh diệt, luân hồi, nhân quả. Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay ta. Ngươi, một hạt bụi trong dòng sông thời gian, lại dám nói muốn thay đổi nó?”

Kẻ áo đen không tấn công trực tiếp, mà nó bắt đầu bóp méo nhận thức của La Chinh. Một luồng thông tin khổng lồ ập vào tâm trí hắn, không phải là kiến thức, mà là những “dòng chảy định mệnh” của vô số sinh linh, vô số thế giới. La Chinh thấy một đứa trẻ vừa sinh ra đã mang “Thiên Mệnh” đế vương, một kẻ phế vật vĩnh viễn không thể tu luyện dù cố gắng đến đâu, một thế giới phồn vinh bỗng chốc diệt vong vì một “thiên tai” được định sẵn.

Hắn thấy chính mình, trong vô số kiếp luân hồi, có lúc là một cường giả ngạo nghễ, có lúc là một phàm nhân thấp kém, nhưng dù ở kiếp nào, hắn đều gặp phải những chướng ngại, những vận rủi không thể giải thích, những thất bại được “sắp đặt”. Đây chính là những xiềng xích vô hình của “Thiên Đạo” mà kẻ áo đen đã tạo ra.

La Chinh gầm lên một tiếng, linh hồn hắn rung chuyển dữ dội. Hắn không sợ hãi, nhưng cảm thấy một sự phẫn nộ tột cùng. Hắn đã từng tin vào sự cố gắng, vào ý chí của bản thân. Nhưng giờ đây, kẻ áo đen đang muốn chứng minh rằng mọi nỗ lực đều vô nghĩa trước “Thiên Mệnh” đã được định sẵn.

“Vô nghĩa!” La Chinh thét lên, thanh âm xuyên thấu những ảo ảnh định mệnh đang bủa vây hắn. “Ngươi có thể bẻ cong không gian, thao túng thời gian, nhưng ngươi không thể bẻ cong ý chí của ta! Ngươi có thể sắp đặt vận mệnh, nhưng ngươi không thể ngăn cản ta Nghịch Thiên!”

Từ sâu thẳm đan điền của La Chinh, một luồng khí tức khác biệt hoàn toàn với mọi linh khí hay nguyên lực mà hắn từng hấp thụ, bùng nổ. Đó là “Nghịch Đạo Khí”, một loại năng lượng thuần túy sinh ra từ ý chí phản kháng, từ sự thách thức mọi quy tắc. Nó không tuân theo Ngũ hành, không bị ràng buộc bởi Âm dương, mà là một sự tồn tại độc lập, một “Đạo” riêng của La Chinh.

Khi “Nghịch Đạo Khí” bùng phát, những dòng chảy định mệnh đang cố gắng chi phối La Chinh bỗng chốc bị đẩy lùi. Những ảo ảnh về kiếp trước kiếp sau, về sự vô vọng của “Thiên Mệnh”, đều tan biến như sương khói.

Kẻ áo đen, lần đầu tiên, dường như có một chút “phản ứng”. Luồng ý niệm của nó trở nên sắc bén hơn, mang theo một chút kinh ngạc. “Không thể nào! Ngươi, một phàm nhân, lại có thể thoát ly khỏi sự chi phối của Luân Hồi, của Nhân Quả? Ngươi đã tạo ra một ‘Đạo’ riêng, một ‘Nghịch Đạo’?”

“Đúng vậy!” La Chinh đáp, ánh mắt rực lửa. “Ta không cần ‘Thiên Mệnh’ của ngươi ban tặng, ta không cần ‘Thiên Đạo’ của ngươi bảo hộ. Ta sẽ tự mình định nghĩa ‘Đạo’ của ta, định nghĩa vận mệnh của ta! Ngươi giam cầm ‘Thiên’, vậy ta sẽ giải phóng nó! Ngươi làm lệch lạc ‘Đại Đạo’ nguyên thủy, vậy ta sẽ tái lập nó!”

La Chinh vươn tay, không phải để tấn công, mà là để tóm lấy một thứ vô hình. “Nghịch Đạo Khí” trong cơ thể hắn cuộn trào, biến thành một sợi xích đen tuyền, không ngừng vươn dài ra, tìm kiếm thứ gì đó trong không gian bị bóp méo của kẻ áo đen.

Kẻ áo đen dường như không ngờ La Chinh lại có thể làm được điều này. Luồng ý niệm của nó trở nên hỗn loạn hơn một chút. “Ngươi đang cố gắng chạm vào ‘Thiên Đạo’ nguyên thủy? Nực cười! Nó đã bị ta phong ấn từ vô số kỷ nguyên trước. Ngươi không thể phá vỡ phong ấn của ta!”

Sợi xích “Nghịch Đạo Khí” của La Chinh không ngừng lượn lờ, xuyên qua những tầng không gian bị bóp méo, xuyên qua cả những dòng chảy thời gian đang bị đảo ngược. Hắn không biết mình đang tìm kiếm gì, nhưng một trực giác mách bảo hắn rằng, sâu bên trong kẻ áo đen này, có một thứ gì đó đang bị giam cầm, thứ mà kẻ áo đen gọi là “Thiên Đạo nguyên thủy”.

Cùng lúc đó, kẻ áo đen cũng không còn đứng yên. Một làn sóng năng lượng vô hình bùng phát từ nó, không phải là tấn công, mà là một sự “củng cố” quy tắc. Không gian xung quanh La Chinh trở nên đặc quánh, tựa như một khối hổ phách khổng lồ muốn giam giữ hắn. Những quy tắc cơ bản nhất của vũ trụ, như trọng lực, thời gian, sự tồn tại của vật chất, đều bị kẻ áo đen gia cố, khiến La Chinh cảm thấy như mình đang chống lại cả một vũ trụ.

Mỗi cử động của La Chinh đều trở nên nặng nề, mỗi hơi thở đều như phải gánh vác cả ngàn ngọn núi. Kẻ áo đen không cần phải ra tay, nó chỉ cần “tồn tại”, và sự tồn tại của nó đã là một sự áp bức không thể chịu đựng nổi.

“Ngươi có thể tạo ra ‘Nghịch Đạo’, nhưng ‘Đạo’ của ngươi vẫn là một phần của vũ trụ này,” ý niệm của kẻ áo đen tràn ngập mọi ngóc ngách tâm trí La Chinh. “Và vũ trụ này, là do ta tạo ra. Ta là quy tắc. Ngươi không thể chống lại chính quy tắc tồn tại của mình.”

La Chinh nghiến răng. Hắn cảm thấy xương cốt mình đang kêu răng rắc, cơ thể hắn gần như bị nghiền nát bởi áp lực vô hình. Nhưng ý chí trong mắt hắn không hề tắt. Hắn đã từng là một phế vật, đã từng bị ruồng bỏ, đã từng đối mặt với cái chết vô số lần. Áp lực này, tuy kinh khủng, nhưng không thể khuất phục hắn.

“Nếu quy tắc của ngươi là xiềng xích,” La Chinh gầm lên, “vậy ta sẽ dùng ý chí của ta để phá vỡ nó!”

Sợi xích “Nghịch Đạo Khí” của La Chinh bỗng nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ, không phải là ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự “phá vỡ”. Nó va chạm mạnh mẽ vào một điểm vô hình trong không gian, một điểm mà mắt thường không thể thấy, nhưng La Chinh cảm nhận được đó là nơi phong ấn “Thiên Đạo nguyên thủy” đang bị kẻ áo đen giam giữ.

Một tiếng “rắc” rất nhỏ vang lên, tựa như có thứ gì đó đã bị nứt vỡ. Không gian xung quanh kẻ áo đen khẽ rung động, không còn hoàn toàn tĩnh lặng như trước. Kẻ áo đen dường như bị bất ngờ. Áp lực vô hình lên La Chinh thoáng chốc giảm đi đôi chút.

“Ngươi… Ngươi dám!” Ý niệm của kẻ áo đen lần đầu tiên lộ ra sự phẫn nộ rõ rệt. “Ngươi đã chạm tới phong ấn của ta! Kẻ bất kính!”

Một luồng sức mạnh hủy diệt thực sự, không còn là sự thao túng quy tắc hay áp đặt ý niệm, bùng nổ từ kẻ áo đen. Lần này, nó trực tiếp nhắm vào La Chinh. Đây là một luồng năng lượng thuần túy, có thể xóa sổ cả một tinh hệ, mang theo sự phẫn nộ của một tồn tại cổ xưa nhất.

La Chinh không né tránh. Hắn biết mình không thể né. Hắn biết đây là đòn tấn công trực diện nhất, mạnh mẽ nhất mà kẻ áo đen có thể tung ra. Hắn phải đối mặt. Hắn phải chứng minh, rằng ý chí của kẻ “Nghịch Thiên” có thể chống lại cả sự hủy diệt của kẻ đã định hình vũ trụ.

Hắn triệu hồi tất cả “Nghịch Đạo Khí” còn lại, bao bọc lấy cơ thể mình, biến thành một tấm khiên ánh sáng đen tuyền, rực rỡ và kiên cường. Trận chiến định đoạt vận mệnh Vạn Giới, trận chiến không chỉ để lật đổ “Thiên”, mà còn để lật đổ kẻ đã giam cầm “Thiên”, đã thực sự bắt đầu với một tiếng nổ long trời lở đất, xé toang hư không vô tận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8