Nghịch Thiên
Chương 786
La Chinh không chút do dự. Quyết định đã được đưa ra, tâm cảnh hắn vững như bàn thạch. Với một cái phất tay nhẹ, Hỗn Độn Lực cuộn trào dưới chân, nâng thân thể hắn lướt xuống khe nứt sâu thẳm như một chiếc lá rơi vào dòng suối ngầm. Màn đêm đen kịt nuốt chửng hắn, nhưng với tầm nhìn của một cường giả, bóng tối không thể che giấu được gì. Hắn cảm nhận được sự áp bức từ những tảng đá cổ xưa hai bên vách, những tảng đá đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên, mang theo dấu vết của thời gian và những bí mật đã bị chôn vùi.
Càng đi xuống, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề, không phải bởi áp suất vật lý mà bởi một loại năng lượng vô hình, hỗn loạn nhưng lại có trật tự đến kỳ lạ. Đó là sự giao thoa của sinh khí, tử khí, và một thứ lực lượng siêu việt hơn cả Đạo tắc thông thường. Luân hồi. Hắn cảm nhận rõ ràng dòng chảy luân hồi bị méo mó mà hắn đã linh cảm từ trước. Nó không còn là một vòng tuần hoàn tự nhiên của sinh diệt, mà là một dòng chảy bị bẻ cong, bị dẫn dắt bởi một ý chí nào đó.
Dưới sâu thẳm, khe nứt mở rộng thành một không gian rộng lớn, tựa như một hang động khổng lồ được chạm khắc từ đá nguyên khối. Ánh sáng yếu ớt từ những tinh thể phát sáng trên vách đá chỉ đủ để La Chinh nhìn thấy những đường nét mờ ảo của một kiến trúc vĩ đại, cổ xưa đến mức không thuộc về bất kỳ nền văn minh nào hắn từng biết. Ở trung tâm hang động, một cỗ máy khổng lồ sừng sững, cao vút chạm tới đỉnh. Nó không phải là một cỗ máy kim loại thông thường, mà được cấu thành từ những khối đá nguyên thủy, những tinh thể khổng lồ và những đường nét hoa văn khắc họa các phù văn cổ xưa, phức tạp đến mức chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy đầu óc choáng váng.
Cỗ máy ấy không phát ra tiếng động cơ học, mà là một âm thanh trầm đục, vang vọng như tiếng thở dốc của một sinh vật khổng lồ, xen lẫn với tiếng va đập của hàng tỷ linh hồn đang bị giam cầm. La Chinh nheo mắt. Linh hồn. Hắn nhìn thấy những luồng sáng mờ ảo, vô số những chấm sáng li ti đang bay lượn hỗn loạn quanh cỗ máy, bị nó hút vào rồi lại đẩy ra trong một vòng lặp vô tận. Đây chính là dòng chảy luân hồi bị méo mó mà hắn cảm nhận. Những linh hồn ấy, lẽ ra phải được siêu thoát hoặc chuyển thế, lại bị cỗ máy này giữ lại, như những hạt cát bị mắc kẹt trong một chiếc đồng hồ cát bị hỏng.
Hắn tiến lại gần hơn, cảm nhận rõ ràng hơn sự rung động của cỗ máy. Nó không hoạt động bằng năng lượng thông thường, mà bằng một loại “Đạo Lực” nguyên thủy, được chiết xuất từ chính sự tồn tại của Chư Thiên Vạn Giới. Nhưng điều khiến La Chinh kinh ngạc hơn cả là ở trung tâm cỗ máy, nơi hội tụ mọi đường nét và năng lượng, có một khối cầu ánh sáng mờ ảo đang dao động. Khối cầu đó không phát ra ánh sáng rực rỡ, mà là một thứ ánh sáng u ám, chứa đựng hàng vạn loại cảm xúc: giận dữ, bi thương, bất lực, và một nỗi cô đơn vô tận. Đó chính là “Thiên Đạo” bị giam cầm mà hắn đã linh cảm.
Không phải toàn bộ “Thiên Đạo”, mà là một phần trọng yếu của nó, một “linh hồn” hay “ý chí” cốt lõi. Khối cầu ấy, như một trái tim bị xiềng xích, đang đập yếu ớt, bơm ra những dòng chảy luân hồi sai lệch, những quy tắc bị bóp méo, ảnh hưởng đến số phận của vô số sinh linh trên Chư Thiên Vạn Giới.
La Chinh đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá trên cỗ máy. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ ồ ạt tràn vào tâm trí hắn. Đó là những hình ảnh rời rạc, những mảnh ký ức về một thời đại xa xưa, khi Chư Thiên Vạn Giới vẫn còn hỗn độn, chưa có trật tự rõ ràng. Rồi một thực thể siêu việt xuất hiện, tự xưng là “Người Kiến Tạo”, đã tạo ra cỗ máy này, không phải để giam cầm “Thiên Đạo”, mà để “ổn định” và “kiểm soát” nó. Theo lời của Người Kiến Tạo, “Thiên Đạo” nguyên thủy quá hoang dại, quá bất định, thường xuyên gây ra những biến động hủy diệt Vạn Giới. Cỗ máy này được tạo ra để điều chỉnh, để đảm bảo sự tồn tại của các giới, nhưng theo thời gian, một biến cố nào đó đã xảy ra, khiến cỗ máy bị hỏng hóc, hoặc bị ai đó thao túng, biến nó thành một công cụ giam cầm và bóp méo.
Hắn lùi lại, đôi mắt nheo lại đầy suy tư. “Người Kiến Tạo”? Một cái tên xa lạ, một thế lực còn cổ xưa hơn cả những Cổ Thần hay Tiên Đế mà hắn từng đối mặt. Liệu có phải “Thiên” mà hắn đang chống lại, không phải là ý chí tự nhiên của vũ trụ, mà là một sản phẩm, một công trình được tạo ra và kiểm soát bởi một thế lực khác?
Đột nhiên, từ khối cầu ánh sáng u ám ở trung tâm cỗ máy, một ý thức yếu ớt vươn tới La Chinh. Nó không phải là lời nói, mà là một dòng cảm xúc thuần túy, một lời kêu cầu tuyệt vọng. “Giải thoát… phá vỡ…!”
La Chinh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với khối cầu đó. Hắn, một kẻ “Nghịch Thiên”, lại đang được chính “Thiên Đạo” cầu cứu. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn. “Thiên” mà hắn muốn lật đổ, hóa ra lại là một nạn nhân? Hoặc, đây là một cái bẫy tinh vi hơn cả?
Hắn nhìn lại những linh hồn đang bay lượn hỗn loạn. Chúng bị hút vào rồi lại bị đẩy ra, không thể siêu thoát, không thể luân hồi. Đây chính là nguyên nhân của mọi sự bất công, mọi định mệnh bị thao túng trên Chư Thiên Vạn Giới. Cỗ máy này không chỉ giam cầm “Thiên Đạo”, mà còn giam cầm cả vòng luân hồi của vô số sinh linh.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu La Chinh. Nếu “Thiên Đạo” này thực sự bị giam cầm, thì việc giải thoát nó, hoặc phá hủy cỗ máy này, có thể chính là hành động “Nghịch Thiên” vĩ đại nhất. Nhưng liệu “Thiên Đạo” được giải thoát có trở lại hoang dại, hủy diệt Vạn Giới như lời của “Người Kiến Tạo” đã nói? Hay nó sẽ trở về với bản chất tự nhiên, công bằng và tự do hơn?
Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, không còn là sự trả thù nhỏ bé. Đây là một cuộc chiến định đoạt vận mệnh của toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, một cuộc chiến để tái định nghĩa “Thiên” và “Đạo”. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn không chỉ muốn phá vỡ xiềng xích của số phận, mà còn muốn phá vỡ xiềng xích đang trói buộc chính vũ trụ này.
Với sự quyết tâm mới, La Chinh tiến lại gần hơn cỗ máy. Những phù văn cổ xưa trên thân máy dường như sống dậy, phát ra những luồng năng lượng trấn áp. Nhưng La Chinh không hề lùi bước. Huyết mạch Nghịch Thiên trong cơ thể hắn bắt đầu râm ran, như đáp lại lời thách thức từ cỗ máy. Hắn vươn tay, không phải để tấn công, mà để cảm nhận, để thấu hiểu. Hắn cần phải biết cách vận hành cỗ máy này, cách nó giam cầm “Thiên Đạo”, và quan trọng hơn, cách để giải thoát nó.
Một âm thanh xé gió đột ngột vang lên từ phía sau. La Chinh lập tức xoay người, cảnh giác cao độ. Trong không gian tối tăm của hang động, một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đang đứng lặng lẽ ở lối vào, đôi mắt phát ra thứ ánh sáng đỏ rực trong bóng tối. Kẻ đó không phát ra bất kỳ linh khí nào, nhưng lại mang đến cho La Chinh một áp lực vô hình, mạnh mẽ hơn bất kỳ cường giả nào hắn từng đối mặt.
“Ngươi là ai?” La Chinh trầm giọng hỏi, Hỗn Độn Lực bắt đầu lưu chuyển khắp cơ thể, sẵn sàng ứng chiến.
Bóng người áo đen không trả lời, chỉ chậm rãi giơ tay. Trong lòng bàn tay kẻ đó, một viên ngọc bội cổ xưa phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một luồng sức mạnh quen thuộc, một sức mạnh mà La Chinh đã từng cảm nhận khi chạm vào cỗ máy.
“Người Kiến Tạo…” La Chinh thì thầm, nhận ra sự liên kết giữa kẻ này và những ký ức hắn vừa thu nhận. Hắn không ngờ lại chạm trán một nhân vật cổ xưa như vậy ngay khi vừa đặt chân đến đây. Kẻ này, có lẽ, chính là người đã tạo ra cỗ máy, hoặc là người đang thao túng nó.
Kẻ áo đen vẫn im lặng, nhưng ý chí của hắn đã truyền đến La Chinh một thông điệp rõ ràng: “Ngươi không thuộc về nơi này. Ngươi không được phép can thiệp.”
La Chinh bật cười, một nụ cười khinh bạc nhưng đầy kiên định. “Can thiệp? Ta là kẻ Nghịch Thiên. Ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản ta sao?”
Hắn không hề sợ hãi. Trái lại, việc đối mặt với kẻ thao túng “Thiên Đạo” cổ xưa này càng củng cố quyết tâm của hắn. Đây chính là khởi đầu của trận chiến định đoạt vận mệnh Vạn Giới. Trận chiến không chỉ để lật đổ “Thiên”, mà còn để lật đổ kẻ đã giam cầm “Thiên”, và rồi, tái lập một trật tự mới, một “Đạo” mới cho vũ trụ.
Với một tiếng gầm nhẹ, La Chinh lao thẳng về phía kẻ áo đen, không hề nao núng trước sức mạnh cổ xưa đang tỏa ra từ đối thủ. Hắn sẽ phá vỡ mọi xiềng xích, mọi âm mưu, và tự tay định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.