Nghịch Thiên
Chương 785

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:18:34 | Lượt xem: 4

Cảm giác trọng lực quay trở lại, không khí ập vào buồng phổi, và một mùi hương xa lạ xộc thẳng vào mũi. Đôi mắt hắn từ từ mở ra, nhìn thấy bầu trời đầy sao của một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn chưa từng biết đến. Hành trình của kẻ nghịch thiên, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

La Chinh nằm ngửa trên một bề mặt thô ráp, cảm nhận từng viên sỏi nhỏ cấn vào lưng. Mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi không phải là mùi đất ẩm, cũng không phải hương hoa cỏ, mà là một sự pha trộn kỳ lạ giữa kim loại rỉ sét và một loại khoáng chất chưa từng gặp, phảng phất chút hương vị của thời gian đang mục rữa. Hắn khẽ cử động, cơ thể không hề bị thương tổn, nhưng cảm giác như vừa trải qua một giấc ngủ hàng ngàn năm, mọi giác quan đều chậm hơn một nhịp.

Hắn chậm rãi ngồi dậy, đưa mắt quét qua xung quanh. Bầu trời đêm trên cao là một bức tranh sống động mà hắn chưa từng thấy. Không phải những chòm sao quen thuộc của Cực Bắc Đại Lục, cũng không phải thiên hà rực rỡ của Thượng Giới. Ở đây, những chấm sáng li ti dường như có một trật tự hoàn toàn khác, tạo thành những dải lụa phát sáng khổng lồ, uốn lượn như những dòng sông ngân hà đang cuộn chảy. Giữa chúng, có những đốm màu rực rỡ, tựa như những bông hoa vũ trụ nở bung trong không gian vô tận, và một “mặt trăng” khổng lồ, không phải màu bạc mà là một khối pha lê tím thẫm, lơ lửng uy nghi, tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo.

Dưới chân hắn là một vùng đất hoang vu, trải dài đến tận chân trời. Những ngọn đồi thấp, gồ ghề, bị bào mòn bởi thời gian, ẩn hiện trong ánh sáng tím từ mặt trăng. Không một bóng cây, không một thảm thực vật quen thuộc, chỉ có những tảng đá xám xịt và những khối kiến trúc đổ nát, phế tích của một nền văn minh đã lụi tàn từ rất lâu. Gió rít qua tai, mang theo tiếng hú lạnh lẽo, như lời thì thầm của một quá khứ đã bị lãng quên.

La Chinh hít một hơi thật sâu. Linh khí trong không khí không quá nồng đậm, nhưng lại mang một chất lượng đặc biệt, nặng nề và cổ xưa hơn nhiều so với bất kỳ nơi nào hắn từng đặt chân đến. Nó không phải là linh khí thuần túy, cũng không phải tiên khí, mà là một loại năng lượng thô sơ, gần với nguyên thủy hơn, dường như ẩn chứa quy tắc vận hành của một Đạo đã có từ thuở hồng hoang.

“Vĩnh hằng ư? Vô tận ư?” Hắn lẩm bẩm, nhớ lại lời thề trong không gian ý niệm. “Ngay cả vĩnh hằng cũng có thể bị đảo ngược, và vô tận cũng có thể có một điểm kết thúc mới.” Hắn đã đến một nơi mà thời gian dường như không còn ý nghĩa, một thế giới bị bỏ quên giữa dòng chảy vô tận của Chư Thiên Vạn Giới. Đây chính là khởi điểm mới cho hành trình nghịch thiên của hắn.

Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người. Từng tế bào trong cơ thể vẫn tràn đầy sức sống, Huyết Mạch Long Lân vẫn đang âm thầm vận chuyển, luân chuyển sức mạnh. Thần Thức của hắn lan tỏa ra xung quanh, thăm dò từng ngóc ngách của không gian. Phạm vi của Thần Thức bị hạn chế hơn so với khi ở Thượng Giới, dường như có một lớp màn vô hình nào đó đang áp chế, hoặc chính là quy tắc của thế giới này.

Thần Thức chạm phải những khối kiến trúc đổ nát gần đó. Đó là những bức tường đá khổng lồ, chạm khắc những hoa văn kỳ lạ, không giống bất kỳ ngôn ngữ hay ký hiệu nào hắn từng biết. Chúng sừng sững giữa hoang tàn, kể lại câu chuyện về một đế chế từng hùng mạnh, nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát im lìm, bị thời gian và gió cát vùi lấp.

La Chinh bước đi, hướng về phía những phế tích. Mỗi bước chân đều vững vàng, thận trọng. Hắn không hề lo sợ, chỉ có sự tò mò và khát khao khám phá. Thế giới này không có vẻ gì là thân thiện, nhưng cũng không thể hiện sự thù địch trực tiếp. Nó chỉ là… lạ lẫm, và đầy bí ẩn.

Khi đến gần hơn, hắn nhận ra những khối đá này không chỉ lớn mà còn được làm từ một loại vật liệu đặc biệt. Chúng có màu xám đậm, nhưng dưới ánh trăng tím, chúng lấp lánh như có vô số tinh thể nhỏ ẩn sâu bên trong. Dùng tay chạm vào, bề mặt lạnh lẽo và cứng rắn, mang theo một năng lượng rất xa xưa, gần như là hóa thạch của Đạo.

Hắn đi xuyên qua một cổng vòm đổ nát, bước vào một khoảng sân rộng lớn. Nơi đây từng là một quảng trường, giờ chỉ còn trơ trọi một bệ đá khổng lồ ở giữa. Trên bệ đá, có một pho tượng đã bị ăn mòn gần hết, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ của một hình thù kỳ dị, nửa người nửa thú, với đôi cánh rộng lớn và một cái đầu ngẩng cao nhìn về phía bầu trời đầy sao. Pho tượng toát ra một cảm giác uy nghiêm, như thể nó từng là một vị thần được tôn thờ.

La Chinh đứng trước pho tượng, ánh mắt chăm chú. Những hoa văn trên bệ đá và quanh pho tượng dường như không phải là chữ viết, mà là những ký hiệu năng lượng, những “tín hiệu” được khắc sâu vào đá. Hắn cố gắng giải mã chúng bằng Thần Thức, nhưng chúng quá cổ xưa, quá khác biệt so với mọi tri thức hắn có.

Đột nhiên, một luồng khí tức kỳ lạ lướt qua Thần Thức của hắn. Nó rất yếu ớt, nhưng lại mang theo một cảm giác quen thuộc đến rợn người – đó là một chút dao động của “Thiên Đạo”, nhưng không phải Thiên Đạo của Thượng Giới hay Cực Bắc Đại Lục. Đây là một biến thể khác, một phiên bản cổ xưa và nguyên thủy hơn, dường như đang ngủ yên trong lòng đất này.

La Chinh nhướng mày. Hắn đã nghĩ rằng mình đã thoát khỏi sự ảnh hưởng của Thiên Đạo khi bị đẩy vào không gian này, nhưng có vẻ như, dù ở đâu, dù là trong một vũ trụ bị lãng quên, bóng dáng của “Thiên” vẫn luôn tồn tại. Nó không phải là một thực thể cố định, mà là một quy luật vận hành, một ý chí vũ trụ bao trùm mọi thứ.

Luồng khí tức đó dẫn hắn đến một góc của quảng trường, nơi có một khe nứt sâu hoắm trên mặt đất. Từ khe nứt, một làn hơi lạnh lẽo phả ra, mang theo mùi kim loại và khoáng chất nồng đậm hơn. Dưới ánh trăng tím, hắn nhìn thấy những tinh thể màu xanh lam lấp lánh bên trong khe nứt, phát ra ánh sáng mờ ảo.

Hắn không do dự, tiến đến gần khe nứt. Cảm giác “Thiên Đạo” yếu ớt kia càng rõ ràng hơn, dường như nó đang bị giam cầm, hoặc đang bị hút cạn bởi một thứ gì đó bên dưới. La Chinh nghiêng người nhìn xuống, khe nứt sâu không thấy đáy, nhưng hắn có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ đang ẩn mình bên dưới, một nguồn năng lượng không hề mang tính sống động, mà như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành không ngừng nghỉ.

Cùng lúc đó, một âm thanh khẽ vang vọng từ sâu bên dưới. Đó là một tiếng “cót két”, như tiếng kim loại cũ kỹ đang xoay chuyển, rồi một tiếng “thịch” nặng nề, lặp đi lặp lại theo một nhịp điệu đều đặn. Nó không phải là tiếng động tự nhiên, mà là âm thanh của một thứ gì đó được tạo tác, một cỗ máy, một cơ quan khổng lồ đang hoạt động trong lòng đất.

La Chinh nheo mắt. Thế giới này không chỉ là những phế tích im lìm. Nó ẩn chứa một bí mật động trời, một cỗ máy cổ xưa, và có lẽ, cả một phần của “Thiên Đạo” đang bị giam cầm hoặc thao túng. Hành trình Nghịch Thiên của hắn, vừa đặt chân đến, đã phải đối mặt với một thách thức mới, một câu đố cổ xưa hơn cả sự tồn tại của các vị thần.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, rồi quay lại nhìn xuống khe nứt sâu thẳm. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn. Đây chính là thứ hắn tìm kiếm. Một dòng chảy luân hồi bị méo mó, một định mệnh bị thao túng, một “Thiên Đạo” bị giam cầm. Hắn sẽ tìm hiểu tất cả, và rồi, hắn sẽ lật đổ nó.

Với quyết tâm sắt đá, La Chinh hạ quyết định. Hắn sẽ đi xuống. Nơi sâu thẳm dưới lòng đất này, có lẽ là chìa khóa để giải mã những bí ẩn của Chư Thiên Vạn Giới, và cũng là bước đệm tiếp theo trên con đường hắn định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8