Nghịch Thiên
Chương 760

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:05:26 | Lượt xem: 4

Vô Tận Hư Không vẫn vậy, rộng lớn và im lìm, nhưng trong mắt La Chinh, nó đã không còn là sự tĩnh lặng đơn thuần. Mỗi luồng khí tức, mỗi dòng chảy năng lượng vô hình giờ đây đều như mang theo một sợi dây liên kết, một xiềng xích vô hình trói buộc. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của “Thiên Đạo” không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một mạng lưới khổng lồ, vô biên, bao phủ và kiểm soát mọi ngóc ngách của vũ trụ.

Tia tàn niệm từ những tiền bối Nghịch Thiên đã truyền cho hắn không chỉ là ký ức, mà là một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ về vũ trụ. Hắn thấy được sự mục nát ẩn sâu dưới vẻ ngoài uy nghiêm của “Thiên Đạo”, sự ích kỷ và tàn bạo của những kẻ tự xưng là đại diện cho nó. Ngọn lửa không bao giờ tắt ấy giờ đây bùng cháy trong đan điền của hắn, không phải là sức mạnh tu luyện thông thường, mà là ý chí phản kháng, là “Nghịch Đạo” đang dần thành hình.

La Chinh dừng lại giữa hư không, nhắm mắt lại. Hắn không cần dùng thần thức để cảm nhận. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn, mỗi dòng linh lực chảy trong kinh mạch đều đang cộng hưởng với một thứ gì đó. Đó là tiếng kêu than thầm lặng của những thế giới bị áp bức, là sự oán hận tích tụ qua hàng triệu năm, là sự khao khát tự do bị đè nén.

Hắn mở mắt ra. Đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm như hố đen, nhưng lại lóe lên một tia sáng rực rỡ, kiên định. “Thiên Đạo” tưởng chừng không thể lay chuyển? Vậy thì hắn sẽ là kẻ đầu tiên lay chuyển nó. Hắn sẽ mang ngọn lửa này đi xa hơn, đến tận cùng của Vô Tận Hư Không, đến nơi mà “Thiên Đạo” tự cho mình là bất khả xâm phạm.

Hắn không có mục tiêu cụ thể ngay lúc này. Những ký ức cổ xưa quá đỗi hỗn độn và rời rạc, không chỉ dẫn hắn đến một địa điểm cụ thể. Nhưng hắn biết mình phải làm gì. Hắn phải tìm những kẻ đồng chí hướng, những thế lực còn mang hy vọng. “Thiên Đạo” không phải là vô địch, nó có những điểm yếu, có những lỗ hổng trong mạng lưới kiểm soát của nó.

La Chinh vươn tay ra, một luồng năng lượng màu xám bạc từ từ thoát ra từ lòng bàn tay hắn. Đó không phải là linh lực, cũng không phải là thần lực. Nó là thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, mang theo khí tức của sự hỗn độn nguyên thủy, của sự phá vỡ và tái tạo. Đây chính là khởi điểm của “Nghịch Đạo” trong hắn. Nó không tuân theo bất kỳ quy tắc nào mà “Thiên Đạo” đã thiết lập. Nó là sự phản kháng thuần túy.

Luồng năng lượng này nhanh chóng lan tỏa, không gây ra chấn động vật lý, nhưng lại tạo ra một làn sóng vô hình xuyên qua Vô Tận Hư Không. Nó không tìm kiếm, nó cảm nhận. Nó như một sợi dây câu, thả vào biển cả rộng lớn của vũ trụ, chờ đợi một sự rung động tương tự.

Và rồi, một sự rung động yếu ớt nhưng rõ ràng đã phản hồi. Nó đến từ rất xa, từ một khu vực mà ngay cả thần thức của hắn cũng khó lòng với tới. Đó là một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một tia bướng bỉnh không cam chịu.

Đúng vậy, đây chính là thứ hắn cần tìm. Những linh hồn bị “Thiên Đạo” đày đọa, nhưng vẫn không từ bỏ ý chí phản kháng.

La Chinh gật đầu. Hắn biết con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng. “Thiên Đạo” muốn duy trì trật tự của nó? Vậy thì hắn sẽ làm kẻ phá vỡ trật tự ấy.

Hắn bắt đầu di chuyển. Tốc độ của hắn không thể dùng từ “nhanh” để hình dung. Hắn gần như hòa vào hư không, mỗi bước chân đều như bước qua những lớp không gian, rút ngắn khoảng cách một cách phi lý. Dưới tác động của “Nghịch Đạo”, hắn cảm thấy mình có thể bẻ cong quy tắc không gian mà “Thiên Đạo” đã thiết lập, dù chỉ là một chút.

Hành trình kéo dài không biết bao lâu. Vô Tận Hư Không là một nơi rộng lớn đến mức đáng sợ, với những vùng không gian chết chóc, những bão năng lượng có thể xé nát cả tinh hệ, và những lỗ đen nuốt chửng mọi thứ. Nhưng La Chinh không hề nao núng. Hắn chỉ đi theo cảm giác, đi theo sợi dây liên kết vô hình mà “Nghịch Đạo” của hắn đã tạo ra.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, một cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước mắt hắn. Không phải một tinh hệ lấp lánh, cũng không phải một hành tinh cô độc. Đó là một vùng không gian hỗn độn, nơi các quy tắc vật lý dường như bị bóp méo hoàn toàn. Những vì sao ở đây không phát sáng, mà như bị hút cạn năng lượng, chỉ còn lại những cái bóng mờ ảo. Không gian xung quanh bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu xám đục, mang theo mùi vị của sự hoại diệt.

Và ở trung tâm của vùng hỗn độn này, có một thứ gì đó đang tồn tại. Nó không phải là một hành tinh, cũng không phải một ngôi sao. Đó là một tàn tích khổng lồ, một cấu trúc kim loại hoen gỉ vĩ đại đến mức không thể tưởng tượng nổi, trôi nổi giữa hư không như một con tàu ma. Nó mang hình dáng của một pháo đài vũ trụ, nhưng giờ đây đã tan hoang, vỡ nát, với những vết sẹo do chiến tranh để lại.

Cảm giác đau đớn và tuyệt vọng, xen lẫn tia hy vọng bướng bỉnh, chính là phát ra từ nơi này.

La Chinh tiến lại gần. Khi hắn đến đủ gần, hắn có thể thấy rõ hơn. Pháo đài vũ trụ này dường như là tàn dư của một nền văn minh đã bị hủy diệt. Những vết nứt khổng lồ xuyên qua thân kim loại, những khu vực bị đốt cháy thành tro bụi, cho thấy một cuộc chiến kinh hoàng đã từng diễn ra ở đây.

Nhưng điều đáng kinh ngạc hơn là, bên trong tàn tích này, vẫn còn có sự sống. Một nguồn năng lượng yếu ớt nhưng kiên cường đang lay động. Không chỉ một, mà là vô số những nguồn năng lượng nhỏ bé khác, tụ tập lại thành một khối. Chúng đang cố gắng duy trì sự sống trong một môi trường khắc nghiệt đến mức không thể tưởng tượng được.

Hắn cảm nhận được sự áp bức cực độ từ “Thiên Đạo” đang đè nặng lên nơi này. Nó không chỉ là sự áp bức vật lý, mà là một sự nguyền rủa, một phong ấn vô hình, ngăn cản bất kỳ sự sống nào ở đây phát triển, ngăn cản bất kỳ sự đột phá nào xảy ra. “Thiên Đạo” muốn nơi đây mãi mãi là một nấm mồ, một lời cảnh báo cho những kẻ dám phản kháng.

La Chinh hạ xuống một trong những mảnh vỡ khổng lồ của pháo đài. Bề mặt kim loại lạnh lẽo và xù xì dưới chân hắn. Hắn cẩn thận bước đi, tiến sâu vào bên trong tàn tích. Không khí ở đây đặc quánh mùi hoang tàn và u ám. Những hành lang rộng lớn giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, những thiết bị công nghệ cao cấp bị hư hỏng hoàn toàn.

Cuối cùng, hắn đến một khu vực có vẻ là trung tâm điều khiển cũ. Nơi đây ít bị phá hủy hơn, và một màn chắn năng lượng yếu ớt vẫn còn hoạt động, bảo vệ một nhóm sinh vật đang ẩn náu. Chúng là những sinh vật kỳ lạ, mang hình dáng bán nhân bán thú, với đôi mắt to tròn đầy cảnh giác và sợ hãi.

Khi La Chinh xuất hiện, tất cả chúng đều co rúm lại, nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi ngờ. Một sinh vật có vẻ là thủ lĩnh, với bộ lông trắng muốt và đôi sừng cong vút, bước ra phía trước. Giọng nói của nó yếu ớt, nhưng lại ẩn chứa một sự kiêu hãnh đã bị đè nén quá lâu.

“Ngươi là ai? Là sứ giả của ‘Thiên Đạo’, đến để kết liễu chúng ta sao?”

La Chinh nhìn thẳng vào đôi mắt của thủ lĩnh. Hắn không cần phải giải thích quá nhiều. Hắn chỉ cần để “Nghịch Đạo” của mình lên tiếng.

Luồng năng lượng xám bạc một lần nữa lan tỏa từ cơ thể hắn, nhưng lần này nó không phải là sự tìm kiếm, mà là một lời tuyên bố. Nó xuyên qua màn chắn năng lượng yếu ớt, chạm vào từng sinh vật đang ẩn náu. Chúng cảm nhận được một luồng sức mạnh hoàn toàn xa lạ, nhưng lại mang đến một cảm giác tự do chưa từng có.

Những sinh vật này đều ngạc nhiên. Chúng chưa từng cảm nhận được một loại năng lượng nào có thể chống lại sự áp bức của “Thiên Đạo” như vậy. Luồng năng lượng của La Chinh không cố gắng phá hủy xiềng xích, mà là phớt lờ nó, vượt qua nó, như thể những quy tắc của “Thiên Đạo” không hề tồn tại đối với hắn.

La Chinh nhẹ giọng nói, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian đổ nát, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được.

“Ta không phải là sứ giả của ‘Thiên Đạo’. Ta là kẻ sẽ thay đổi ‘Thiên Đạo’.”

Đôi mắt của thủ lĩnh sinh vật kia mở lớn. Trong khoảnh khắc, sự sợ hãi và cảnh giác biến mất, thay vào đó là một tia hy vọng bùng cháy, mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì chúng từng cảm nhận được trong hàng triệu năm bị giam cầm.

Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ. Đây là khởi đầu của một liên minh. Đây là bước chân đầu tiên của La Chinh vào Đại Cảnh Giới 5, nơi trận chiến định đoạt vận mệnh của Chư Thiên Vạn Giới sẽ bùng nổ. Hắn đã tìm thấy những hạt giống đầu tiên cho liên minh Nghịch Thiên của mình, những kẻ đã bị “Thiên Đạo” ruồng bỏ, nhưng vẫn không chịu khuất phục.

Và từ nơi đây, ngọn lửa Nghịch Thiên sẽ được thắp lên, lan tỏa khắp Vô Tận Hư Không, thách thức quyền uy tối thượng của “Thiên Đạo”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8