Nghịch Thiên
Chương 489
La Phàm bước đi nhẹ nhàng, hòa mình vào dòng người thưa thớt hơn khi rời xa trung tâm thành trì. Những tòa kiến trúc đồ sộ dần nhường chỗ cho các khu vườn bán hoang dã, xen lẫn những tiểu viện ẩn mình trong rừng cây xanh mướt. Linh khí ở đây quả thực tinh khiết hơn hẳn, không bị pha tạp bởi sự ồn ào và khí tức hỗn loạn của nhân giới. Mỗi hơi thở đều mang theo một cảm giác sảng khoái, như thể toàn bộ kinh mạch đều được gột rửa. Đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt, nơi mỗi cành cây, ngọn cỏ dường như đều ẩn chứa một chút Đạo vận, một chút tinh hoa mà phàm giới không thể nào sánh bằng.
Hắn không vội vàng tìm kiếm một nơi ẩn cư kiên cố ngay lập tức. Điều quan trọng hơn là cảm nhận, là quan sát. Từ những mảnh ký ức vụn vặt và lời đồn đại ở hạ giới, Thượng Giới được miêu tả như một nơi tràn ngập cơ duyên, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu là quy tắc bất di bất dịch, và ở đây, sự chênh lệch về thực lực có thể còn tàn khốc hơn. La Phàm biết mình cần phải cẩn trọng gấp bội. Hắn không có hậu thuẫn, không có gia tộc vĩ đại nào chống lưng. Thứ duy nhất hắn có, là ý chí Nghịch Thiên và những bí mật sâu kín nằm trong cơ thể mình.
Đi qua một con đường mòn nhỏ uốn lượn qua những rặng trúc xanh rì, La Phàm phát hiện một khu vực vắng vẻ hơn, nơi có một ngọn đồi thấp phủ đầy cây cổ thụ. Dưới chân đồi là một hang động nhỏ, miệng hang bị dây leo và bụi rậm che khuất gần hết. Thoạt nhìn, nó trông như một nơi hoang phế không ai để ý. Hắn khẽ nheo mắt, thần thức lan tỏa. Không có dấu hiệu của sinh linh mạnh mẽ hay cấm chế phức tạp. Có lẽ, đây là một nơi đủ yên tĩnh cho bước khởi đầu.
La Phàm tiến vào hang động. Bên trong khá rộng rãi, không khí khô ráo và mát mẻ. Hắn kiểm tra kỹ lưỡng, quét sạch bụi bẩn và sắp đặt một trận pháp phòng ngự đơn giản nhất có thể để ngăn cản những kẻ tò mò không quá mạnh. Dù vậy, hắn vẫn biết, ở Thượng Giới, những trận pháp cấp thấp này chỉ như một trò đùa đối với các cường giả chân chính. Mục đích chính là tạo ra một lớp vỏ bọc, một sự che giấu tạm thời.
Ngồi xếp bằng trên nền đất đá lạnh lẽo, La Phàm nhắm mắt lại. Hắn không tu luyện ngay, mà bắt đầu tổng hợp lại mọi thông tin mà mình có. Cuộc phi thăng lên Thượng Giới này không hề dễ dàng. Hắn đã trải qua biết bao thử thách, đánh đổi không ít để đạt được cảnh giới hiện tại. Nhưng, so với Thượng Giới, hắn vẫn chỉ là một tân binh, một kẻ ngoại lai.
Cảnh giới tu luyện ở đây chắc chắn khác biệt. Ở hạ giới, hắn đã đạt đến đỉnh phong, nhưng ở Thượng Giới, đó có thể chỉ là ngưỡng cửa nhập môn. Linh khí nồng đậm hơn, nhưng cũng có một loại áp lực vô hình bao trùm. Đó là áp lực của “Thiên Đạo” Thượng Giới, một ý chí mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn, như thể đang quan sát mọi động tĩnh của hắn.
La Phàm khẽ rùng mình. Cảm giác bị giám sát này không phải là ảo giác. “Thiên Đạo” ở đây không còn là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực thể, một trật tự có khả năng can thiệp trực tiếp. Điều này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không chỉ muốn sống sót, mà còn muốn lật đổ cái trật tự áp đặt này.
Hắn bắt đầu xem xét lại nội thể. Đan điền của hắn vẫn vững chắc, Tinh Hạch Nghịch Thiên lấp lánh bên trong, tỏa ra một luồng năng lượng huyền bí mà ngay cả “Thiên Đạo” Thượng Giới cũng khó lòng dò xét. Đây là bí mật lớn nhất của hắn, cũng là lá bài tẩy mạnh nhất. Công pháp mà hắn tu luyện, những thần thông hắn lĩnh ngộ, đều mang dấu ấn của sự “Nghịch Thiên.” Chúng không đi theo con đường chính thống, mà tìm cách bẻ cong hoặc phá vỡ quy tắc.
Để thích nghi với Thượng Giới, La Phàm cần phải làm nhiều điều. Đầu tiên là hiểu rõ hệ thống cảnh giới tu luyện ở đây, thứ hai là nắm bắt thông tin về các thế lực lớn, các tông môn, thế gia, và thứ ba là tìm kiếm tài nguyên. Linh thạch, đan dược, pháp bảo ở Thượng Giới chắc chắn có chất lượng cao hơn, và hắn cần chúng để tiếp tục con đường Nghịch Thiên của mình.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định. “Phải từ con số không… vậy thì bắt đầu từ con số không.”
Một kế hoạch sơ bộ dần hình thành trong đầu hắn. Trước mắt, hắn cần dành một thời gian ngắn để tu luyện, làm quen với linh khí Thượng Giới, củng cố cảnh giới hiện tại và loại bỏ mọi tàn dư của áp lực phi thăng. Sau đó, hắn sẽ cần một nguồn thông tin đáng tin cậy. Cách tốt nhất để có được thông tin và tài nguyên mà không gây quá nhiều chú ý là thông qua các giao dịch, hoặc thậm chí là làm nhiệm vụ cho các thế lực nhỏ hơn.
Thượng Giới… nơi đây giống như một bàn cờ khổng lồ, với vô số người chơi và những quy tắc phức tạp. Kẻ yếu sẽ bị loại bỏ không thương tiếc. Nhưng La Phàm không phải là kẻ yếu. Hắn là một hạt giống Nghịch Thiên, được gieo trồng trong đất bùn của phàm giới, trải qua mưa gió bão bùng để vươn mình lên đây. Hắn sẽ không gục ngã.
Vài ngày trôi qua trong hang động. La Phàm hấp thu linh khí Thượng Giới, cảm nhận sự tinh khiết và nồng đậm của nó. Cơ thể hắn như một miếng bọt biển khô cạn, háo hức hấp thu từng chút tinh hoa. Tốc độ tu luyện nhanh hơn hẳn so với hạ giới, nhưng đồng thời, áp lực từ “Thiên Đạo” cũng mạnh mẽ hơn. Mỗi khi hắn cố gắng vận chuyển công pháp Nghịch Thiên, một cảm giác đè nén vô hình lại xuất hiện, như thể vũ trụ đang cố gắng kìm hãm hắn.
Đây chính là sự đối kháng. Chính là cuộc chiến mà hắn đã chuẩn bị tinh thần. “Thiên” không muốn hắn tồn tại, không muốn hắn phá vỡ quy tắc. Nhưng chính sự phản kháng đó lại càng thôi thúc ý chí của La Phàm. Hắn không tu luyện để trở thành một phần của “Thiên Đạo” này, mà để có đủ sức mạnh để chống lại nó.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong cơ thể mình. Tinh Hạch Nghịch Thiên dường như đang thích nghi, thậm chí là hấp thu cả áp lực của “Thiên Đạo” Thượng Giới để tự cường hóa. Đây là một phát hiện bất ngờ, khiến La Phàm vui mừng khôn xiết. Hắn không cần phải né tránh áp lực, mà có thể biến nó thành chất dinh dưỡng cho con đường Nghịch Thiên của mình.
Sau khi củng cố vững chắc cảnh giới hiện tại và làm quen với môi trường linh khí mới, La Phàm quyết định đã đến lúc rời khỏi hang động. Hắn cần thông tin. Hắn cần biết cảnh giới tu luyện ở Thượng Giới được phân chia như thế nào, các thế lực lớn ra sao, và quan trọng nhất là cách để kiếm tài nguyên mà không quá lộ liễu.
Hắn thay một bộ y phục đơn giản, màu sắc trầm tối, không quá nổi bật nhưng cũng không quá tầm thường. Che giấu khí tức của bản thân là điều cần thiết nhất. Hắn không muốn bị kẻ khác đánh giá thấp ngay từ đầu, cũng không muốn bị chú ý bởi những kẻ mạnh hơn. Hắn là một hạt cát, nhưng là một hạt cát chứa đựng cả một vũ trụ Nghịch Thiên.
Bước ra khỏi hang động, ánh nắng Thượng Giới chiếu xuống, mang theo một năng lượng ấm áp nhưng cũng đầy uy áp. La Phàm hít sâu một hơi. “Thượng Giới, ta đến rồi.” Hắn thầm nhủ. “Con đường phía trước có thể là vực sâu vạn trượng, nhưng ta sẽ là kẻ lật đổ vực sâu đó.”
Hắn bắt đầu đi bộ dọc theo rìa thành, hướng về phía có vẻ là khu vực chợ búa hoặc trung tâm giao dịch. Hắn cần lắng nghe, cần quan sát, cần tìm ra điểm đột phá đầu tiên trong cuộc hành trình đầy chông gai này. Hắn biết, mọi ánh mắt ở đây đều mang theo sự đánh giá, sự dò xét. Hắn phải học cách sống sót, học cách thích nghi, và học cách biến nguy hiểm thành cơ hội. Bởi vì, hắn là La Phàm, kẻ được định sẵn để Nghịch Thiên.