Nghịch Thiên
Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:43:43 | Lượt xem: 4

La Phàm mở mắt. Không gian trước mặt hắn không còn là đại điện đổ nát hay những vết nứt không gian chằng chịt của hạ giới, mà là một vùng đất hoang sơ nhưng tràn đầy sinh cơ. Linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, lượn lờ giữa những ngọn núi hùng vĩ, cao ngất tận mây xanh. Cây cối ở đây cao lớn đến kinh ngạc, tán lá vươn rộng như những chiếc ô khổng lồ, che phủ cả một vùng trời. Từng thớ đất dường như cũng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, những viên đá bình thường cũng lấp lánh linh quang nhàn nhạt.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí Thượng Giới chảy vào kinh mạch. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt. Linh khí hạ giới dù tinh thuần đến mấy cũng không thể sánh bằng sự nồng đậm và “sống động” của nơi đây. Nó không chỉ là năng lượng, mà còn ẩn chứa một loại “Đạo” nào đó, một thứ quy tắc nguyên thủy hơn, sâu sắc hơn. Cứ như thể, mỗi hơi thở ở đây đều là một lần tôi luyện.

“Thượng Giới… quả nhiên không tầm thường.” La Phàm lẩm bẩm. Cái cảm giác nhỏ bé, yếu ớt mà hắn đã lâu không trải qua giờ lại ùa về. Nhưng kèm theo đó không phải là sợ hãi, mà là một sự phấn khích khó tả. Giống như một con cá nhỏ vừa được thả vào đại dương bao la, tuy hiểm nguy trùng trùng, nhưng cũng mở ra vô vàn khả năng.

Hắn kiểm tra lại trạng thái bản thân. Sau hành trình xuyên giới đầy hiểm trở, dù có vật phẩm hộ thân và ý chí kiên cường, cơ thể hắn vẫn ít nhiều bị ảnh hưởng. Linh lực tiêu hao gần cạn, đan điền hơi chấn động. Nhưng điều quan trọng là, hắn đã đặt chân đến đây. Mọi thứ khác đều có thể bù đắp.

Không chần chừ, La Phàm ngồi xuống, vận chuyển công pháp Cửu Chuyển Nghịch Thiên Quyết. Linh khí Thượng Giới lập tức bị hấp dẫn, cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn như dòng thác. Tốc độ hồi phục nhanh hơn gấp bội so với khi hắn ở hạ giới. Từng tế bào, từng kinh mạch đều như được gột rửa, trở nên mạnh mẽ và tinh thuần hơn. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong chất lượng linh lực của mình. Nếu linh lực hạ giới là một dòng suối, thì linh lực Thượng Giới là một con sông lớn, cuộn chảy mạnh mẽ và mang theo sức nặng của hàng ngàn năm phong sương.

Chỉ sau vài canh giờ, La Phàm đã hồi phục gần như hoàn toàn. Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua bốn phía. Đây là một khu vực hoang vắng, cách xa dấu vết của con người. Hắn cần tìm một nơi có người, có thông tin. Hắn nhớ lại những gì đã đọc được trong các điển tịch cổ ở hạ giới về Thượng Giới, nhưng những thông tin đó quá mơ hồ và cũ kỹ. Hắn cần một cái nhìn thực tế hơn.

Hắn bắt đầu di chuyển. Không vội vàng mà thận trọng từng bước. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận sự khác biệt của không gian Thượng Giới. Trọng lực có vẻ lớn hơn một chút, quy tắc vận hành cũng phức tạp hơn. Hắn thử thi triển một chiêu thức cơ bản, không gian xung quanh không hề rung chuyển mạnh mẽ như ở hạ giới, mà chỉ hơi gợn sóng nhẹ. Điều này cho thấy sự ổn định của Thượng Giới, và cũng ngụ ý rằng, muốn gây ra sát thương lớn ở đây, cần sức mạnh vượt trội hơn rất nhiều.

Đi được một quãng, hắn gặp một con yêu thú. Con yêu thú này có hình dáng giống một con hổ vằn, nhưng toàn thân được bao phủ bởi lớp vảy cứng như thép, đôi mắt đỏ rực và tỏa ra khí tức hung hãn. Khí tức của nó, nếu đặt ở hạ giới, có lẽ đã tương đương với một cường giả Hóa Thần kỳ. Nhưng ở đây, nó chỉ là một con yêu thú cấp thấp, đang tuần tra lãnh địa của mình. La Phàm không muốn gây sự, nhưng con hổ vảy thép đã phát hiện ra hắn.

Nó gầm lên một tiếng, tiếng gầm vang dội núi rừng, mang theo uy áp khiến đất đá rung chuyển. Con yêu thú lao đến, móng vuốt sắc bén xé rách không khí. La Phàm hơi nhíu mày. Hắn không thể dùng lực quá mạnh, vì hắn không biết những quy tắc nào sẽ bị kích hoạt. Hắn chỉ né tránh, đồng thời quan sát cách con yêu thú vận dụng sức mạnh.

Con hổ vảy thép không hề có chiêu thức phức tạp, chỉ dựa vào bản năng và sức mạnh cơ bắp thuần túy, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo một luồng linh lực tinh thuần, kết hợp với quy tắc của Thượng Giới, khiến uy lực tăng vọt. La Phàm nhận ra, ở đây, việc vận dụng linh lực và cảm ngộ quy tắc là điều căn bản, ngay cả đối với một con yêu thú.

Hắn quyết định kết thúc nhanh gọn. Hắn tập trung một lượng nhỏ linh lực vào lòng bàn tay, ngưng tụ thành một điểm sáng chói mắt. Đây là một biến thể của Cửu Chuyển Diệt Thần Ấn, một chiêu thức hắn đã từng dùng để diệt sát cường giả ở hạ giới. Nhưng ở đây, hắn chỉ dùng một phần vạn uy lực của nó. Điểm sáng xuyên qua lớp vảy thép của con hổ, không gây ra tiếng động lớn, chỉ để lại một lỗ thủng nhỏ gọn ghẽ.

Con hổ vảy thép gầm lên đau đớn, rồi đổ sụp xuống, sinh khí nhanh chóng cạn kiệt. La Phàm kiểm tra xác nó. Lõi năng lượng bên trong con yêu thú này tinh thuần hơn rất nhiều so với những gì hắn từng thấy. Đây là một phát hiện quan trọng. Có lẽ, những vật phẩm từ Thượng Giới đều có giá trị cao.

Tiếp tục hành trình, sau vài ngày đi bộ, La Phàm cuối cùng cũng nhìn thấy dấu hiệu của nền văn minh. Một con đường mòn được lát đá thô sơ, rồi đến một vài túp lều rải rác, và cuối cùng, một thị trấn nhỏ ẩn mình giữa thung lũng. Thị trấn được bao quanh bởi một bức tường đá cao không quá kiên cố, nhưng đủ để ngăn chặn những yêu thú cấp thấp.

La Phàm bước vào thị trấn. Khác với sự tấp nập và tráng lệ mà hắn từng tưởng tượng về Thượng Giới, thị trấn này khá bình dị. Người dân ở đây chủ yếu là phàm nhân hoặc tu sĩ cấp thấp, cảnh giới từ Luyện Khí đến Trúc Cơ, thỉnh thoảng mới thấy một vài người đạt đến Kim Đan kỳ. Họ ăn mặc đơn giản, đa số đều mang theo vũ khí thô sơ như kiếm gỗ, trường đao, chứ không phải là pháp bảo rực rỡ.

Hắn tìm một quán rượu nhỏ, gọi một phần thức ăn và đồ uống. Đồ ăn ở đây cũng không quá đặc sắc, nhưng linh khí ẩn chứa trong từng món ăn lại khiến La Phàm ngạc nhiên. Ngay cả rau củ bình thường cũng mang theo một chút linh tính. Điều này chứng tỏ sự dồi dào của linh khí Thượng Giới đã thấm nhuần vào mọi thứ.

Hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm của những người xung quanh. Từ đó, hắn dần hình dung ra được một phần bức tranh của Thượng Giới. Nơi này được gọi là Huyền Thiên Giới, một trong vô số tiểu giới thuộc Bách Vực Thượng Giới. Huyền Thiên Giới lại chia thành nhiều khu vực lớn nhỏ, và thị trấn này nằm ở rìa của một khu vực tên là Hoang Nguyên Cảnh, nơi linh khí tương đối nghèo nàn so với những vùng trung tâm. Ngay cả khái niệm “Thiên Đạo” ở đây cũng được nhắc đến với sự kính sợ và một chút oán hờn. “Thiên Đạo” không chỉ là một quy luật tự nhiên, mà còn là một thể chế, một hệ thống áp đặt lên mọi sinh linh, quyết định số phận và cảnh giới của họ.

“Chà, lại có một tên phàm nhân lạc đường sao?” Một giọng nói khinh khỉnh vang lên. La Phàm quay đầu lại. Ba tên tu sĩ trẻ tuổi, ăn mặc có vẻ khá hơn những người khác, đang nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Cả ba đều có cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, nhưng khí tức vững chắc hơn nhiều so với Kim Đan ở hạ giới.

Tên cầm đầu, một gã thanh niên mặt mày bặm trợn, khoanh tay trước ngực. “Nhìn bộ dạng ngươi thì biết là từ hạ giới lên rồi. Khí tức yếu ớt, quần áo tầm thường. Sao, tưởng Thượng Giới là nơi cho lũ phế vật như các ngươi lên làm càn à?”

La Phàm không nói gì, chỉ bình thản uống cạn chén rượu. Hắn đã dự liệu được điều này. Sự khinh miệt của Thượng Giới đối với hạ giới là điều hiển nhiên. Hắn phải từ con số 0 xây dựng lại. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ chịu đựng sự sỉ nhục.

Thấy La Phàm không phản ứng, tên thanh niên càng đắc ý. “Câm như hến à? Ngươi có biết đây là địa bàn của ai không? Hoang Nguyên Cảnh này, ngay cả một con kiến cũng phải biết cung kính với Thượng Quan gia tộc chúng ta!”

Một tên khác cười khẩy. “Chắc nó còn chưa biết mùi đời đâu, đại ca. Để ta cho nó nếm thử sự khắc nghiệt của Thượng Giới.” Hắn vươn tay, định chụp lấy vai La Phàm.

Trong chớp mắt, La Phàm động. Một tia hàn quang lóe lên trong mắt hắn. Hắn không cần dùng linh lực quá mạnh, chỉ một chút áp lực tinh thần, một chút ý chí Nghịch Thiên đã tôi luyện qua vô số kiếp nạn. Tên tu sĩ vừa chạm vào La Phàm, thân thể liền cứng đờ, ánh mắt thất thần. Hắn cảm thấy một luồng ý chí vô hình, lạnh lẽo và hùng vĩ như núi cao, đè ép lên tâm hồn mình, khiến hắn không thể nhúc nhích.

La Phàm nhếch môi, ánh mắt chứa đựng sự lạnh nhạt như băng. “Thượng Quan gia tộc? Ta chưa từng nghe.” Giọng hắn không cao, nhưng lại mang theo một thứ uy áp khiến ba tên tu sĩ kia bất giác rùng mình. Tên bị khống chế kia lập tức đổ mồ hôi lạnh, cả người run rẩy không ngừng. Hắn cảm giác như vừa đối mặt với một con quái vật cổ xưa, không phải một tu sĩ Kim Đan bình thường.

Tên cầm đầu biến sắc. Hắn không ngờ kẻ yếu ớt này lại có thủ đoạn như vậy. Hắn biết mình đã gặp phải kẻ cứng đầu. “Ngươi… ngươi là ai?”

La Phàm buông tay. Tên tu sĩ kia lập tức ngã sụp xuống đất, thở hổn hển, mắt nhìn La Phàm như nhìn quỷ. “Ta là một người từ hạ giới.” La Phàm bình thản nói, “Và ta đến đây để định nghĩa lại mọi thứ các ngươi cho là ‘Thiên’.”

Hắn đứng dậy, đặt vài viên linh thạch hạ phẩm lên bàn để trả tiền cho bữa ăn. Hắn không muốn gây sự ở đây, nhưng cũng không muốn bị chèn ép. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm thông tin về các tông môn lớn, về các khu vực linh khí phong phú, và quan trọng nhất, về những bí mật của “Thiên Đạo” ở Thượng Giới.

La Phàm bước ra khỏi quán rượu, để lại ba tên tu sĩ đang tái mét mặt mày. “Thượng Quan gia tộc à…” Hắn khẽ lẩm bẩm. “Sẽ có ngày ta khiến các ngươi phải nghe danh ta.” Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong màn sương linh khí. Con đường phía trước còn dài, nhưng ý chí của hắn đã kiên định như đá tảng. Hắn sẽ không chỉ xây dựng lại sức mạnh. Hắn sẽ vượt qua mọi giới hạn, mọi định nghĩa về “Thiên”, và định nghĩa lại chính mình ở thế giới này. Hành trình Nghịch Thiên, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8