Nghịch Thiên
Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:43:11 | Lượt xem: 4

La Phàm bước đi giữa những thân cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp che khuất ánh sáng, khiến khu rừng Thượng Giới chìm trong một thứ hoàng hôn vĩnh cửu. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, tinh thuần đến mức chỉ hít thở thôi cũng cảm thấy ngũ tạng như được gột rửa. Nhưng với một người vừa trải qua trận chiến kiệt sức và bị thương tích không nhẹ như hắn, sự tinh thuần này lại mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên từng kinh mạch, từng lỗ chân lông.

Hắn khẽ nhíu mày. Cơ thể hắn đang gào thét vì cạn kiệt. Những vết thương ngoài da tuy đã được linh khí Thượng Giới tự động chữa lành một phần, nhưng nội thương thì vẫn còn đó, sâu hoắm. Quan trọng hơn, đan điền của hắn, vốn đã không còn là một đan điền hoàn chỉnh theo nghĩa thông thường sau vô số lần nghịch chuyển, giờ đây lại càng cảm thấy hỗn loạn khi đối mặt với dòng linh khí quá đỗi mãnh liệt này. Nó giống như một con sông cuồn cuộn đổ vào một cái hồ nhỏ, dễ dàng nhấn chìm chứ không phải bồi đắp.

“Thượng Giới… quả nhiên không tầm thường.” Hắn thầm nhủ, giọng khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tán lá. “Linh khí này, có lẽ còn tinh khiết hơn cả mười lần Linh Mạch của hạ giới.”

Mỗi bước chân của La Phàm đều cẩn trọng. Hắn không thể tùy tiện hấp thu linh khí nơi đây khi chưa hiểu rõ quy tắc vận hành của nó. Linh khí quá mạnh, nếu hấp thu sai cách, không những không giúp ích mà còn có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến cơ thể đang suy yếu của hắn. Hắn cần một nơi an toàn để điều tức, để cảm nhận, và để tìm cách thích nghi.

Khu rừng này không hề tĩnh lặng. Tiếng côn trùng kêu rỉ rả không giống những gì hắn từng nghe. Thỉnh thoảng, một tiếng gầm nhẹ vang lên từ xa, mang theo một áp lực của loài linh thú mạnh mẽ. Thậm chí, những bông hoa ven đường cũng tỏa ra một loại năng lượng đặc biệt, những cây cỏ dại cũng mang theo một chút linh tính. Mọi thứ đều đang nhắc nhở hắn: Đây là Thượng Giới, nơi ngay cả một cành cây ngọn cỏ cũng có thể ẩn chứa nguy hiểm hoặc cơ duyên.

Hắn nhắm mắt, cố gắng cảm nhận luồng khí tức bí ẩn đang theo dõi mình. Nó không mang theo sát ý rõ rệt, nhưng lại bao hàm một sự tò mò và một chút gì đó… đánh giá. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng La Phàm không hề nao núng. Hắn đã quá quen với việc bị theo dõi, bị soi mói. Ở hạ giới, hắn là phế vật. Ở đại lục, hắn là dị số. Giờ đây ở Thượng Giới, hắn là một kẻ ngoại lai, một “hạt giống nghịch thiên” đang nảy mầm giữa mảnh đất không thuộc về mình. Bị chú ý là điều tất yếu.

Đi sâu thêm khoảng một canh giờ, La Phàm phát hiện một dòng suối nhỏ. Nước suối trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu xanh ngắt. Không chỉ vậy, hắn còn nhận thấy một điều đặc biệt: những viên đá dưới đáy suối không phải đá thường, mà lấp lánh một ánh sáng nhàn nhạt, tựa như có linh khí ngưng tụ bên trong. Hắn cúi người, chạm tay vào dòng nước. Một luồng khí mát lạnh, tinh khiết nhưng dịu nhẹ hơn nhiều so với linh khí trong không khí, thấm vào cơ thể.

“Đây là Thủy Linh Nguyên.” La Phàm thì thầm, đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc. Ở hạ giới, Thủy Linh Nguyên là thứ cực kỳ hiếm có, chỉ xuất hiện ở những nơi linh mạch hội tụ. Vậy mà ở Thượng Giới, nó lại chảy thành suối!

Hắn thận trọng uống một ngụm. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, những kinh mạch đang co rút dường như được xoa dịu. Đây chính là thứ hắn cần để ổn định lại trạng thái. Nhưng dòng suối này quá lộ liễu, không phải nơi an toàn để dừng chân.

La Phàm tiếp tục đi dọc theo con suối. Không lâu sau, hắn phát hiện một hang động nhỏ, ẩn mình sau một thác nước đổ xuống từ vách đá. Thác nước không quá lớn, nhưng tiếng nước chảy ầm ào đủ để che giấu một phần sự hiện diện của hắn. Bên trong hang động khá khô ráo, không khí trong lành, và quan trọng nhất, có một vài tảng đá lớn đủ để hắn bố trí trận pháp phòng ngự sơ sài.

Hắn bước vào hang, cảm nhận một luồng năng lượng thổ hệ ấm áp tỏa ra từ vách đá. Đây là một nơi lý tưởng. La Phàm lấy ra một vài viên linh thạch còn sót lại từ hạ giới, đặt chúng ở các vị trí chiến lược để tạo thành một trận pháp cảnh giới đơn giản. Dù biết rằng nó khó lòng chống đỡ được một cường giả Thượng Giới, nhưng ít nhất cũng có thể cảnh báo hắn trước những mối đe dọa thông thường.

Ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, La Phàm bắt đầu điều tức. Hắn không vội vàng hấp thu linh khí. Thay vào đó, hắn tập trung vào việc làm quen với “cái Đạo” của Thượng Giới. Ở hạ giới, hắn đã từng phá vỡ vô số quy tắc, từng nghịch chuyển định mệnh nhiều lần. Nhưng ở Thượng Giới, nơi quy tắc được định hình bởi những cường giả cổ xưa, bởi “Thiên Đạo” thực sự, mọi thứ lại hoàn toàn khác. Hắn cần phải hiểu rõ nó trước khi có thể nghĩ đến việc phá vỡ nó.

Bên trong đan điền, hạt châu đen kịt mà hắn vô tình có được từ khi còn là phế vật, vật phẩm “Nghịch Thiên” đầu tiên của hắn, khẽ rung động. Nó không hấp thu linh khí Thượng Giới một cách ồ ạt, mà thay vào đó, nó dường như đang “phân tích” nó. Từng chút một, những dòng năng lượng tinh thuần nhất được tách ra, hòa vào kinh mạch của La Phàm, nhẹ nhàng chữa lành những vết thương và bồi đắp cho cơ thể hắn.

Đây là đặc tính mà hạt châu chưa từng thể hiện rõ rệt đến vậy. Ở hạ giới, nó chỉ đơn thuần là một nguồn năng lượng khổng lồ. Nhưng ở Thượng Giới, nó lại trở thành một “bộ lọc”, giúp hắn thích nghi với linh khí quá mức mạnh mẽ này. La Phàm thở phào nhẹ nhõm. Hạt giống Nghịch Thiên của hắn, quả nhiên không làm hắn thất vọng.

Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, không phải công pháp tu luyện quen thuộc, mà là một phương pháp dưỡng khí đơn giản nhất mà hắn biết, tập trung vào việc thanh lọc và làm quen với linh khí mới. Dần dần, một lớp sương mờ linh khí bao phủ quanh người hắn, những vết thương bắt đầu lành lại nhanh chóng hơn, và sự mệt mỏi cũng dần tan biến.

Trong khi đó, ở một đỉnh núi xa xăm, ẩn mình sau lớp mây mù, một bóng dáng mơ hồ ngồi khoanh chân trên một tảng đá lơ lửng. Người này không có hình hài rõ ràng, chỉ là một khối năng lượng khổng lồ mang hình người, tỏa ra một áp lực khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Đôi mắt của nó, nếu có, dường như đang xuyên qua hàng vạn dặm, nhìn thẳng vào hang động nơi La Phàm đang tĩnh dưỡng.

“Linh Phàm Thể… còn cả thứ khí tức Nghịch Đạo kia…” Một giọng nói cổ xưa, trầm thấp vang vọng trong không gian, không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào, mà trực tiếp truyền vào ý thức. “Kẻ hạ giới này, quả nhiên là một biến số. Hắn không bị ‘Thiên Đạo’ nơi đây áp chế hoàn toàn, thậm chí còn có thể… phân tích và thích nghi.”

Một cái nhếch môi vô hình xuất hiện trên “khuôn mặt” năng lượng. “Thú vị. Rất thú vị. Đã bao nhiêu vạn năm rồi, Thượng Giới này mới xuất hiện một kẻ có thể khiến ‘Thiên Đạo’ sinh ra ba động nhỏ như vậy. Ta sẽ xem, ngươi có thể đi được bao xa, hỡi kẻ nghịch chuyển số mệnh…”

Trở lại hang động, La Phàm không hề hay biết về sự tồn tại của thực thể siêu việt kia, hay những suy nghĩ của nó. Hắn chỉ biết rằng, hành trình của mình ở Thượng Giới mới chỉ bắt đầu. Hắn là một hạt giống, và mảnh đất này, dù có khắc nghiệt đến mấy, cũng sẽ không thể ngăn cản hắn nảy mầm và vươn lên. Những gì hắn đã trải qua ở hạ giới, những kẻ đã hãm hại hắn, những quy tắc đã trói buộc hắn, tất cả đều đã tạo nên một ý chí sắt đá không gì lay chuyển được.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí Thượng Giới bắt đầu chảy trong huyết quản một cách hòa hợp hơn. “Thiên Đạo của Thượng Giới ư? Ngươi muốn áp bức ta? Vậy thì ta sẽ nghịch chuyển tất cả.” Ánh mắt La Phàm lóe lên tia sáng kiên định, như ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối. Hắn sẽ không chỉ xây dựng lại sức mạnh. Hắn sẽ vượt qua mọi giới hạn, mọi định nghĩa về “Thiên”, và định nghĩa lại chính mình ở thế giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8